Cửu Thiên Tuế, Tránh Xa Mẫu Thân Của Ta Ra!

Chương 597

Sở Nguyên Bạch nhìn con nhện bằng ánh mắt không thể tin nổi…

Thần linh ơi, đó là… đó là… con nhện trong bức bức họa ở tế đàn…

Đại Hoàng khổng lồ mắt đỏ?! Đây chính là Nhện Thần trong bức họa của tổ tiên sao!

Sở Nguyên Bạch bỗng nhiên “phịch” một tiếng quỳ một gối xuống đất, hai tay chắp lại nói với giọng địa phương của Miêu Cương:

“Trời đất tạo vật chứng giám, hoa mộc miên đỏ ở dưới, Hồn Cổ Thần ở trên, vạn trùng ở dưới, tế tự Sở Nguyên Bạch bái kiến Nhện Thần Vương!”

Tám con mắt của Đại Hoàng khổng lồ lại một lần nữa chảy ra từng dòng nước mắt nóng hổi, gào lên oa oa oa oa…

Lại một lần nữa, lại một lần nữa, ngoài Ô Tang cô cô tôn kính nó, lại có thêm một người tôn sùng nó, lại một lần nữa nghe thấy lời khẩn cầu quen thuộc này ở Trung Nguyên.

Lần nào cũng vậy, sự sùng bái chân thành của Miêu nhân đều khiến tâm hồn cao quý của nó cảm động, xem ra Trung Nguyên quả thực không phải nơi ở của nó, nó vẫn phải về Miêu Cương thôi!

Oa oa oa, nó chính là Nhện Thần được vạn người phục tùng…

Trong chớp mắt, những người truy sát và bị truy sát ở hiện trường đều im lặng nhìn cảnh tượng này.

Một lúc lâu sau…

“Tên tiểu tử này có phải bị dọa nên choáng váng rồi đúng không, sao tự nhiên lại quỳ xuống cầu xin tha thứ chúng ta?”

“Quỳ cũng vô dụng, vừa rồi chính là tên tiểu tử này hại các huynh đệ của chúng ta ngã khỏi ngựa, để rồi bị ngựa giẫm đạp đến trọng thương!”

Những tên lính truy sát đến cười nhạo chế giễu.

Oa oa oa, hắn ta không phải quỳ các ngươi, tên tiểu tử này đang quỳ lạy Nhện Thần đại nhân ta đây!

Các ngươi đang khinh thường thần linh sao!

Đại Hoàng tức giận vung hai cái càng nhỏ xíu, nó rất tức giận và điều đó sẽ dẫn tới một hậu quả rất nghiêm trọng.

Sở Nguyên Bạch cũng ý thức được hành động của mình lúc này không hề phù hợp, khuôn mặt biến sắc thất thường.

Đã lâu rồi không gặp sinh vật thần thánh trong truyền thuyết, khó tránh khỏi việc thất lễ với thần linh.

“Khụ khụ, đứng lên đi.” Minh Lan Nhược hắng giọng ho khan một cái.

Đang đánh nhau ầm ĩ thì tự dưng có người quỳ xuống dập đầu, chỉ thiếu thắp thêm nén nhang nữa là đủ nghi lễ cúng bái, điều này thật không thích hợp.

Thiếu niên đỏ bừng mặt, lập tức đứng dậy: “Ta còn lâu mới quỳ lạy đám khốn kiếp các ngươi!”

Minh Lan Nhược thản nhiên nhìn những tên lính kia: “Hỏi các ngươi lần cuối, có muốn lui hay không?”

Tên cầm đầu đám lính kia cười khinh thường: “Lui cái gì mà lui, lui rồi làm sao mà chơi đùa với Minh phi nương nương cho sướng được, Minh phi nương nương thật giỏi chạy, chi bằng ngoan ngoãn hầu hạ xong đám người chúng ta, để chúng ta sướng xong, thì ngươi cũng chết trong sung sướng một chút!”

