Cửu Thiên Tuế, Tránh Xa Mẫu Thân Của Ta Ra!

Chương 595

Minh Lan Nhược thúc ngựa phi nhanh, bụi đất cuồn cuộn theo sau.

Nàng nắm chặt dây cương, sắc mặt lạnh lùng, nếu bị bao vây giữa chốn đông người thì nàng sẽ như kẻ muốn bắn chuột mà sợ vỡ bình, khó lòng thi triển bản lĩnh.

Hơn nữa còn liên lụy đến bá tánh vô tội xung quanh!

Phải phá vòng vây, ra khỏi thành tiến vào núi!

Lũ binh lính bám riết phía sau vừa đuổi theo vừa gào lớn: “Chặn xe ngựa lại!”

Thế nhưng một tên nhân danh việc chặn xe, lại giương cung bắn tên về phía Minh Lan Nhược, hạ sát thủ không chút lưu tình!

Chỉ là đám binh lính phụ trách ám sát không ngờ Minh Lan Nhược không ở lại cứu người hay chống cự, mà là lập tức tự điều khiển xe ngựa bỏ chạy.

Bọn chúng chỉ có thể vừa vội vàng truy đuổi bắn tên, vừa truyền tin báo cho đồng bọn ở hướng Minh Lan Nhược chạy trốn, bày binh chặn đường.

“Hạ!” Minh Lan Nhược nghe tiếng vó ngựa cùng tiếng tên xé gió rít lên sau lưng, nàng bỗng giật mạnh dây cương.

May mắn là bá tánh phía trước lúc này đã kịp phản ứng, đều nhanh chóng né tránh.

Thi thoảng có một hai người không kịp tránh cũng sẽ bị Minh Lan Nhược vận nội lực quất một roi ngựa bắn sang ven đường.

Chịu chút xây xát da thịt còn hơn mất mạng.

Minh Lan Nhược nhận ra Cảnh Minh cũng đang đuổi theo, nàng dứt khoát nói: “Cảnh Minh, nếu thấy người chắn đường thì cứ dùng roi quất sang một bên!”

Nói xong, Minh Lan Nhược thuận tay ném roi ngựa lên nóc xe.

Cảnh Minh bắt được roi, tiếp nhận nhiệm vụ của Minh Lan Nhược, thay nàng quất những người không kịp tránh đường, mở đường cho xe ngựa lao nhanh.

Họ gọn gàng dứt khoát bỏ lại toàn bộ đám binh lính truy sát phía sau.

Trên đường đi không gặp nguy hiểm nào, chạy thẳng đến Tây thành, bỗng nhiên nhìn thấy phía trước có một đội nhân mã xông ra, dựng chướng ngại vật chặn đường ngay cửa thành!

Trên giá gỗ còn có binh lính giơ trường thương và tấm khiên lạnh lẽo chặn phía trước, dưới đất rải đầy chông sắt!!

“Chết tiệt, chướng ngại vật quân sự!” Cảnh Minh trên nóc xe nhìn thấy cảnh tượng này mà tức giận chửi thề.

Nàng ấy ở trong quân đội nhiều năm, sao có thể không nhận ra trận thế này!

Trường thương, khiên chắn cùng chướng ngại vật là để ngăn cản kỵ binh xông lên, chông sắt dưới đất là để đâm vào chân ngựa, khiến ngựa giẫm phải bị thương và trượt ngã!

“Lũ cẩu tạp chủng này, ngăn chặn chúng ta như quân địch vậy! Chết tiệt, đây là ở kinh thành hay biên giới địch quốc vậy!” Cảnh Minh tức giận đến cùng cực.

Sở Nguyên Bạch đi đường xóc mà suýt thì nôn, sắc mặt cực kỳ khó coi, hắn ta bám chặt lấy thành xe để ổn định cơ thể: “Minh Lan Nhược, ngươi chọc giận Hoàng đế, Hoàng đế muốn giết tỷ sao, trận thế ám sát này thật sự quá khoa trương rồi!”

Minh Lan Nhược siết chặt dây cương thản nhiên nói: “Chúc mừng, ngươi đoán đúng rồi!”

Sở Nguyên Bạch suýt chút nữa thì phát điên: “Ngươi còn tâm trạng nói đùa sao, ta sắp bị tỷ hại chết rồi!”

Hắn ta đường đường là tiểu Kinh Nam Vương, tại sao lại bị ám sát cùng với nàng ở đây chứ? Rõ ràng không phải do hắn ta đắc tội!

