Cửu Thiên Tuế, Tránh Xa Mẫu Thân Của Ta Ra!

Chương 598

Minh Lan Nhược bỗng chốc cảm thấy mềm lòng, nàng chưa bao giờ run sợ trước vô vàn lần truy sát nguy hiểm và cận kề cái chết.

Suốt hơn một năm qua, nàng luôn đối mặt hiểm nguy, nên tâm trí lúc nào cũng lạnh băng và tỉnh táo.

Thế nhưng giờ phút này, nàng lại thấy sống mũi cay cay, khóe mắt như muốn nhoè đi.

Nàng bước thêm hai bước, rồi bất chợt nhấc váy chạy đến như chim bay về rừng, nhào vào vòng tay đang dang rộng của hắn.

“Thương Kiều, sao chàng đến muộn vậy?!”

Thương Kiều ôm nàng vào lòng khẽ v**t v* tấm lưng gầy, cúi đầu dịu dàng dỗ dành bên tai nàng: “Ừ, đều là lỗi của ta, bị kẻ xấu lừa vào cung nên Nhược Nhược sợ rồi sao?”

Minh Lan Nhược vùi mặt vào lòng hắn, hít hà mùi hương trầm thoang thoảng trên người, trái tim vốn cứng rắn bỗng chốc yếu mềm.

Nàng ấm ức đấm nhẹ vào ngực hắn: “Đúng vậy, đều là lỗi của chàng! Đều tại chàng!”

Rõ ràng không phải lỗi của hắn, nhưng được hắn ôm chặt như vậy, cảm giác có người để dựa dẫm khiến con người ta trở nên yếu đuối.

Chỉ có kẻ được yêu thương mới có thể thoải mái bộc lộ cảm xúc, tìm kiếm sự an ủi như vậy, không cần lúc nào cũng phải mạnh mẽ sáng suốt nữa.

Chính vì vậy mới có biết bao người muốn được yêu thương, nâng niu.

Nhưng mà, không sao cả… Chỉ cần ở trước mặt hắn, chỉ cần trong khoảnh khắc này, sự yếu đuối và vô lý của nàng đều có thể được bao dung.

“Sao chàng biết ta ở đây?” Minh Lan Nhược khẽ hỏi.

Nàng sợ hắn lo lắng nên không để lại tin tức cho hắn, chỉ báo cho người trong phủ, định lát nữa sẽ tự đi tìm hắn.

Nào ngờ hắn lại đến trước.

“Ta đã nhìn thấy từ lúc nàng xuất hiện trên kiệu lúc tiến vào kinh thành. Nếu không, nàng nghĩ mình có thể dễ dàng vượt tường vào kinh thành như vậy sao?”

Thương Kiều siết chặt vòng tay, ôm chặt lấy nàng như muốn khắc sâu nàng vào trong lòng mình.

Hắn khẽ thở dài nhắm mắt lại, vùi mặt vào mái tóc mềm mại của nàng, để che giấu đi sự hung ác trong đáy mắt.

Rõ ràng đã tự nhủ phải buông tay để nàng tự do bay lượn, cũng biết phải để nàng tự mình đối mặt với nguy hiểm.

Nàng có thể từng bước đi đến ngày hôm nay, thì hắn nên tin tưởng vào khả năng sinh tồn trong mọi nghịch cảnh của nàng.

Con đường phía trước sẽ càng thêm nguy hiểm, hắn không thể lúc nào cũng ở bên cạnh che chở, không thể chắn hết mọi mũi tên hắc ám cho nàng được.

Nhưng khi biết nàng gặp nguy hiểm, hắn vẫn muốn nhốt nàng vào lồng son do chính tay mình tạo ra.

Mỗi ngày chỉ cần mặc những bộ y phục mềm mại, lộng lẫy nhất, ngồi trên đùi hắn, hưởng thụ sự yêu thương và hơi ấm của hắn là đủ rồi.

Không bao giờ để nàng rời khỏi tầm mắt của hắn dù chỉ một bước.

Không muốn gió sương, đao kiếm chạm vào nàng dù chỉ một chút.

Thế nhưng, tiểu cô nương của hắn lại muốn cầm đao kiếm, nắm giữ quyền lực để sánh vai cùng hắn.