Bề trên đã nói phải khiến Minh Lan Nhược bị làm nhục đến chết, thì bọn hắn mới có thể được thưởng hậu hĩnh!

Những tên lính xung quanh đồng loạt phát ra tiếng cười d*m đ*ng, sắc đẹp của Minh phi nương nương thì cả kinh thành đều biết rồi, vậy là bọn hắn được hời rồi!

Trong nháy mắt sắc mặt Sở Nguyên Bạch trở nên u tối: “Lũ cẩu tạp chủng các ngươi mới là kẻ nên chết!!”

“Đắc tội Tiểu Kinh Nam Vương rồi, hôm nay ngươi xui xẻo chỉ có thể chết chung với Minh phi thôi.” Tên đứng đầu cười dữ dằn nhìn Sở Nguyên Bạch.

Sở Nguyên Bạch tức giận nghiến răng nghiến lợi: “Các ngươi dám sao, bản vương là Tiểu Kinh Nam Vương cai quản ba tỉnh Tây Nam, các ngươi không sợ ba tỉnh Tây Nam tạo phản sao!”

Minh Lan Nhược vậy mà lại không hề tức giận, nhẹ nhàng vỗ vai Sở Nguyên Bạch: “Chu đại tướng quân sao có thể bỏ qua nhân chứng là ngươi đây chứ?”

Giết người diệt khẩu, đây là cách thức cơ bản, cho nên Chu Sâm cũng không thèm quan tâm ba tỉnh Tây Nam có tạo phản hay không, vì nó đâu phải thiên hạ của Chu gia ông ta.

Hơn nữa, có chiến tranh, võ tướng mới có thể khiến Hoàng đế càng thêm tin tưởng dựa dẫm vào.

Sở Nguyên Bạch tức giận, sắc mặt xanh mét, nghiến răng nghiến lợi: “Chu Sâm…”

Ngay cả hắn ta mà ông ta cũng dám giết, tuyệt đối sẽ không bỏ qua cho tên khốn kiếp tùy ý làm càn đó!

Minh Lan Nhược an ủi hắn ta: “Đừng tức giận với người đã chết.”

Sau đó, nàng nhẹ nhàng giơ tay lên, thản nhiên nói: “Đại Hoàng, dọn dẹp chướng ngại vật để sớm xuống núi đi, một tên cũng không tha.”

Vừa dứt lời, đám lính kia bỗng nhiên nghe thấy tiếng vo ve vang lên xung quanh.

Bọn chúng khó hiểu nhìn nhau rồi lại nhìn xung quanh, chỉ thấy trong rừng rậm bỗng nhiên xuất hiện một mảng mây đen dày đặc đang bay về phía này.

“Kia là cái gì vậy!” Đám lính kia đều lộ vẻ kinh hãi.

“Hình như là ong rừng, không… còn có… còn có rất nhiều côn trùng!” Không ít người bất ngờ hét to.

Không biết từ lúc nào mà dưới chân bọn chúng, đột nhiên chui ra rất nhiều con rết, kiến độc thậm chí đủ loại côn trùng kỳ quái.

Sau đó, đám mây đen kia giống như thành trì sụp đổ, những con ong mật và đủ loại bướm đêm lao tới, nhào về phía đám lính!

“A a a a a …!” Đám lính vây công Minh Lan Nhược điên cuồng giãy giụa, không ít người ngã xuống đất, trên người bị đám côn trùng bao quanh.

Cho dù Sở Nguyên Bạch quanh năm tiếp xúc với cổ trùng, lúc này cũng phải nổi da gà.

Nhưng trong lòng hắn ta vô cùng chấn động, đây là lần đầu tiên hắn ta tận mắt nhìn thấy có người có thể khống chế côn trùng trên diện rộng như vậy!

Hắn ta có thể dùng thuốc và tiếng sáo để điều khiển rắn trên núi, đó là bởi vì kiểu gì cũng sẽ có một vài con có linh trí.

Nhưng ngoại trừ cổ trùng được điều chế đặc biệt, côn trùng khắp trời đất hầu như đều là những thứ không có linh trí và khó điều khiển nhất!