“Chậc, không gọi ta là tỷ tỷ nữa à?” Minh Lan Nhược bỗng giật mạnh dây cương, khẽ cười rồi dừng xe ngựa lại.

Nàng nói thật thì chẳng ai tin, nàng nói dối lại có rất nhiều người tin, chậc.

Sở Nguyên Bạch nghẹn lời bất mãn nói: “Tỷ tỷ, đừng nói đùa nữa, hiện tại rốt cuộc phải làm sao đây?!”

Minh Lan Nhược nheo đôi mắt phượng, bỗng nhiên gọi: “Cảnh Minh, mở đường!”

“Rõ!” Cảnh Minh một tay móc lấy thành xe, xoay người một cái, từ trên nóc xe nhảy xuống.

Nàng ấy dùng hai chân đá mạnh vào nóc xe, trên nóc xe lập tức xuất hiện mấy cây nỏ lớn.

Toàn bộ đều là Nỏ Liên Châu được tiên sinh Vô Danh cải tạo.

“Vút! Vút! Vút!” Cảnh Minh ấn vào cơ quan trên thành xe.

Mũi tên sắc bén từ nỏ lớn nhanh chóng bắn về phía chướng ngại vật phía trước!

“A a a a …!!”

Có người hét lên trong đám binh lính sau chướng ngại vật!

Mà phần đuôi của những mũi tên kia đều có khoang rỗng đặc chế, chứa thuốc bột, sau khi b*n r* ngoài, lập tức nổ tung tạo thành khói mù cay mắt.

Trong nháy mắt, trước cửa thành tràn ngập khói mù, khiến đám binh lính chặn đường ch** n**c mắt không ngừng, hoảng loạn chạy tán loạn.

“Khụ khụ khụ… cái gì vậy, chết tiệt!”

“Mắt ta, mắt ta không nhìn thấy gì nữa!”

“Khụ khụ khụ khụ …!”

Minh Lan Nhược ném cho Sở Nguyên Bạch một chiếc khăn ướt đã được tẩm thuốc, bản thân và Cảnh Minh cũng lấy khăn che kín nửa mặt dưới.

Sở Nguyên Bạch nhìn cơ quan cùng chiếc khăn ướt tẩm thuốc trong tay, cuối cùng cũng hiểu ra, Minh Lan Nhược đã sớm chuẩn bị cho việc bị ám sát!

Hắn ta thật sự… quá xui xẻo mới bị liên lụy vào chuyện này!

Hắn ta âm thầm chửi rủa rồi cầm lấy khăn che kín mặt.

Nhưng khói mù khiến binh lính không nhìn thấy đường, cũng không thể đẩy chướng ngại vật ra, để xe ngựa đi qua.

Cảnh Minh nắm chặt đao, nói với Minh Lan Nhược: “Ta đi mở đường, khi ta dọn xong đường thì đại tiểu thư hãy phi qua ngay lập tức, không cần lo cho ta, ta tự có cách thoát thân!”

Nói xong, nàng ấy giơ đại đao lên, dùng sức đạp chân bay người lao về phía chướng ngại vật.

Minh Lan Nhược cũng không do dự, chỉ chờ trong chốc lát, nghe thấy tiếng kêu thảm thiết vang lên phía sau chướng ngại vật, trong làn khói mù bắn lên từng giọt máu.

Thân hình nhỏ nhắn của Cảnh Minh như tử thần, một đao g**t ch*t một tên lính chặn đường, chỉ trong nháy mắt đã mở ra một lối đi ở chỗ chướng ngại vật.

“Hạ!” Minh Lan Nhược vung roi, thúc ngựa lao thẳng về phía cửa thành.

Xe ngựa đi đến đâu, đám binh lính định lao lên bao vây nàng đều bị húc bay, giẫm đạp.

Sở Nguyên Bạch không khỏi rùng mình cảm thấy kỳ lạ khi thấy nàng giết người không chớp mắt, nắm chặt dây cương lao thẳng về phía cửa thành.

Nữ nhân này, thật sự… quá tàn nhẫn!

Minh Lan Nhược vừa tập trung đánh xe, đột nhiên vung tay thì mấy ám khí từ cơ quan trên cổ tay b*n r*.

Hạ gục toàn bộ đám binh lính xông đến muốn lao lên đóng cửa thành khi nhìn thấy nàng.

Nàng lạnh lùng nói: “Tiểu Bạch, rút miêu đao của ngươi ra mở đường cho ta, đám thích khách này sẽ không nhận ra thân phận tiểu Kinh Nam Vương của ngươi đâu!”

