Cửu Thiên Tuế, Tránh Xa Mẫu Thân Của Ta Ra!

Chương 594

Chu Sâm sửng người: “Tần vương…”

Tránh né Thương Kiều là bởi vì Minh đế không nỡ xung đột với hắn, điều này ông ta hiểu.

Nhưng vì sao phải tránh né Tần vương?

Minh đế một tay chống trán nặng trĩu, tựa vào cạnh bàn, lạnh nhạt nói:

“Tên ngoại tôn của ngươi chính là kẻ đa tình, cho rằng trẫm không nhìn thấu việc nó bị nha đầu Minh Lan Nhược kia câu mất hồn rồi sao? Kẻ làm vua có thể có vô số d*c v*ng, nhưng tuyệt đối không thể để nữ nhân tình trường trở thành nhược điểm được.”

Nếu con trai không nỡ, vậy thì lão ta với tư cách là một người cha, một vị Hoàng đế, sẽ thay nó cắt bỏ nhược điểm!

Chu Sâm nhíu chặt mày, nghiến răng nghiến lợi: “Vi thần đã sớm nói nha đầu Minh Lan Nhược kia chính là hồ ly tinh không biết chuẩn mực the phòng, sớm nên chết đi!”

“Làm tốt việc này, cũng sẽ tốt cho ngươi, Chu Sâm, ngươi hẳn biết tại sao.” Minh đế lạnh lùng nói.

Chu Sâm có chút do dự: “Nhưng bệ hạ, vụ án diệt môn Tiêu gia vừa mới bị lão đầu Từ Mộc Ngôn kia lật lại, ánh mắt đại thần trên dưới đều đang đổ dồn vào vụ án Tiêu gia, Minh Lan Nhược nếu xảy ra chuyện thì nhất định sẽ gây chú ý!”

Dù sao Minh Lan Nhược tuy họ Minh, nhưng nàng là cháu ngoại của Tiêu soái.

Minh đế cười lạnh: “Chính vì nàng ta là cháu ngoại của Tiêu soái, mới càng phải chết, từ gốc rễ đã không còn người nào thì còn gì để tra nữa?”

Lão ta dừng một chút, ánh mắt âm u sắc bén: “Hơn nữa, trẫm muốn đám thần tử ngu xuẩn kia biết, trẫm là thiên tử, trẫm nói không tra, thì không cần lý do, mà là không cho phép tra, ai tra thì người đó sẽ chết!”

Giết Minh Lan Nhược chú yếu là để bọn họ nhìn xem.

Có vài việc dù không thể đặt trên bàn, những lão ta muốn làm, thì cũng sẽ làm!

Năm đó, lão ta danh bất chính ngôn bất thuận, chẳng phải cũng ngồi lên được ngôi vị Hoàng đế này sao!

“Vậy có cần trừ khử lão đầu Từ Mộc Ngôn kia… không?” Chu Sâm hung hãn.

Không phải lão đầu Từ Mộc Ngôn kia, hai mươi năm sau ông ta cũng sẽ không phải lo lắng vì vụ án diệt môn Tiêu gia nữa!

Minh đế lại bực bội hất tay áo, quẳng luôn ấm trà duy nhất trên bàn cũng xuống đất: “Tứ chi của ngươi bị chặt, nên đầu óc cũng hỏng rồi sao? Nếu Từ Mộc Ngôn chết rồi, đám quan văn kia có thể chạy đến tận tẩm cung của trẫm để kêu oan, chẳng lẽ trẫm còn có thể giết sạch bọn chúng hay sao?”

Giết một Minh Lan Nhược Nhượ thì cùng lắm chỉ có một Từ Mộc Ngôn đến “kêu oan”, nhưng giết một vị quan tam phẩm ngay thẳng như Đại Lý Tự khanh, người đến kêu oan có thể lấp đầy cửa cung của lão ta!

Chu Sâm nghẹn họng: “Bệ hạ, thần chỉ là… vì ngài lo lắng.”