Thế nhưng Minh Lan Nhược, rốt cuộc nữ nhân này sao có thể!

Thậm chí có thể khiến Nhện Thần Vương mắt đỏ đã biến mất khỏi nhân gian hai trăm năm và chỉ tồn tại trong truyền thuyết nghe theo mệnh lệnh của nàng!

Trước đây cũng chưa từng nghe nói có vị Thánh Nữ và Đại tế tự nào có thể điều khiển Nhện Thần Vương mắt đỏ cả!

Mà Minh Lan Nhược cứ thản nhiên đứng đó, cho dù tóc có hơi rối hay y phục dính bẩn rách rưới.

Thì thần sắc nàng vẫn rất ung dung tự tại, không có bất kỳ con côn trùng nào dám đến gần nàng, nàng chính là nữ thần lạnh lùng vô tình, thống trị tất cả trong rừng rậm.

Sở Nguyên Bạch nhìn Minh Lan Nhược như vậy, trong lòng lần đầu tiên cảm thấy khiếp sợ.

Minh Lan Nhược lạnh lùng nhìn đám lính vây công bọn họ, những tên cung tiễn thủ trên cây đã sớm ngã xuống đất lăn lộn, kêu gào thảm thiết.

Mà trên người bọn chúng ngoài ong độc, không biết từ lúc nào lại bò đầy… đủ loại nhện và côn trùng nhỏ không rõ tên!!

“Cứu mạng!!”

“Côn trùng, côn trùng!”

Minh Lan Nhược cầm con vật màu vàng loang lổ bóng loáng to bằng bàn tay trên vai mình rồi đặt xuống.

Đại Hoàng chậm rãi đi đến bên cạnh tên lính đứng đầu vừa rồi nói năng l* m*ng, sỉ nhục Minh Lan Nhược.

Tên kia đã bị cắn đến mức không thể động đậy, vô cùng hoảng sợ.

Đại Hoàng chậm rãi bò lên mặt y, những con nhện kỳ dị đủ màu sắc xung quanh đều ngoan ngoãn lui ra.

Đại Hoàng không chút khách khí dùng cặp răng nanh lớn c*m v** nhãn cầu của y…

Hừ, ngươi mà xứng bắt nạt Ma nữ sao, chỉ có cẩu tử ta mới có thể bắt nạt nàng ấy!

“A a a a …!” Tên đó la hét thảm thiết vô cùng, không bao lâu sau, cả người vặn vẹo run rẩy cứ như thân thể bị hòa tan.

Đại Hoàng vui vẻ hút lấy cơ thể của tên đó, chỉ còn lại lớp da đã bị hóa lỏng.

Nhưng có một điều rất là kỳ quái, thường ngày nó chỉ cần uống quá nhiều nước một chút thôi cũng sẽ bị nôn, nhưng khi hấp thụ “thức ăn” lại không hề ảnh hưởng gì.

Những đường vân màu vàng trên người nó càng thêm rực rỡ.

Minh Lan Nhược thản nhiên ôn hòa nói với Sở Nguyên Bạch: “Tiểu Bạch đừng sợ, Đại Hoàng sẽ dẫn đám tiểu đệ của nó đi ăn uống một chút coi như dọn dẹp chiến trường, chúng ta xuống núi trước đi.”

Thiếu niên nhìn cảnh tượng này với ánh mắt phức tạp, trong lòng vô số cảm xúc ngổn ngang.

Hắn ta thật sự có thể lừa được Cổ Thần trong cơ thể nàng không?

Đường xuống núi bây giờ lại thuận lợi hơn dự kiến.

Sở Nguyên Bạch im lặng hồi lâu, cho dù Minh Lan Nhược nói gì với hắn ta, hắn ta chưa thể bình tĩnh nổi.

Minh Lan Nhược cũng không cứ mãi nói chuyện với hắn ta nữa.

Cho đến khi hai người băng qua đoạn đường nhỏ sắp xuống núi, thì trời đã đầy sao.

