Nhìn kiểu từ chối người khác ở ngoài ngàn dặm và khuôn mặt lạnh nhạt của Từ Tú Dật.
Cáo Bạc hơi khó chịu, cô nương này trở mặt còn nhanh hơn lật sách, quý nữ nhà quan rất kiêu ngạo, đó cũng là lý do khiến hắn ta không thích những tiểu thư nhà quan này!
Hắn ta mặc y phục, nâng má, cười híp mắt hỏi: “Người Trung Nguyên nói, ơn cứu mạng phải lấy thân báo đáp nhưng mà ta không có hứng thú với thân thể của Từ tiểu thư, phải làm sao bây giờ? Ngươi định dùng cái gì để báo đáp ta?”
Từ Tú Dật cứng đờ, sắc mặt lạnh lùng không vui, nàng ta nói: “Cho dù ngươi không phải là người Trung Nguyên chúng ta nhưng hôm nay ngươi đứng trên lãnh thổ Trung Nguyên thì phải nhập gia tùy tục, tuân thủ theo quy củ của nơi này.”
Cáo Bạc nhíu mày cười nhạo: “Quy củ gì? À, đúng rồi, đám quan lại quyền quý các người nhiều quy củ nhất, ha ha.”
“Nói chuyện vô lễ, ở đây nhẹ thì phải bị tát, nặng thì bị đánh, cho dù ngươi đã cứu ta, có ơn với Từ gia chúng ta thì cũng không phải lý do để ngươi có thể tùy ý nhục nhã ta.”
Từ Tú Dật nói một cách không kiêu ngạo không tự ti.
“Về chuyện ngươi đã cứu ta, Từ gia ta nợ ngươi một ân tình lớn, nếu sau này ngươi có cần gì, chỉ cần không vi phạm đạo đức lương tâm, không làm trái thiên đạo, ở trong phạm vi khả năng của Từ gia ta thì ngươi cũng có thể đưa ra yêu cầu.”
Cáo Bạc lười biếng khoanh tay dựa vào xe: “Được, ta nhớ rồi.”
Từ Tú Dật c*̃ng không để ý đến hắn ta nữa, chỉ nhắm mắt lại, trong lòng niệm tâm pháp Võ Đang, điều khí tức và kinh mạch hỗn loạn bởi vì rơi xuống nước của mình.
Người nàng ta ướt đẫm, thực sự không thoải mái, cũng lười đấu võ mồm với tên không biết trời đất này.
Cáo Bạc nhìn thiếu nữ trước mặt không nói lời nào, khuôn mặt trắng trẻo thanh tú và bờ môi nàng ta đều hơi tái nhợt, tóc ẩm ướt ở trên trán và sườn mặt đều dính trên mặt.
Nào còn giống như mỹ nữ mẫu mực trước đó.
Hắn ta hiếm khi sinh ra chút lòng thương hại, cũng không đùa cợt nàng ta thêm nữa.
Không bao lâu sau, cuối cùng xe ngựa đã tới Từ phủ, lúc này, có hai tên hộ vệ đã quay lại Từ phủ báo Từ Tú Dật xảy ra chuyện.
Gần như tất cả các chủ tử trong Từ phủ đều xảy ra chuyện, trên dưới phủ lúc này đã loạn hết cả lên, cũng may mà Từ đại nhân đã nhanh chóng trở về.
Đột nhiên nghe nói mấy đứa bé trong nhà gặp chuyện không may, sống chết không rõ, Từ đại nhân cũng suýt chút nữa gục ngã, sao mà vừa tiến cung một chuyến đã sắp cửa nát nhà tan rồi?
Ông ta cố gắng chống đỡ, kêu người cầm lệnh bài của mình đi tìm người của Ngũ Thành binh mã ty, lại chợt nghe nói đại tiểu thư đã trở về.
Từ đại nhân lập tức dẫn người lảo đảo đi ra, đúng lúc thấy Từ Tú Dật ướt đẫm, khoác áo choàng xuống xe.
Ông ta suýt chút nữa rơi nước mắt đầy mặt, nhanh chóng đi lên, tự mình đỡ nữ nhi, gọi nhũ danh: “Niếp Niếp! Trở về là được, trở về là được!”