Minh đế hít một hơi thật sâu, không kiên nhẫn nói: “Câm miệng, các ngươi đều cho rằng trẫm đã già rồi hồ đồ, mới sủng tín Thương Kiều, nhưng nhìn xem các ngươi có ai có năng lực bằng hắn, hiểu được tâm ý của trẫm, có thể để trẫm bớt lo bớt phiền không?”

“Các ngươi chỉ cần có một người biết điều hiểu chuyện sánh bằng hắn, làm việc chu toàn, trẫm cũng phong các ngươi làm Cửu Thiên Tuế thì đã sao!”

Đám ngu xuẩn này chỉ biết ghen tị với Thương Kiều, mà không biết bởi vì có Thương Kiều, lão ta mới có thể thoát ra từ trong vô số chuyện vặt vãnh, có thêm thời gian tu tiên và hưởng lạc!

Minh đế bực bội nói: “Nếu Minh Lan Nhược không phải cháu ngoại của Thương Kiều, mà là cháu ngoại của ngươi, Thương Kiều đêm nay có thể đặt đầu nàng trên bàn của trẫm, mà sẽ không có ai hoài nghi là trẫm sai khiến hắn giết người!”

Từ con trai đến bề tôi, không có một ai hiểu chuyện được như Thương Kiều, nói ra lời nào cũng ngu ngốc thiếu suy nghĩ, khiến người ta đau đầu!

Chu Sâm vừa tức giận vừa căm hận, trên mặt lại không dám lộ ra chút nào.

Ông ta đỏ bừng khuôn mặt nhăn nheo tuổi già: “Vâng, bệ hạ, thần nhất định không phụ sự giao phó!”

“Ngươi không làm theo giao phó của ai sao?” Một giọng nữ già nua vang lên.

Chu Sâm nhìn ra cửa, lại là Thái hậu, ông ta cung kính gọi một tiếng: “Vi thần bái kiến Thái hậu.”

Minh đế thấy vậy, nhíu mày, ra hiệu cho Chu Sâm rời đi, tự mình đi xuống đỡ Thái hậu: “Mẫu hậu sao lại tới đây?”

Thái hậu thấy Chu Sâm đi rồi, lạnh lùng nhìn Minh đế hỏi: “Tiêu gia chỉ còn lại nửa dòng máu không phải họ Tiêu, chẳng lẽ ngươi còn muốn diệt cỏ tận gốc?”

Bà vừa nghe tin Từ đại nhân ở trên triều vạch trần vụ án diệt môn Tiêu gia, ép Minh đế hạ lệnh điều tra, là đã biết có chuyện chẳng lành nên mới vội vàng chạy tới.

Quả nhiên thấy Minh đế đuổi hết hạ nhân, chỉ để lại Chu Sâm – tên gian thần năm đó cấu kết cùng lão ta để làm bậy, bà liền đoán chắc chắn là muốn giết người diệt khẩu.

Minh đế cau mày: “Mẫu hậu đang nói gì vậy, trẫm còn muốn dựa vào nha đầu kia trị bệnh cho trẫm đây!”

Thái hậu lạnh lùng nhìn lão ta hồi lâu mới nói: “Văn Sơn, hiện giờ ai gia chỉ còn mỗi mình ngươi là nhi tử, ngươi là loại người gì ai gia rõ như lòng bàn tay.”

Minh đế nghe vậy, thản nhiên nói: “Trẫm là loại người gì? Trẫm chỉ muốn ngồi vững trên ngai vàng này mà thôi!”

Thái hậu run rẩy, nghiến răng hất cái tay lão ta đang đỡ mình ra: “Bụng dạ nham hiểm, đa nghi ghen ghét, ngươi rốt cuộc có chỗ nào giống con trai của ai gia và phụ hoàng ngươi không! Ngươi đã giết nhiều người như vậy, ngay cả một tiểu cô nương như Lan Nhược cũng không buông tha!”