Sở Nguyên Bạch đột nhiên hỏi: “Tỷ tỷ, cổ thuật khống chế côn trùng của tỷ tỷ lợi hại như vậy, sau này nếu lên chiến trường, thì sẽ không có gì cản nổi đúng chứ?”

Minh Lan Nhược cười nhạt: “Tiểu Bạch, đúng là so về số lượng thì côn trùng nhiều hơn so với người thật, nhưng côn trùng không có trí não còn người thì có, càng nhiều người thì nhất định sẽ nghĩ ra cách đối phó với côn trùng.”

Chung quy thì Cổ thuật khống trùng chỉ có thể làm tuyệt chiêu ẩn giấu, hơn nữa cũng bị hạn chế về địa hình có thể sử dụng được.

Nếu không sao nàng phải đánh xe xông vào trong núi chứ?

Nếu ở địa hình trống trải mà dùng cách này thì lần đầu tiên có thể thành công.

Nhưng chỉ cần đối phương biết được bản lĩnh của nàng, chắc chắn sẽ có sự đề phòng, đơn giản chỉ cần tấn công bằng lửa là có thể thiêu chết vô số côn trùng.

Sở Nguyên Bạch nghe vậy như có suy tư cười khổ: “Cũng đúng, chúng ta là Cổ Sư nếu thật sự có thể vô địch thiên hạ, thì sao lại phải ẩn cư ở Miêu Cương.”

Hai người im lặng cùng nhau xuống núi.

Chỉ là nằm ngoài dự đoán của Minh Lan Nhược, người đầu tiên đến đón bọn họ không phải người của Xích Huyết, cũng không phải Thương Kiều, mà là…

“Ca ca, ca ca!” Hương Na dẫn theo một đám tùy tùng chạy tới, vui mừng xen lẫn lo lắng nhào vào lòng Sở Nguyên Bạch.

“Tham kiến Tiểu vương gia!” Đám tùy tùng Miêu Cương đồng loạt hành lễ.

Minh Lan Nhược nhướng mày, ồ, thật đúng là huynh muội tình thâm.

Hừm, nhưng đối với nàng thì chính là oan gia ngõ hẹp rồi…

“Ngươi… nữ nhân ngươi, hừ, không ngờ lại rơi vào tay ta, hôm nay ta phải giết ngươi!”

Hương Na nhìn thấy Minh Lan Nhược thì lập tức chui ra từ trong lòng Sở Nguyên Bạch, hung dữ rút đao chỉ thẳng vào nàng.

Minh Lan Nhược chưa kịp động thì Sở Nguyên Bạch đã hành động, hắn ta giữ chặt lấy cổ tay Hương Na: “Hương Na, dừng tay!”

Hương Na trừng mắt nhìn Minh Lan Nhược, vùng vẫy muốn thoát khỏi sự khống chế của hắn ta: “Ca ca, huynh đừng quản muội! Ả ta đã hại chết Tần Ngọc Trầm đại ca! Ả ta còn làm nhục muội nữa!”

Tóc nàng ta đã bị cạo trọc, đến giờ vẫn chỉ là một lớp tóc ngắn ngủn, chỉ có thể trùm khăn lên đầu!

Sở Nguyên Bạch không giữ nổi, Hương Na ngay lập tức xông về phía Minh Lan Nhược.

Bỗng nhiên, một con nhện mập tròn, màu vàng sọc đen từ trên cành cây cao buông tơ xuống.

Vừa hay dừng lại ở giữa Minh Lan Nhược và Hương Na, hay nói đúng hơn là dừng lại trên chóp mũi Hương Na.

Con nhện mập bằng bàn tay người đàn ông cũng không ngờ mình lại đáp xuống vị trí không đúng lắm, bốn mắt nhìn nhau với nữ nhân.

“Hự…” Bụng lớn của Đại Hoàng bị chóp mũi Hương Na húc vào, nó nheo tám con mắt đỏ ngầu lại.

Rồi ợ một cái, phun ra một làn khói mỏng manh màu đỏ thẫm.