Sở Nguyên Bạch mặt mày khó chịu, vung tay rút miêu đao bên hông ra, liên tục chém đôi những mũi tên đang bay về phía Minh Lan Nhược.

Tuy hắn ta không muốn giúp nàng, nhưng hắn ta phải thừa nhận nàng nói đúng!

Võ công của Sở Nguyên Bạch không tệ, trên người cũng có chút ít ám khí, hắn ta săn bắn ở vùng Miêu Địa Sơn nên giết người đã quen tay, binh lính và thích khách bình thường đều không phải là đối thủ của hắn ta.

Rất nhanh, dưới sự trợ giúp bất đắc dĩ của hắn ta, xe ngựa đã xông ra khỏi Tây thành.

Minh Lan Nhược nghe tiếng vó ngựa truy đuổi phía sau, vung roi lên lái xe phi nhanh về phía con đường dẫn đến khu rừng núi gần nhất: “Hạ!”

Sở Nguyên Bạch thở hổn hển nắm chặt đao, nhìn đám người đang truy sát bọn họ, bất mãn nói: “Tỷ thật sự bỏ mặc nữ hộ vệ trung thành của mình sao?!”

Hắn ta còn tưởng rằng ít nhất nàng sẽ đợi nữ hộ vệ kia một chút, nhưng Minh Lan Nhược lại không hề có ý định dừng xe.

“Võ công và kinh nghiệm đối địch của Cảnh Minh hơn chúng ta rất nhiều, lo cho bản thân mình trước đi đã.” Minh Lan Nhược tập trung đánh xe với sắc mặt lạnh lùng.

Chỉ có nàng là biết bản lĩnh của Cảnh Minh như thế nào.

Hơn nữa Chu gia lão đầu kia dám trắng trợn điều động binh lính trong doanh trại vào thành giết nàng, chứng tỏ Chu gia đã sớm chuẩn bị kỹ càng…

Sẽ không có ai đến kịp thời để cứu nàng!

Nàng dừng lại chờ đợi mới là thêm phiền phức cho Cảnh Minh.

Xe ngựa lao thẳng về phía núi rừng!

Những kẻ truy sát phía sau cũng không bỏ cuộc, thúc ngựa đuổi theo, bụi đất cuồn cuộn bay thẳng vào rừng cây.

“Kẻ phía trước dừng lại!”

Vài tiếng quát tháo vang lên, trong số những kỵ binh truy sát Minh Lan Nhược và Sở Nguyên Bạch, có ba bốn tên đã đuổi kịp xe ngựa của nàng trên con đường mòn trong rừng.

Chúng cầm trường thương trong tay, phối hợp ăn ý đâm thẳng vào Minh Lan Nhược và con ngựa trước mặt nàng!

“Chết đi!”

Minh Lan Nhược cúi đầu né tránh trường thương, tay kia vung roi ngựa quật ngã một tên.

Nàng quát lớn: “Tiểu Bạch, giết chúng!”

Ánh mắt Sở Nguyên Bạch lạnh lẽo, một tay ghìm chặt xe ngựa, xoay người vung chiếc miêu đao trong tay đã bay ra!

“Xoẹt!” Miêu đao sắc bén như tia chớp, vẽ nên vài vòng cung trên không trung, cắt đứt cổ họng hai tên kỵ binh, sau đó vững vàng trở lại tay Sở Nguyên Bạch.

Hắn ta thừa thế xoay ngược lưỡi đao, chém vào lưng một tên kỵ binh khác đang lao từ trên ngựa xuống muốn tóm lấy Minh Lan Nhược, sau đó đá phăng tên đó bay ra xa.

Nghe tiếng kêu thảm thiết của đám kỵ binh, Sở Nguyên Bạch mới giật mình nhận ra mình vừa làm gì…

Vậy mà hắn ta theo bản năng lại nghe mệnh lệnh của Minh Lan Nhược, tiếp tục bảo vệ nàng và chém giết truy binh!

Khuôn mặt tuấn tú của Sở Nguyên Bạch trở nên méo mó, hắn ta rốt cuộc đang làm cái gì vậy?!

Trong lòng Sở Nguyên Bạch như có ác long gào thét! Hắn ta nhất định là điên rồi!

“Làm tốt lắm, cám ơn ngươi, Tiểu Bạch.” Minh Lan Nhược nắm chặt dây cương, vừa giục ngựa phi nhanh, vừa quay đầu lại mỉm cười với hắn ta.