Trong mắt Từ Tú Dật cũng rưng rưng lệ nóng nhưng vẫn hành lễ đúng quy củ: “Nữ nhi khiến phụ thân lo lắng rồi.”
“Nhanh nhanh nhanh, mau đưa tiểu thư về phòng, gọi phủ y tới xem bệnh.” Từ đại nhân lập tức dặn dò nhũ mẫu và các nha hoàn bên người của Từ Tú Dật.
Nữ nhi xảy ra chuyện lớn như vậy, không thích hợp đứng ở ngoài cửa nói chuyện.
Nhìn bóng dáng mảnh mai của Từ Tú Dật được vây quanh tiến vào phủ đệ, Cáo Bạc không biết sao lại có hơi mất mát.
Hắn ta âm thầm hừ nhẹ một tiếng, nha đầu chết tiệt vong ân phụ nghĩa kia còn không thèm nói một câu nào với hắn ta, quả nhiên là tiểu thư quý tộc ngạo mạn.
Cáo Bạc đang định rời đi thì lại nghe thấy Từ đại nhân sau lưng bỗng nhiên nói: “Vị tiểu hữu này, đa tạ ngươi đã đưa tiễn nữ nhi của ta trở về, mời vào phủ một chuyến!”
Cáo Bạc cũng không có hứng thú dây dưa với mấy lão hồ ly trong triều đình này: “Không cần, Từ đại nhân, ta còn…”
Giọng hắn ta yếu ớt, quản gia Từ gia dẫn theo một đám gia đinh vọt ra bao quanh hắn ta kéo vào.
“Này, ân nhân, ngài bị thương rồi!”
“Ngài là ân nhân của Từ phủ chúng ta, sao có thể để ngài đi như thế chứ.”
“Ngài xem quần ngài vẫn còn ẩm ướt kia, mau chóng vào phủ thay đi!”
Cáo Bạc mơ hồ bị cưỡng ép kéo vào Từ phủ, suýt chút nữa bị nâng lên.
Tối nay hắn ta chỉ dẫn theo một thị vệ dị quốc đi theo hắn ta đã lâu, đám người còn lại, ngay cả phu xe cũng là Cẩm Y Vệ cải trang.
Thị vệ dị quốc kia ngây ngốc quay đầu nhìn về phía đám Cẩm Y Vệ cải trang: “Chủ nhân nhà ta bị bắt cóc sao?”
Đám Cẩm Y Vệ kia quay ra nhìn nhau, sau đó lắc đầu với vẻ mặt phức tạp: “Không có chuyện gì đâu, chúng ta chờ là được.”
Đám người tha hương này không biết có chuyện gì xảy ra nhưng là người Trung Nguyên ở Kinh Thành đã lâu bọn họ có thể đoán ra đại khái.
Cáo Bạc đại nhân vừa hôn vừa đè ngực đại tiểu thư Từ gia trước công chúng, mặc dù là vì cứu người…
Chuyện này… Cũng lớn.
…
Cáo Bạc được người ta băng bó cánh tay rồi lại đi thay một bộ y phục khác, lúc hắn ta ngồi ở sảnh tiếp khách của Từ phủ, trong tay cầm một ly trà, cả người hắn ta đều ngây ngốc.
Nhị thiếu gia Từ phủ Từ Tú Lâm sau khi thấy thê tử đã chuyển nguy thành an đã tự mình ra tiếp khách.
“Cáo công tử, họ này đúng là hiếm thấy, không biết ngài ở chỗ nào, là người phương nào, trong nhà có cao đường thê nhi không? Chúng ta muốn cảm tạ cả nhà ngài thật tốt, không biết có thể nể mặt mà cùng nhau dùng cơm không?”
“Ngài làm nghề gì, quy mô như nào, sau này có chỗ nào cần đến ta thì ta nhất định sẽ dốc sức giúp đỡ ngài trên phương diện làm ăn?”
“Cáo công tử biết tiểu muội nhà ta à, thật sự quá cảm tạ ngươi.”
“…”
Sau một loạt biểu đạt “Cảm động đến rơi nước mắt” của Từ nhị công tử.
Gã sai vặt trốn phía sau cửa ở phòng khách nhanh chóng đưa một phần “Tình báo” mà Từ nhị công tử moi được đến tay Từ đại nhân:
“Cáo Bạc không phải tên của người này, chỉ là ngoại hiệu dùng khi hành tẩu giang hồ và làm ăn, là người đế quốc Tô Đan, trên không có cao đường dưới không có thê nhi, huynh đệ đã chia nhà từ lâu rồi, không còn qua lại.”