“Đúng, trẫm không buông tha, ngay cả con trai của nàng ta trẫm cũng không buông tha, vậy thì đã sao, trẫm là thiên tử, quân muốn thần chết, thần bất tử bất trung!!” Minh đế cười lạnh âm trầm.

Thái hậu toàn thân run rẩy, suýt nữa thì ngất xỉu: “Ngươi… ngươi… ngươi muốn chọc tức chết ai gia sao!”

Đàm ma ma vội vàng đỡ lấy bà: “Nương nương bớt giận, người không thể tức giận!”

Bà ta nhìn Minh đế rồi khóc lóc cầu xin: “Bệ hạ, cầu xin người bớt lời đi, dù sao hai người cũng là mẫu thân và nhi tử, Thái hậu còn là mẫu thân duy nhất của người!”

Minh đế nhìn sắc mặt trắng bệch của Thái hậu, hít một hơi thật sâu, quay lưng lại, lạnh lùng nói: “Nếu Thái hậu không phải là mẫu thân ruột thịt của trẫm, mà còn có thể bình an vô có thể đứng ở đây trách mắng trẫm sao?”

Nói xong, lão ta phẩy tay: “Được rồi, đưa Thái hậu về cung tĩnh dưỡng! Chuyện này đợi sau này rồi nói!”

Thái hậu không dám tin chỉ vào lão ta, run rẩy nói: “Ngươi… ngươi là muốn giam lỏng ai gia sao!”

Minh đế không kiên nhẫn cao giọng: “Người đâu, đưa Thái hậu hồi cung tĩnh dưỡng!”

Đám thái giám bị đuổi ra xa vội vàng chạy tới.

Thái hậu tức giận hất tay áo: “Không cần các ngươi đưa, ai gia tự mình đi!”

Nói xong, bà vịn vào Đàm ma ma, bước chân loạng choạng rời đi.

Nhìn bóng lưng rời đi của Thái hậu, Minh đế bực bội nói: “Đến Đông xưởng gọi Thương Kiều tới, bảo hắn ta đi xử lý đám văn thần lắm lời kia, trẫm muốn đi tu thân dưỡng tính, tu tiên!”

Nói xong, lão ta cũng phất tay áo bỏ đi.

Thái hậu loạng choạng vừa đi vừa nghỉ, bà nhìn dòng nước trong veo dưới cầu Bạch ngọc chín khúc, nhắm mắt lại:

“Đi truyền tin cho nha đầu kia đi, nghĩ cách rời khỏi kinh thành, đi đi, đi càng xa càng tốt, vĩnh viễn đừng quay lại nữa!”

Nói xong, bà lão luôn luôn kiên cường cũng không nhịn được lấy tay che mặt, nước mắt tuôn rơi trên khuôn mặt già nua.

“Ai gia nợ nàng ấy, nợ Tiêu gia và Minh gia, cả đời này e là sẽ không trả hết, ai gia vô dụng, không bảo vệ được nàng ấy.”

Rốt cuộc bà đã sinh ra thứ gì vậy!

Đàm ma ma chỉ cảm thấy Thái hậu trong nháy mắt già đi chục tuổi, bà ta đỏ hoe mắt: “Vâng, Thái hậu nương nương.”

Đông xưởng

“Tiểu nương nương, thế cục đã bày xong rồi sao?” Thương Kiều ngồi trước một bàn cờ, một tay chống trán, tay còn lại nhấc một quân cờ trắng đặt xuống bàn cờ.

Minh Lan Nhược ngồi đối diện hắn, nhìn ngón tay hắn còn trắng hơn cả quân cờ, móng tay như vỏ sò còn ánh lên màu đỏ, bần thần nói: “Ừm.”

Người này sao càng ngày càng diêm dúa thế, chẳng lẽ còn nhuộm móng tay sao?

“Nhìn cái gì mà nhìn, nhìn xem quân cờ của nàng chạy đi đâu rồi kìa?” Thương Kiều nhướng mày, búng một quân cờ lên trán nàng.