Nhìn thấy vẻ mặt “May mà có ngươi ở đây” của nữ tử trước mặt.

Sở Nguyên Bạch khẽ giật khóe miệng, gượng gạo nở một nụ cười méo mó: “Không cần khách khí, tỷ tỷ!”

Thôi được rồi, dù sao cũng không thể để nữ nhân này chết được!

Dẫu sao thì Cổ Thần vẫn chưa chuyển sang người Hương Na, nếu Minh Lan Nhược chết đi, Cổ Thần ắt cũng chẳng thể nào sống nổi!

Nhưng nghĩ đến đây hắn ta lại thấy tức giận!

Rõ ràng ở trong cung suýt chút nữa bị Hương Phiêu Phiêu mà Minh Lan Nhược phái đến lấy mạng, bây giờ hắn ta ngược lại phải cứu lấy nàng!

Minh Lan Nhược nhìn thấy nụ cười gượng gạo trên mặt hắn ta, cũng không nói gì chỉ tập trung điều khiển xe ngựa phi nhanh về phía trước, đồng thời lục lọi trong hòm thuốc của mình.

Sở Nguyên Bạch nhìn nàng làm hai việc cùng lúc sợ xe ngựa lật nhào, hắn ta cũng sẽ gặp xui xẻo theo.

Hắn ta bất đắc dĩ phải di chuyển đến bên cạnh nàng, ngồi xổm xuống: “Tỷ muốn lấy gì thì nói cho ta biết là được!”

Minh Lan Nhược gật đầu: “Tìm một cái bình màu đỏ, rắc bột thuốc bên trong về phía đám truy binh!”

Sở Nguyên Bạch lục lọi một hồi, quả nhiên tìm được một cái bình sứ màu đỏ.

Hắn ta làm theo lời Minh Lan Nhược, chuẩn bị mở nắp bình rồi rắc ra sau.

“Cẩn thận một chút, thứ này rất mạnh, ngàn vạn lần đừng để dính vào người!” Minh Lan Nhược vội vàng dặn dò.

Sở Nguyên Bạch thầm đảo mắt, ta cũng là Cổ Sư đấy, chẳng lẽ lại không biết nàng muốn giở trò xấu sao?!

Nhưng giọng điệu của hắn ta vẫn nhẹ nhàng mang theo ý cười: “Cám ơn tỷ tỷ quan tâm!”

Nói xong, Sở Nguyên Bạch thuận tay ném cái bình về phía đám truy binh đang đuổi theo.

Chờ Minh Lan Nhược đánh xe ngựa chở hắn ta chạy xa, hắn ta mới xoay người, đầu ngón tay b*n r* một ám khí…

Một tiếng ‘ầm’, bình sứ bị ám khí bắn trúng giữa không trung khiến bột phấn màu đỏ bên trong nhanh chóng tỏa ra, lan rộng khắp nơi.

Đám truy binh xông tới, mấy tên đi đầu không kịp né tránh ngay lập tức bị đám bột phấn bao lấy!

Bọn chúng theo bản năng che miệng và mũi: “Không ổn, mục tiêu dùng độc, cẩn thận!”

Nhưng đã muộn, bản thân chúng không sao.

Nhưng đám chiến mã hít phải luồng khí độc này, đột nhiên trở nên hung dữ, nhảy dựng lên hí vang chạy loạn xạ.

Hất văng toàn bộ kỵ binh trên lưng ngựa xuống đất!

Hơn nữa, đám ngựa điên cuồng va chạm với đám kỵ binh đuổi theo phía sau, bỗng biến thành vật cản đường.

Con đường núi vốn chỉ đủ cho bốn con ngựa đi qua, giờ bị chặn kín mít!

Cộng thêm làn khói đỏ không ngừng lan rộng, đám truy binh hoàn toàn không thể khống chế nổi chiến mã của mình.

Trong nháy mắt, người bị ngựa hất ngã thi nhau gục xuống, bị ngựa điên giẫm đạp, kêu thảm thiết vang vọng không ngớt!

Sở Nguyên Bạch nhìn mà không khỏi kinh hãi, bảo sao Minh Lan Nhược muốn xông vào con đường núi này, thủ đoạn của nàng thật sự có hiệu quả cao!

Nhờ… lấy gậy ông đập lưng ông.

Mà bọn họ tạm thời đã thoát khỏi đám truy binh.