Rồi ngay sau đó Hương Na che mặt hét lên nhảy loạn xạ tại chỗ.

“A a a a a – Cái gì thế này! Minh Lan Nhược, ngươi dám thả con sâu độc để đối phó với ta! Ngứa quá, ngứa quá! ca ca, huynh thấy không?! Giết ả, giết ả!”

Đại Hoàng khinh bỉ đảo tám con mắt trắng dã.

Nữ nhân này còn không bằng nhị cẩu tử Thương Kiều, thật ồn ào!

Nhị cẩu tử chỉ biết im lặng, ngất xỉu một cách tao nhã!

Còn một đám thị vệ Miêu Cương nhìn thấy Đại Hoàng từ xa đều kinh hãi.

Bọn họ không phải hộ vệ bình thường, mà là Cổ Sư bên cạnh Đại Vu sư Sở Nguyên Bạch, tất nhiên đều nhận ra Đại Hoàng…

Vị thần vốn nên ở trên bức họa của đàn tế.

Nhện thần vương mắt đỏ!

Ngay sau đó, tất cả Cổ vệ đồng loạt “Phịch!” quỳ xuống đất, chắp tay niệm chú bằng tiếng Miêu Cương…

“Trời đất tạo vật chứng giám, hoa mộc miên đỏ ở dưới, Hồn Cổ Thần ở trên, vạn trùng ở dưới, tế tự Sở Nguyên Bạch bái kiến Nhện Thần Vương!”

Hương Na ngây người, nhìn một hồi lâu bỗng nhiên cũng kích động quỳ xuống…

“Thần… Là Nhện thần vương, Thánh Nữ Hương Na tham kiến Nhện thần vương! Nhất định là Thiên Thần phù hộ, Thiên Thần công nhận ta là Thánh Nữ chân chính mới để Nhện thần vương giáng thế!”

Tám con mắt của Đại Hoàng lần này không còn xúc động ch** n**c mắt nữa.

Nó ghét bỏ liếc nhìn Hương Na bị cái ợ hơi của mình khiến khuôn mặt nổi đầy mẩn đỏ, ngươi là Thánh Nữ cái quái gì chứ?!

Đại Hoàng dùng tám cái chân lông lá vuốt vuốt mấy sợi lông tơ trên đầu, quay đầu về phía Minh Lan Nhược, kiêu ngạo ưỡn bụng.

Thấy chưa Ma nữ!

Ngươi còn không mau quỳ xuống cho bổn đại thần, đây mới là khí chất mà nó nên có, chứ không phải bị ngươi nhổ lông!!

Minh Lan Nhược nhìn nó vênh váo tự đắc đến mức sắp đứt tơ nhện, khẽ nhướng mày cười.

“Hự!” Nàng đưa tay không khách khí chộp lấy cái bụng phệ của nó.

Sau đó, trước mặt đám Cổ vệ và Hương Na, Minh Lan Nhược tiện tay đặt nó lên vai, áy náy cười…

“Xin lỗi, thất lễ rồi, cẩu tử nhà ta ăn no quá lên cơn thần kinh.”

Đại Hoàng suýt chút nữa bị bóp tới buồn nôn! Vặn vẹo cái bụng!

Trời ạ, nó mới ăn no thôi mà! Ma nữ độc ác! Ngươi mới là kẻ lên cơn thần kinh!

Oa oa oa!! Tóc nhiều thì ghê gớm lắm sao! Sớm muộn gì ta cũng cắn trọc đầu ngươi!

Nó không cam lòng túm chặt lấy một lọn tóc của Minh Lan Nhược, tủi thân cắn mạnh.

Đám Cổ vệ đều ngây người dụi dụi mắt, bọn họ đang nhìn thấy cái gì thế này?

Nhện thần vương vĩ đại như Đại Hoàng mắt đỏ, vậy mà lại là cẩu tử do nữ nhân này nuôi sao? À không, là sủng vật sao?

Hương Na không thể tin nổi khi thấy Đại Hoàng ngoan ngoãn nằm trên vai cắn tóc Minh Lan Nhược. nàng.