Minh Lan Nhược khẽ “hức” một tiếng, rồi đưa tay xoa trán nhìn mấy quân cờ của mình đều đã đi nhầm chỗ, phạm luật, vội vàng nhặt lên.

Nàng trừng mắt nhìn hắn hờn dỗi: “Sao chàng lại đánh người ta? Đau lắm đấy!”

Thấy nàng có chút dáng vẻ tiểu nữ nhi, Thương Kiều khẽ cười.

Tiểu nha đầu này cũng chỉ trước mặt mình hắn mới dám như thế này thôi, ngày thường trước mặt người ngoài đều là dáng vẻ điềm tĩnh, thanh tịnh.

Nàng đối xử với hắn rất đặc biệt, nhận thức này khiến tâm tình hắn rất tốt.

Hắn đưa tay đặt vào lòng bàn tay nàng: “Nàng xem lâu rồi, cứ từ từ xem, bản tọa không vội.”

Minh Lan Nhược bỗng chốc đỏ mặt, hất tay hắn ra: “Ta chỉ thấy chàng là một tên thái giám mà thói quen mãi không đổi, còn nhuộm móng tay!”

Thương Kiều nghe vậy, cúi đầu nhìn ngón tay mình, móng tay và đầu ngón tay đều hơi ửng đỏ.

Hắn nghĩ một hồi, nhớ ra: “Ừm, đây là Tiểu Tề Tử mới tìm được một phương thuốc dưỡng da tay, chắc là trong phương thuốc có hoa nên móng tay mới hơi nhuộm màu, sao nếu nàng thích thì để ta bảo người đưa cho nàng?”

Minh Lan Nhược làm sao có thể thừa nhận mình ghen tị tay hắn đẹp hơn mình, sống tỉ mỉ tinh tế như vậy chứ, chỉ lẩm bẩm: “Còn hoa, sao chàng không tiếp tục dùng hoa hồng, hoa tường vi đi, thơm lắm?”

Từ sau khi mùi hoa hồng trên người bị đan dược áp chế, đồ của hắn đã đổi thành bạc hà nguyên chất từ cống phẩm Tây Vực.

Con chưa dứt lời, đã bị Thương Kiều lại dùng quân cờ gõ nhẹ lên trán.

“A, lại đánh ta!” Minh Lan Nhược ôm trán, bực bội chộp lấy một nắm quân cờ trên bàn ném về phía hắn: “Chỉ có chàng mới lấy quân cờ đánh người!”

“Chỉ có nàng?” Thương Kiều nhướng mày, phẩy tay áo hất tung tất cả quân cờ, còn ném cả vào lồng ngực mềm mại của nàng.

“A!” Minh Lan Nhược che ngực, khuôn mặt nhỏ nhắn thanh thoát đỏ bừng, giương nanh múa vuốt lao về phía hắn: “Ta liều mạng với tên thái giám nhà ngươi!”

Thương Kiều nghiêng người, cánh tay dài vươn ra, thuận thế ôm nàng vào lòng, như đang ôm một chú mèo con kiêu ngạo.

Hắn ghì chặt nàng trong lòng, khẽ cười lạnh nhạt: “Có phục hay không?”

Minh Lan Nhược nép trong lòng nghịch ngợm bàn tay hắn: “Đông Xưởng đốc chủ thật là nhàn rỗi, còn có thời gian ở đây trêu chọc ta.”

Thương Kiều cúi đầu, giống như cún con dùng chóp mũi cọ cọ vào gương mặt mềm mại của nàng, rồi đặt cằm l*n đ*nh đầu nàng: “Sao nhàn rồi bằng nàng được, nàng có thời gian, còn thu nhận một đệ đệ tốt.”

Minh Lan Nhược nheo đôi mắt to thanh lệ: “Ta nói cho chàng biết, không được phép đi tìm hắn gây sự đâu đấy.”