“Dưới danh nghĩa của hắn ta có hai thương đội đỉnh cao, một đội chuyên chuyện hải vận ở Nam Dương, trong tay có lẽ có sắc lệnh đặc quyền hải vận, một đội chuyên thông thương ở Tây Vực, hàng năm thu hoạch được không ít, bản thân có lẽ cũng… Không nhỏ bé.”
Từ đại nhân nhìn tình báo kia, nhíu mày: “Có sắc lệnh đặc quyền hải vận? Thứ này là vật hiếm có.”
Bởi vì Tiên đế từng được thương nhân Nam Dương trợ giúp chạy ra biển.
Cho nên sau khi Minh Đế đăng cơ, đã hủy bỏ lệnh mở cửa biển của Tiên đế, phổ biến lệnh cấm biển: Không cho phép dân chúng qua lại làm ăn với người ngoại quốc.
Chính sách này nhanh chóng khiến thương nghiệp duyên hải gặp khó khăn, thương nhân duyên hải và dân chúng đều rơi vào hoàn cảnh sống khốn khổ, không ít người phá sản nghèo rớt mùng tơi, thậm chí không thể không bán mình làm nô.
Mãi đến sau khi Thương Kiều nắm quyền lớn, không biết đã khuyên như nào mà đả động được Minh đế cố chấp ban bố sắc lệnh hải vận cho một số người, cho phép bọn họ qua lại thông thương với người Nam Dương, Tây Dương ở bến cảng cố định.
Nhưng trong nhiều năm như vậy mà cũng mới chỉ có mười mấy sắc lệnh hải vận này được phát ra ngoài.
Hàng năm những thương đội này phải giao nộp thuế nặng cho triều đình nhưng mà bọn họ gần như lũng đoạn thị trường, cho nên vẫn giàu đến chảy mỡ.
Từ Tú Dật thản nhiên nói: “Hắn ta có thể là người của Đông xưởng, nữ nhi từng gặp Cáo Bạc và Cửu Thiên Tuế qua lại thân cận ở chợ đen, quan hệ của bọn họ hình như rất tốt, Cáo Bạc ăn nói cực kì tùy ý trước mặt Đốc chủ.”
Thậm chí phóng túng không bị trói buộc.
Nàng ta đã tắm rửa sạch sẽ xong, thay một bộ váy mộc mạc, ngồi ở phòng khách nhà mình uống canh gừng mà nhũ mẫu nấu cho mình.
Từ đại nhân nhíu mày, vẻ mặt phức tạp: “Khó trách… Hắn ta có thể lấy được sắc lệnh hải vận, thì ra phía sau là Đông xưởng.”
“Phụ thân, chẳng lẽ ngài giữ Cáo Bạc lại là vì hôn sự của ta sao?” Từ Tú Dật ung dung nói.
Cô nương quy củ cứng nhắc thật sự sẽ không nhắc tới việc hôn sự của mình trước mặt phụ thân, thậm chí là trước mặt mẫu thân.
Nhưng Từ Tú Dật cũng không sợ nói những lời này trước mặt phụ thânmình: “Vị Thiên Tuế gia của Đông xưởng kia tuy là tiểu cữu cữu của Minh tỷ tỷ nhưng mà không có quan hệ máu mủ, ai cũng biết Bệ hạ coi trọng hắn cỡ nào, hắn là đao trong tay Bệ hạ, chẳng lẽ nhà chúng ta muốn lôi kéo quan hệ với Đông xưởng sao?”
Hôm nay phụ thân cưỡng ép giữ Cáo Bạc lại, chỉ sợ trong lòng đã có dự định gả nàng ta cho Cáo Bạc.
Từ đại nhân ngồi xuống, sờ sợi râu: “Vi phụ chỉ nghĩ, hôm nay kế sách của Thái tử không thành, chỉ sợ hắn ta sẽ còn có nhiều mưu kế hơn để hại con…”
“Ta biết Thái tử đang tính kế Từ gia chúng ta, hôm nay nhị tẩu và tam ca xảy ra chuyện, còn ta rơi xuống nước, tất cả nhìn có vẻ chẳng qua là chuyện trùng hợp nhưng mà trên đời nào có nhiều trùng hợp như vậy, nhất định là cố ý.”