Phải làm sao mới có thể ép bản thân không đối mặt với nỗi bất an có thể mất nàng?

Cách đó không xa, trên tầng hai có một thân ảnh mặc y phục xanh lam đứng lặng người nhìn đôi nam nữ đang ôm nhau trong sân.

Khuôn mặt Sở Nguyên Bạch thoáng chút ngỡ ngàng, tự hỏi có phải mình nhìn nhầm hay không.

Vì sao Đốc chủ lại xuất hiện trong sân viện của mình, và nữ tử trong lòng hắn có phải là Minh Lan Nhược lạnh lùng vô tình kia không?

Tuy rằng những ngày qua nàng đối xử với hắn ta rất tốt, cũng rất dịu dàng, gần gũi, dần dần xem hắn ta như đệ đệ.

Nhưng mà, cô nương yếu đuối, thậm chí có chút vô cớ gây sự kia… thật sự là “tỷ tỷ” bình tĩnh, lạnh lùng của hắn ta sao?

Vì sao nàng lại có biểu cảm như vậy? Thương Kiều dù có quyền thế ngập trời, cũng chỉ là một thái giám thôi.

Sở Nguyên Bạch lặng lẽ đưa tay sờ lên bụng dưới, nơi đó hơi nóng lên, là Huyết Cổ hùng trùng đang bồn chồn, bất an, như thể không thể kiềm chế địch ý với Thương Kiều.

Cứ như Thương Kiều là kẻ thù của hùng trùng vậy, thật kỳ lạ!

Rõ ràng trước đây chỉ cảm thấy đối phương là một nhân vật cực kỳ nguy hiểm.

Nhưng bây giờ ngay cả trái tim hắn ta cũng như bị ảnh hưởng, một loại cảm xúc chua xót, kỳ quái lan tràn.

Hắn ta hít sâu vài hơi, cố gắng đè nén sự bực rộn và thù địch trong lòng.

Sở Nguyên Bạch xoay người rời đi trong lòng rối bời.

Thế nhưng, ngay lúc hắn ta xoay người, Thương Kiều bỗng nhiên giương đôi mắt phượng lạnh lẽo, u ám nhìn theo bóng lưng hắn ta.

“Hiền đệ của nàng xem ra đã thay đổi rất nhiều.”

Minh Lan Nhược lười nhác tựa vào lòng hắn: “Luyện cổ trùng, không phải chỉ cứ nhốt tất cả cổ trùng vào trong một cái chum rồi để chúng tự chém giết lẫn nhau.”

Nàng cầm lấy một lọn tóc dài của hắn, vừa nghịch vừa thản nhiên nói: “Đặc biệt là loại ‘nhân hình cổ trùng’ đã trưởng thành, lợi hại như Tiểu Bạch, muốn thuần phục thì cần phải có thời cơ và sự kiên nhẫn.”

Vì ba mươi vạn đại quân Tây Nam trong tay hắn ta, nàng nhất định phải thu phục được con “cổ trùng thiếu niên” xinh đẹp, xảo quyệt lại mạnh mẽ này.

Hơn nữa, chính hắn ta tự mình dâng mình đến cửa để câu dẫn Cổ Thần, chẳng khác nào miếng thịt béo tự nhảy ào miệng, không ăn thì thật uổng phí.

“Hắn đẹp, hay là bổn tọa đẹp?” Thương Kiều bỗng nhiên nheo mắt nguy hiểm siết chặt eo nàng.

Minh Lan Nhược im lặng một lúc, ngoan ngoãn nói: “Đương nhiên là Đốc chủ đẹp nhất…”

Đại ca, chàng mới là con cổ trùng nguy hiểm, đáng sợ nhất mà ta từng gặp đấy!

Thương Kiều lúc này mới hài lòng mỉm cười, thản nhiên nói: “Cô nương thật thành thật, sẽ có thưởng.”

“Thưởng gì?” Nàng có chút tò mò ngẩng đầu nhìn hắn.

Hắn cúi đầu, nói nhỏ bên tai nàng, Minh Lan Nhược lập tức đỏ mặt, trừng mắt lườm hắn một cái: “Đây chả khác nào là thưởng cho chàng!”

Tên này thật biết cách dỗ dành người khác.