Nàng ta đột nhiên đứng bật dậy, đưa tay muốn túm lấy Đại Hoàng: “Nhện thần vương là của ta!”

Tay nàng ta còn chưa kịp chạm vào Đại Hoàng, đã bị Sở Nguyên Bạch chặn lại: “Hương Na dừng tay!”

Cùng lúc đó, Đại Hoàng không khách khí phun ra một ngụm chất lỏng màu đỏ về phía nàng ta.

Không biết nó lấy đâu ra sức mạnh mà lại phun xa đến vậy, suýt chút nữa phun trúng đầu Hương Na rồi.

Chất lỏng rơi xuống đất nhanh chóng ăn mòn khoảng đất lớn.

Bọt khí sôi trào và khói hôi thối bốc lên khiến đám Cổ vệ và Hương Na đều kinh hãi lùi lại mấy bước.

Hương Na run rẩy sợ hãi, nếu như vừa rồi chất lỏng kia phun trúng đầu, trúng mặt mình, thì làm gì còn mạng?

Minh Lan Nhược xoa xoa đầu Đại Hoàng: “Đừng hung dữ như vậy, Đại Hoàng, về lồng ngủ một lát đi.”

Đại Hoàng lầm bầm bò dọc theo người Minh Lan Nhược, chui vào đi ngủ trong chiếc lồng tre đặc chế bên hông nàng.

Ánh mắt của đám Cổ vệ nhìn Minh Lan Nhược càng trở nên cung kính và sùng bái.

Sở Nguyên Bạch nhìn thấy cảnh này, không khỏi thở dài, hắn ta đương nhiên hiểu được tâm tình của đám Cổ vệ.

Bọn họ còn chưa được chứng kiến cảnh tượng Minh Lan Nhược khống chế côn trùng giết địch ở quy mô lớn như thế nào đâu.

So với Hương Na, thì nàng giống Thánh Nữ chân chính của Miêu Cương hơn.

“Tỷ tỷ, Hương Na chỉ mới mười lăm tuổi nên không hiểu chuyện, lỡ đắc tội với Nhện thần vương, mấy vết mẩn đỏ trên mặt này phải làm sao bây giờ?” Sở Nguyên Bạch cười khổ hỏi Minh Lan Nhược.

Minh Lan Nhược dường như không để bụng, từ trong hòm thuốc móc ra một lọ sứ nhỏ màu trắng ném cho Sở Nguyên Bạch.

“Khói do Đại Hoàng ợ ra, không có độc, bôi một chút cho Hương Na là được.”

Dùng nước tiểu của Đại Hoàng pha loãng, bôi lên mặt là khỏi ngay.

Sở Nguyên Bạch nhận lấy lọ sứ, đưa cho Hương Na, cả người Hương Na thất hồn lạc phách.

Nàng ta nhìn lọ sứ, lại nhìn Minh Lan Nhược, bỗng nhiên không nhịn được òa khóc…

“Tại sao, tại sao cái gì cũng là của ngươi, Cổ Thần là của ngươi, Nhện thần vương cũng là của ngươi! Rõ ràng ta mới là Thánh Nữ, tại sao ngươi lại đối xử với ta như vậy!”

Nói xong, nàng ta dậm chân, xoay người bỏ chạy!

Minh Lan Nhược: “…”

Nàng đã làm gì nàng ta đâu chứ, sao nàng lại giống kẻ phụ tình vậy?

“Xin lỗi, tỷ tỷ, con bé đó quá tùy hứng rồi!” Sở Nguyên Bạch bất lực, chỉ có thể lập tức sai Cổ vệ đuổi theo Hương Na.

Minh Lan Nhược vỗ vỗ vai hắn ta, thẳng thắn và dịu dàng nói: “Không sao, các ngươi đều còn nhỏ, tỷ tỷ không so đo, ngươi cũng bị thương rồi, chúng ta mau chóng xuống núi xử lý vết thương trước đã.”