Thương Kiều nhắm mắt, lười biếng không nói.

Minh Lan Nhược bất đắc dĩ, đành phải chống một tay lên ngực hắn, ngẩng đầu hôn lên đôi môi đỏ mọng lạnh lùng ấy: “Không được giận dỗi, ghen tuông mù quáng.”

Để nàng hôn mình một lúc lâu, Thương Kiều mới khẽ cười, véo cằm nàng, hung hăng không chút khách khí m*t mạnh: “Nàng biết rõ bản tọa không làm gì được nàng mà.”

Minh Lan Nhược khẽ hừ rồi bàn tay trắng nõn nắm lấy vạt áo hắn.

“Khụ khụ… Nghĩa phụ, Minh đế có chỉ, mời ngài vào cung nghị sự phê duyệt tấu chương.” Ngoài cửa truyền đến tiếng ho khan của Tiểu Tề Tử.

Thương Kiều khựng lại, bất đắc dĩ buông người trong lòng ra với sắc mặt chán chường.

Từ khi từ Đông Bắc trở về, hắn không có thời gian gần gũi với tiểu nương tử, lần trước rung động nên đêm khuya đến thăm khuê phòng đã là chuyện của bảy tám ngày trước.

“Tu thân dưỡng tính” đến mức này, thật sự là khiến người ta bực bội!

Minh Lan Nhược đỏ mặt, bò dậy từ trên người hắn, ngồi trên đùi hắn chỉnh trang lại tóc tai: “Được rồi, chàng mau đi đi, vị bệ hạ không thể rời khỏi chàng được một ngày.”

Cho nên, cho dù chết trong tay hắn thì vị bệ hạ kia cũng coi như đáng chết!

Thương Kiều vuốt lấy mái tóc nàng, tự búi tóc cho nàng với ánh mắt u ám nhìn cô nương trong lòng: “Nhất định phải… cẩn thận!”

Minh Lan Nhược nghiêm mặt nắm lấy tay hắn: “Thương Kiều, chàng yên tâm, ta biết nặng nhẹ và đã trưởng thành từ lâu rồi.”

Nghe nàng gọi mình như vậy, ánh mắt sắc bén, sâu thẳm của Thương Kiều trở nên dịu dàng: “Ừm.”

Hắn nên tin tưởng vào năng lực của nàng.

Nàng là “Thiếu chủ công” trong mắt những người đó, không còn là cô nương nhỏ bé năm nào ngồi trên đầu gối ôm hắn không buông tay nữa.

Mặc dù, hắn muốn nhốt nàng trong lòng, che chở cho nàng cả đời, nhưng nàng có đôi cánh của riêng mình.

Tiểu cô nương của hắn, muốn bay…

Vậy thì cứ để nàng bay đi.

Hắn sẽ là chỗ dựa cho nàng.

Mặc dù Minh Lan Nhược đã chuẩn bị tâm lý và phòng bị, nhưng mà, điều nàng không ngờ tới chính là…

Chuyện này đến quá nhanh, quá thô bạo đơn giản.

Ngay khi nàng rời khỏi Đông xưởng, vừa đến trước cửa quán của Sở Nguyên Bạch, vừa đón Sở Nguyên Bạch chuẩn bị về Minh Phi phủ.

Đột nhiên, cả con phố xuất hiện… hàng ngàn con ngựa?!

Không, nói chính xác là bầy ngựa chạy loạn!

Không ai ngờ trên đường phố kinh thành lại có thể xuất hiện “cảnh tượng hùng vĩ” của thảo nguyên!

“Không xong rồi, ngựa quân đội mất khống chế! Mau chạy mau!”

Hàng trăm con ngựa chạy loạn giẫm đạp lên tất cả “chướng ngại vật” chắn trước mặt chúng.

Tiếng kêu thê lương thảm thiết vang vọng khắp đường phố, không biết bao nhiêu người bán hàng rong và người đi đường không kịp né tránh đã bị giẫm đạp dưới chân những con ngựa quân đang trong trạng thái hưng phấn kỳ lạ!