Thương Kiều khẽ cười, cúi đầu hôn lên đôi môi mềm mại của nàng: “Tiểu nương tử chẳng lẽ không nên thưởng cho ta sao? Ta đã không nhúng tay vào việc nàng luyện cổ trùng rồi đấy.”

Nếu là trước kia thì hắn đã sớm g**t ch*t Sở Nguyên Bạch rồi.

Nhưng trong mắt Nhược Nhược, địa vị của Sở Nguyên Bạch và Đại Hoàng là như nhau, đành thôi vậy.

Đại Hoàng lười biếng nằm ườn ra ợ một tiếng, lật người tiếp tục ngủ.

Chậc, tên cẩu tử ngu ngốc lại dám so sánh với nó.

Sở Nguyên Bạch mang theo tâm sự nặng nề đi về phía trước, bỗng nhiên nhìn thấy một nha hoàn bưng một thau quần áo đi ngược chiều.

Hắn ta liếc mắt nhìn: “Đây là y phục của tỷ tỷ sao?”

“Vâng, Tiểu vương gia, đây là y phục bẩn của Minh phi nương nương và ngài thay ra hôm nay, nô tỳ đang mang đến phòng giặt.” Nha hoàn cung kính hành lễ.

Sở Nguyên Bạch nhìn thấy y phục của mình và Minh Lan Nhược lẫn lộn vào nhau, trong lòng bỗng thấy rung động khó hiểu.

Hắn ta đột nhiên nói: “Ngươi đưa y phục cho ta là được, để ta tự mang đi, ngươi đi chuẩn bị cho tỷ tỷ một chén cháo nóng đi.”

“Vâng.” Nha hoàn tuy có chút khó hiểu, nhưng vẫn gật đầu, đưa thau quần áo cho Sở Nguyên Bạch, rồi xoay người đi về phía nhà bếp.

Thiếu niên bưng thau quần áo chậm rãi đi xuống lầu, nhưng lại không đi đến phòng giặt, mà trở về phòng mình.

Hắn ta đặt thau quần áo lên bàn, nhìn chằm chằm vào đống y phục đang quấn lấy nhau hồi lâu.

Bỗng nhiên, hắn ta cầm lấy một chiếc áo choàng ngoài dính chút máu của Minh Lan Nhược.

Ánh mắt hắn ta có chút trống rỗng, thế nhưng lại không tự chủ được cúi đầu vùi chóp mũi cao thẳng vào trong y phục của nàng.

Mùi máu nhàn nhạt, mùi thơm cơ thể của nữ tử, mùi thuốc thảo dược hắn ta đã bôi cho nàng, còn có chút mùi của bụi đất…

Tất cả hòa quyện vào nhau, phảng phất bên chóp mũi, khiến hắn ta nhớ đến khoảnh khắc nàng nắm chặt lấy tay mình không buông.

Giống như một vò rượu ngon, lúc đầu uống vào không cảm thấy nồng, cũng không có cảm giác gì, nhưng bỗng nhiên khi ở một mình, hậu kì của loại rượu này lại mạnh mẽ, chậm rãi xộc thẳng lên.

Hắn ta có chút mê mang, vô thức khẽ gọi: “Tỷ tỷ…”

“Ca ca… huynh đang làm gì vậy?!”

Ngoài cửa bỗng vang lên giọng nói của nữ nhân.

Sở Nguyên Bạch giật mình, quay phắt đầu lại thì thấy Hương Na đang đứng trước cửa, vẻ mặt không thể tin nổi nhìn hắn ta.

Khay sứ đựng bát cháo trong tay nàng ta rơi xuống đất vỡ tan tành.

Tiếng sứ vỡ vụn khiến Sở Nguyên Bạch bừng tỉnh, hắn ta vội vàng ném y phục trong tay xuống đất, cứ như không thể tin nổi bản thân vừa làm điều gì.

“Hương Na, ta… ta…” Sở Nguyên Bạch luống cuống đến nỗi không biết nói gì.

Hương Na hét lên một tiếng, xông vào túm lấy cổ áo hắn ta: “Ca ca! Huynh nhất định trúng cổ độc rồi! Nữ nhân kia nhất định đã hạ cổ độc lên người huynh!”

Sở Nguyên Bạch bị nàng ta lắc mạnh chao đảo, vội vàng nắm lấy cổ tay nàng ta.