Sở Nguyên Bạch ngồi bên cạnh Minh Lan Nhược, tốc độ đánh xe của nàng không hề giảm, vững vàng mà nhanh nhẹn lao vun vút như bay về phía trước.

Hắn ta không nhịn được nhìn sang gò má thanh tú, lạnh lùng của nàng.

Nàng như đang điều khiển một cỗ xe chiến bất khả chiến bại, nghiền nát tất cả kẻ địch và chướng ngại vật trên đường đi.

Đã ngồi trên xe của nàng thì chắc chắn sẽ an toàn.

Trong khoảnh khắc đó, hắn ta đột nhiên nảy sinh một cảm giác kỳ lạ – hình như đồng hành cùng nàng cũng không tệ.

“Sao vậy, trên mặt ta đây có gì sao mà ngươi cứ nhìn chằm chằm thế?” Minh Lan Nhược không quay đầu lại, nhưng đột nhiên lên tiếng.

Sở Nguyên Bạch lập tức dời mắt, chuyển chủ đề: “Sao tỷ lái xe ngựa điêu luyện vậy?”

Minh Lan Nhược thản nhiên nói: “Có lẽ là vì trước đây đã không ít lần gặp phải tình huống bị ám sát, cho nên luyện được bản lĩnh chạy trốn cho bản thân, đánh xe cũng tốt, cưỡi ngựa cũng vậy, ta đều luyện rất tài.”

Đúng là đã được luyện thành do trốn tránh ám sát từ kiếp trước, chỉ là lúc ấy người ngồi trên xe ngựa cùng nàng chạy trốn là Thái tử.

Sở Nguyên Bạch quay mặt đi: “… Hừ, không muốn nói thật thì thôi.”

Minh Lan Nhược cười khẽ: “Ta nói thật lại không ai tin.”

Sở Nguyên Bạch bực bội cắt ngang lời nàng: “Bây giờ chúng ta đi đâu? Đã cắt đuôi được bọn chúng rồi!”

Minh Lan Nhược nói: “Trước tiên đi lên chỗ cao trong núi, sau đó tìm cách vòng ra ngoài, nghĩ cách vào kinh thành trước khi cổng thành đóng cửa vào tối nay! Ngươi là Miêu nhân, thường xuyên ở trong núi nên hẳn là biết cách tìm đường xuống núi chứ.”

Sở Nguyên Bạch khẽ hừ: “Ta chỉ là nửa Miêu nhân, phụ thân ta là người Hán, tỷ tỷ quên rồi sao?”

Nàng thật đúng là “vắt chanh bỏ vỏ”, cảm thấy hắn ta rất dễ sai bảo, đúng không?

Minh Lan Nhược đột nhiên cong môi cười với hắn ta: “Ngươi thật sự xem mình là người Hán sao? Tiểu Bạch, rõ ràng ngươi tự biết bản thân mình giống Miêu nhân hơn, không phải sao?”

Sở Nguyên Bạch nhìn thấy dung nhan vốn lạnh lùng sắc bén của nàng lúc này lại nở nụ cười với mình, tựa như băng tuyết tan chảy, xuân về hoa nở.

Hoàn toàn không còn chút nào dáng vẻ lạnh lùng, quyết đoán khi nãy.

Hắn ta đột nhiên tim đập nhanh, cau mày ép buộc bản thân quay mặt đi nhìn về phía trước, tỉnh bơ sờ lên bụng mình…

Chỗ Huyết Cổ hùng trùng ký sinh đang hơi nóng lên.

Không đúng lắm, hắn ta không phân biệt được cảm giác tim đập nhanh của mình là do bản thân, hay là do phản ứng của hùng trùng.

Thế nhưng ngoại công chưa từng nói việc dùng hùng trùng để hấp dẫn Cổ Thần lại khiến cho cơ thể có phản ứng kỳ lạ như vậy.

“Vì sao nhất định phải vào kinh thành trước khi cổng thành đóng cửa tối nay?” Sở Nguyên Bạch đột nhiên hỏi.

Minh Lan Nhược vừa định lên tiếng thì bỗng co đồng tử lại, ngẩng phắt đầu, nhìn về phía sau hắn.

Sở Nguyên Bạch cũng ý thức được có gì đó không ổn, mặt đất còn truyền đến tiếng ầm ầm rung chuyển.

Hắn ta đột ngột quay đầu lại thì thấy có rất nhiều đá lăn và gỗ lớn ở phía trên bên phải đang lăn ầm ầm về phía bọn họ!