Sở Nguyên Bạch bỗng nhiên cảm thấy có chút khó chịu.

Nàng còn quan tâm hắn ta, vậy mà Hương Na nhìn thấy hắn ta lại không hỏi han một câu xem hắn ta có bị thương gì hay không.

Ma Ma đã rời khỏi vương phủ trở về núi khi hắn ta còn nhỏ, thỉnh thoảng khi nào đón hắn ta lên núi ở thì mới được gặp bà ấy.

Hơn nữa, sau khi có Hương Na, thân thể Ma Ma không tốt, từ nhỏ đều là hắn ta chăm sóc Hương Na.

Làm ca ca chăm sóc người khác lâu như vậy, hắn ta cũng mệt mỏi.

Nhìn bóng lưng mảnh mai lại dịu dàng của Minh Lan Nhược dưới ánh đuốc.

Sở Nguyên Bạch trong thoáng chốc cảm thấy nếu như nàng thật sự là tỷ tỷ của mình, là nữ nhi của Ma Ma thì tốt biết mấy?

Hắn ta cũng không cần phải phiền não như vậy, còn phải luôn giải quyết hậu quả cho tên nhóc Hương Na không hiểu chuyện, cho dù không muốn thừa nhận, so với bất kỳ ai khác, nàng đều thích hợp làm Thánh Nữ hơn.

Ngay sau đó, hắn ta tự ép bản thân nhắm mắt lại.

Phiền phức, thật sự rất phiền phức…

Sao hắn ta lại có suy nghĩ như vậy chứ?

Nhưng mà, những suy nghĩ này cứ như đã bén rễ không thể cắt bỏ trong lòng hắn ta.

Đám Cổ vệ tất nhiên không đi bằng cửa thành, Miêu nhân giỏi leo trèo, sở trường là trèo tường lướt ngói cực nhanh.

Bọn họ nhao nhao trèo tường vào thành.

Lúc này mới đến giờ Hợi, vừa kịp lúc trước khi cửa thành đóng.

Minh Lan Nhược nhìn thấy cảnh này lại có nhận thức mới về việc phòng thủ lỏng lẻo của kinh thành.

Nàng vừa vào thành đã nhanh chóng để lại dấu hiệu cho người của Xích Huyết, sau đó mới theo Sở Nguyên Bạch trở về Dịch quán.

“Chúng ta nghỉ ngơi một lát, thay quần áo bôi thuốc xong, rồi lát nữa ta dẫn tỷ đi gõ cửa Đại Lý Tự và Ngũ thành binh mã ty, để cho tất cả mọi người đều biết tỷ và ta đã trở về.”

Sở Nguyên Bạch nói với Minh Lan Nhược.

Hắn ta biết không thể để người khác cho rằng Minh Lan Nhược và mình ở lại qua đêm bên ngoài, để Hoàng đế cớ này giết Minh Lan Nhược được.

Minh Lan Nhược gật đầu: “Được, ngươi cũng đi tắm rửa một chút đi, nếu cần, ta sẽ xem bệnh cho ngươi!”

“Ta không cần, tỷ vẫn nên lo cho bản thân mình trước đi, rõ ràng bị thương nặng hơn ta!” Sở Nguyên Bạch bực bội trợn mắt.

Nhìn bóng lưng thiếu niên xoay người rời đi, Minh Lan Nhược không để bụng cười, xoay người đi tắm rửa.

Đến khi nàng thay một bộ y phục sạch sẽ từ trong phòng đi ra, bỗng nhìn thấy một bóng người cao gầy mặc y phục màu trắng đang ngồi dưới ánh trăng đọc sách trong sân.

Ánh trăng lạnh lẽo chiếu lên người hắn, như phủ lên một lớp ánh bạc nhạt dịu dàng.

Nghe thấy tiếng động sau lưng, nam tử tuấn mỹ buông sách xuống, xoay người dang rộng hai tay nhìn nàng, rồi thản nhiên hỏi: “Sao giờ này mới về?”

Giống như một người phu quân, đang chờ tiểu thê tử trở về.