“Đúng… nhất định là nàng ta đã lợi dụng Cổ Thần để làm gì đó với ta, nhất định là vậy!” Thiếu niên biến sắc cắn chặt môi, ôm chặt muội muội vào lòng.

Nếu không phải Minh Lan Nhược giở trò với hắn ta thì làm sao hắn ta lại có thể trở nên kỳ quái như vậy!

“Huynh chỉ có một mình muội là muội muội ruột thịt, huynh không có tỷ tỷ nào cả! Ả ta đã cướp đi Cổ Thần, còn cả Nhện thần vương! Ả ta không thể nào cướp luôn cả ca ca của muội!”

Hương Na ôm chặt lấy Sở Nguyên Bạch, nước mắt giàn giụa nức nở nghẹn ngào.

Lời nói của Hương Na khiến Sở Nguyên Bạch nghiến răng: “Hương Na đừng khóc, huynh nhất định… nhất định sẽ đoạt lại Cổ Thần, nhất định!”

Hắn ta tuyệt đối không nhận nữ nhân kia là tỷ tỷ, hắn ta không có tỷ tỷ nào cả!

Hắn ta là nhi tử của Ma Ma!

Sau khi Hương Na vẫn luôn khóc lóc mắng chửi không thôi rời đi, Sở Nguyên Bạch hồn bay phách lạc ngồi xuống ghế.

Hắn ta phiền muộn bất an.

Vậy mà hắn ta lại làm ra loại chuyện ngửi mùi hương từ y phục của Minh Lan Nhược, thật đáng sợ!

Rốt cuộc phải làm sao bây giờ? Rõ ràng là muốn lợi dụng hùng trùng để dụ dỗ Cổ Thần mà thôi.

Rõ ràng lúc đầu kế hoạch đều rất thuận lợi, Minh Lan Nhược đã bị Cổ Thần ảnh hưởng, gần như ngoan ngoãn nghe lời với hắn ta.

Nhưng tại sao hiện tại người khó chịu lại là hắn ta!

Hiện tại, bụng dưới không ngừng nóng rực, toàn thân đều rất khó chịu.

Hùng trùng hôm nay không biết tại sao luôn gào thét và không ngừng tỏa ra địch ý với Thương Kiều.

Cho dù hiện tại hắn ta không nhìn thấy Thương Kiều, nhưng hùng trùng kia lại không hề an phận, mà càng thêm phẫn nộ.

Cứ như thể Thương Kiều là một hùng trùng khác, hận không thể xông lên cắn chết đối phương!

“Chết tiệt! Chết tiệt!” Sở Nguyên Bạch cúi đầu, thống khổ túm chặt lấy tóc mình.

Hắn ta phải ép buộc bản thân lấy lại bình tĩnh, mới có thể nhịn không xông đến viện của Minh Lan Nhược rồi kéo nàng ra khỏi vòng tay Thương Kiều!

Tất cả đều là lỗi của nữ nhân chết tiệt kia, rốt cuộc là sai ở đâu! Đang lẽ hôm nay hắn ta nên giết nàng ta!

“Hít… ha…”

Sở Nguyên Bạch th* d*c, hắn ta không thể nhìn thấy hình xăm dây leo màu lam nhạt của Mạn Đằng Cổ trên gò má hắn ta dường như đang phát sáng.

Hắn ta đứng dậy, túm lấy y phục trên mặt đất ném xuống, giơ chân đạp mạnh vài cái.

Giống hệt một thiếu niên tuổi dậy thì đang cáu kỉnh.

Nhưng mà đạp đến mấy thì cuối cùng khi nhìn y phục ấy, hắn ta như bị ma xui quỷ khiến ngồi xổm xuống, nhặt lên phủi phủi.

Một chút mùi hương đặc trưng trên người Minh Lan Nhược xen lẫn mùi thuốc thảo dược và mùi máu tanh bỗng nhiên lan tỏa ra.

Sở Nguyên Bạch biết mình không nên như vậy, nhưng cuối cùng vẫn run rẩy, th* d*c, lần nữa ôm chặt y phục vào lòng.

Như muốn âu yếm chủ nhân của bộ y phục này vào trong lòng ngực.