Minh Lan Nhược biết Chu gia không phải thứ tốt lành gì.

Nhưng nàng thật sự không ngờ ngay cả khi Nam vương Tiểu Kinh đang ở trên xe ngựa của mình, khắp đường phố đều là bá tánh, Chu Sâm lại có thể điên khùng đến mức này!

Cảnh Minh và thị vệ xung quanh đã sớm phát hiện ra điều bất thường, muốn đưa Minh Lan Nhược rời đi.

Nhưng Minh Lan Nhược thật sự không thể trơ mắt nhìn những bá tánh vô tội kia vì mình mà chết thảm.

Hôm nay là ngày họp chợ, trên đường còn có rất nhiều trẻ con, không ít đứa trẻ đã kêu khóc thảm thiết rồi mất mạng cùng cha nương.

“Ngươi dẫn đi cứu người! Có thể cứu được bao nhiêu hay bấy nhiêu!” Minh Lan Nhược cắn răng, ra lệnh với Cảnh Minh.

“Không được! Tỷ tỷ, mạng của chúng ta quan trọng, chuyện này rõ ràng là nhằm vào người, những người đó nhất định còn có chiêu khác, nếu tỷ để bọn họ đi cứu người, chúng ta phải làm sao!”

Sở Nguyên Bạch lớn tiếng phản đối.

Quả nhiên, vừa dứt lời, từ trong những ngôi nhà dân xung quanh đột nhiên có vô số người mặc trang phục binh lính lao ra, tay cầm cung nỏ nhắm vào Minh Lan Nhược cùng những người khác, bày trận, bắn tên về phía bọn họ!

Minh Lan Nhược phản ứng cực nhanh, đeo hòm thuốc lên lưng, rút thanh kiếm giấu trong xe ngựa ra, lạnh lùng nói: “Tùy ngươi! Ngươi có thể xuống xe ngay bây giờ!”

Nàng nhìn thế trận này cũng biết những người đó nhất định còn có chiêu khác.

Nếu là kiếp trước, nàng sẽ ưu tiên bảo vệ bản thân, nhưng hiện tại không phải là tình huống lựa chọn giữa việc bảo vệ bá tánh vô tội và cái chết của bản thân.

Nàng còn có cơ hội!

Minh Lan Nhược nhìn Cảnh Minh do dự không đi theo hơn mười tên thị vệ, biết Cảnh Minh sẽ không bỏ mình, dứt khoát đổi lệnh: “Được, Cảnh Minh đi theo ta, những người khác mau đi cứu người!”

Vừa nói, nàng đã giật lấy dây cương từ tay người đánh xe, thuận thế đẩy người đánh xe xuống, đồng thời quất roi: “Hạ!”

Cảnh Minh cắn răng quát lớn, phất tay với đám thị vệ: “Các ngươi đi cứu người đi!”

Trong nháy mắt biết tiểu thư muốn làm gì, nàng ấy nhón chân, dùng một đao chém những mũi tên bắn về phía Minh Lan Nhược, xoay người mấy vòng rồi nhanh chóng đuổi theo xe ngựa.

“Nữ nhân chết tiệt!” Sở Nguyên Bạch biến sắc, cố gắng vịn vào khung cửa sổ để giữ vững thân thể!

Nữ nhân chết tiệt này đột nhiên đánh xe cuồng loạn khiến hắn ta ở trong xe bị va đập tứ tung, đến nỗi đầu sưng vù.

Thế nhưng…

Hắn ta nhìn những tên binh lính đang đuổi theo bọn họ bắn tên như mưa ngoài cửa sổ.

Hắn ta vẫn cố giữ bình tĩnh không nhảy khỏi xe.

Nữ nhân chết tiệt này rốt cuộc đã đắc tội với ai, mà lại bị binh lính truy sát giữa đường phố thế này?!