“Chết tiệt… tỷ tỷ…”

Chỉ có ngửi được mùi hương của nàng ấy, hùng trùng đang gào thét cuồng bạo trong cơ thể hắn ta và… cả trái tim bị ảnh hưởng mà bồn chồn bất an của hắn ta mới có thể bình tĩnh lại.

Hương Na cũng không đi quá xa, chứng kiến cảnh ca ca của mình trong phòng như một con báo nhỏ bị thương, ôm chặt mãi không buông một bộ y phục.

Đôi mắt đỏ hoe của nàng ta ngập tràn trong nước mắt.

Thôi xong rồi…

Ca ca của nàng ta thật sự bị trúng cổ trùng độc rồi.

Bọn họ đáng lẽ ngay từ đầu không nên dùng phương thức của ngoại công để dụ dỗ Cổ Thần!

Nàng ta và ca ca trong vô thức khao khát hấp dẫn được Cổ Thần mà đều quên mất một chuyện rất quan trọng, cũng rất cơ bản…

Huyết Cổ hùng trùng tuy hiếm có, nhưng Cổ Thần không biết đã tồn tại được bao nhiêu năm lại giống như Nữ Vương của tộc Cổ trùng vậy.

Trong tự nhiên, hùng trùng chịu khuất phục trước Nữ Vương tộc cổ trùng, là chuyện sớm muộn!

Đây chính là ưu thế của việc sở hữu Cổ Thần!

Hương Na chậm rãi rời đi, trong lòng đã đưa ra một quyết định.

Ca ca đã bị Cổ Thần mê hoặc đến mức thống khổ như vậy… Không còn là chính mình nữa!

Nàng ta đã mất đi quá nhiều thứ, tuyệt đối không thể mất đi ca ca của mình nữa, tuyệt đối không thể!

Nếu không có cách nào sở hữu được Cổ Thần, vậy thì… hủy diệt Cổ Thần!

Giết Minh Lan Nhược!

Hương Na siết chặt nắm tay.

Đêm nay, nhất định là một đêm không yên bình.

Nhất là đối với Ngũ Thành binh mã ty phụ trách bảo vệ kinh thành mà nói, quả thực khiến Chỉ huy sứ Tần đại nhân đau đầu muốn nứt óc.

Ban ngày, hơn ngàn quân mã mất khống chế, giẫm đạp lên bá tánh, thương vong ít nhất cũng phải hơn hai ba trăm người.

Minh phi nương nương và Tiểu Kinh Nam vương gia cũng vì muốn cứu giúp bá tánh mà bị ngựa điện đuổi theo, dồn ép ra khỏi thành.

Tuy rằng Tần đại nhân cũng không biết tại sao đại quân Tây Nam đại doanh lại được phép xuất hiện trên đường phố kinh thành.

Nhưng Chu đại tướng quân đã nói là vì muốn chúc Minh đế vạn thọ, tiện thể làm đẹp quang cảnh của đường phố luôn.

Được rồi, vậy thì cứ nghe theo vậy.

Dù sao thì Minh đế hình như cũng không có ý muốn truy cứu.

Hắn ta cũng không biết tại sao Minh phi nương nương và Tiểu Kinh Nam vương gia bị dồn ép đến mức phải chạy trốn ra khỏi kinh thành, còn có quân lính mai phục, giương cung kéo nỏ.

Nhưng người của Chu đại tướng quân lại nói là vì muốn ngăn cản ngựa điên chạy loạn.

Được rồi, vậy thì cứ nghe theo vậy.

Nhưng mà hắn ta muốn phái quân ra khỏi kinh thành để tìm người, vị Đốc chủ Đông Xưởng kia lại không cho phép hắn ta lấy danh nghĩa tìm người.

Nói là ảnh hưởng đến thanh danh của Minh phi nương nương, sau đó hắc y thị vệ của Đông Xưởng lại lấy danh nghĩa truy bắt phạm nhân mà ra khỏi thành.

Được rồi, vậy thì cứ nghe theo vậy.

Ai bảo hắn ta chỉ là một Chỉ huy sứ của Ngũ Thành binh mã ty, chức quan thấp kém, chỉ là một tiểu nhân, hắn ta là một người cũng không dám đắc tội với những nhân vật lớn ở trên kia.

Hắn ta chỉ có thể phái người phụ trách cứu chữa, an ủi bá tánh và dọn dẹp đống hỗn độn do người ta đánh nhau.

Phía sau còn có người của Đông Xưởng giám sát hắn ta.

Mà hiện tại, Minh phi nương nương biến mất suốt mấy canh giờ, đột nhiên xuất hiện trước mặt hắn ta với một bộ dáng bình an vô sự, nhu nhược đến đáng thương.

Chỉ huy sứ Tần cũng chỉ ngây người trong chốc lát, sau đó vô cùng chân thành, nước mắt lưng tròng: “A, Minh phi nương nương, người không sao là tốt rồi!”

Trong kinh thành tuy rằng đã có lời đồn đãi Minh phi đêm nay không về được, lưu lạc ở bên ngoài qua đêm với nam nhân xa lạ, nhưng hắn ta chỉ có thể giả bộ không biết.

Việc Minh phi bình an vô sự trở về trước khi cửa thành đóng, cũng có nghĩa là…

Trong trận đấu chấn động thâm tâm này, Minh phi đã dành chiến thắng.

Cũng có nghĩa là hắn ta không còn bị kẹp giữa Chu đại tướng quân và vị Thiên Tuế Gia kia, nơm nớp lo sợ bầu không khí ấy nữa rồi!

Minh Lan Nhược nói: “Làm phiền Chỉ huy sứ Tần rồi, ta và Tiểu Kinh Nam vương gia đều bị thương nhẹ, ta đã cho người mang theo lệnh bài vào cung thỉnh thái y rồi.”

Chỉ huy sứ Tần liếc mắt nhìn Tề công công đi theo phía sau Minh Lan Nhược, vội vàng nói: “Không phiền, không phiền, đây là phận sự của hạ quan!”

Tiểu cô nãi nãi kia mau bảo đám người u ám của Đông Xưởng kia lui đi đi.

Minh Lan Nhược thản nhiên cười nói: “Ta bị thương mà còn làm phiền ngươi vào cung để bẩm báo với Minh đế một tiếng, ta và Tiểu Kinh Nam vương gia bình an vô sự nên không cần phải lo lắng.”

Nàng không có hứng thú đi gặp lão đầu chết tiệt Minh đế kia!

Chỉ huy sứ Tần lập tức hiểu ý, gật đầu lia lịa: “Vâng, vâng!”

Minh phi nương nương quang minh chính đại như vậy, để cho mọi người đều nhìn thấy nàng “bình an vô sự”, là vì muốn ngăn chặn lời đồn đãi nàng và Tiểu Kinh Nam vương gia đêm khuya không về phủ.

Còn về việc không vào cung thì không phải là chuyện mà hắn ta có thể hỏi.

Minh Lan Nhược trở về Minh Phi phủ, tất nhiên không thể tránh khỏi bị Vương ma ma mắng cho một trận, nói nàng không màng đến đại cục, mạo hiểm bản thân mình.

Nàng chỉ có thể ngoan ngoãn ôm Tiểu Hi bảo bảo, để mặc cho bà ta mắng mỏ, mãi đến khi Trần tướng quân ra mặt giải vây cho nàng…

Chẳng lẽ chủ tử không để tâm tới an nguy của bá tánh, thì có khác gì Minh đế và đám người Chu Sâm kia chứ?

Vương ma ma lúc này mới chịu ngậm miệng.

Cảnh Minh không tìm thấy tung tích của Đại tiểu thư nhà mình, bản thân lại bị thương ngoài da nhẹ, sau khi băng bó xong, đang quỳ gối ở từ đường nhận phạt.

Nghe nói Minh Lan Nhược đã trở về.

Nàng lấy ập tức loạng choạng muốn đứng dậy, nhưng do quỳ lâu nên chân đã tê rần.

Trần Ninh theo bản năng muốn đưa tay đỡ nàng ấy.

Cảnh Minh lại không khách khí đẩy tay hắn ta ra: “Không dám làm phiền Trần công tử.”

Từ sau lần nàng ấy nói mình chưa từng nghĩ tới chuyện gả cho hắn ta, hắn ta ngay lập tức không thèm để ý tới nàng ấy nữa, vậy mà bây giờ lại bày ra bộ dáng người tốt làm gì chứ?

Nói xong, nàng ấy tập tễnh bỏ đi.