Từ Tú Dật khẽ than một tiếng.
“Con là viên ngọc quý trên tay ta, với thanh danh của con và bối cảnh Từ gia ta, có nam nhân tốt nào mà con không thể gả tới?”
Từ đại nhân vừa nghĩ tới chuyện mà nữ nhi mình vô cùng yêu chiều, ngoan ngoãn nhất của mình gặp phải hôm nay đã tức giận đến run rẩy.
“Nhưng bây giờ Thái tử từng bước ép sát, tối nay sau khi con rơi xuống nước lại bị Cáo Bạc kia làm như thế ngay trước mặt của nhiều người như vậy… Là do vi phụ không tốt, hôm nay không nên tiến cung mời ngự y!”
Khuôn mặt Từ đại nhân cực kỳ cau có âm trầm, chỉ cảm thấy mình có lỗi với mình nữ nhi!
Nhìn nỗi đau xót trong mắt phụ thân nhà mình, trong lòng Từ Tú Dật ấm áp.
Nếu như là quý nữ nhà khác xảy ra chuyện như vậy, chỉ sợ sẽ bị phụ mẫu mắng chết.
Từ gia bọn họ mặc dù nổi tiếng cứng nhắc quy củ nhưng là do phụ thân không muốn đứng thành hàng, cho nên mới tỏ vẻ “Cứng nhắc quy củ”.
Tất cả là thủ đoạn bo bo giữ mình của phụ thân.
Trên thực tế, phụ mẫu và các ca ca đều cực kỳ yêu thương nàng ta, trong nhà dạy các ca ca thế nào cũng dạy nàng ta như thế, học văn tập võ đều không thiếu.
Nhìn qua có vẻ là môn đệ thư hương nhưng mà từ ba đời trước thì Từ gia bọn họ vẫn luôn là võ lâm thế gia.
Gia gia là môn chủ tông môn Võ Đang, từ bỏ vị trí môn chủ, thi đậu tiến sĩ, là vì để nhập thế tu hành.
Những khí thế giang hồ không bị trói buộc kia đã khắc vào trong xương tủy.
“Phụ thân đừng đau lòng, so với Thái tử, nếu như ta gả Cáo Bạc thì có thể khiến Thái tử đánh mất suy nghĩ nhúng chàm nhà chúng ta, vậy thì ta sẽ gả cho Cáo Bạc.”
Từ Tú Dật dịu dàng trấn an phụ thân.
Từ đại nhân ngẩn người ra: “Gì cơ, con thật sự muốn gả cho người ngoại tộc mà con mới chỉ gặp một hai lần đó sao?”
Ông ta cố ý giữ Cáo Bạc lại để cho nữ nhi có thêm một con đường lui, xem có cách nào che đậy chuyện xảy ra tối nay hay không.
Nhưng ông ta không hề thực sự có ý muốn gả nữ nhi mình cho một thương nhân, nhất là một người có quan hệ với Đông Xưởng.
Dù Minh Nguyên Lãng đã gửi thư, ám chỉ rằng bọn họ không cần lo lắng về phía Đông Xưởng, vì có Minh Phi nương nương ở đó nên vị Đốc chủ đại nhân kia sẽ không trở thành mối lo ngại.
Nhưng làm sao ông ta có thể để nữ nhi mình gả cho một thương nhân không rõ lai lịch chứ?
Biết đâu được số tiền đó là của Thương Kiều, không hề liên quan gì đến Cáo Bạc, và Cáo Bạc chẳng qua là một gián điệp mà thôi.
“Ta sẽ thương lượng với Cáo Bạc, chỉ cần định thân trước, rồi truyền tin này ra ngoài để dập tắt ý định của Thái tử, sau này sẽ từ hôn sau.”
Từ Tú Dật nghĩ một lúc rồi nói.
Từ đại nhân vuốt râu, ban đầu ông ta cũng nghĩ vậy nhưng…
“Cáo Bạc là một thương nhân, là nam nhân thì đương nhiên không sao nhưng sợ rằng sau khi từ hôn, danh tiếng của con sẽ bị ảnh hưởng nghiêm trọng.”
Theo truyền thống sĩ nông công thương, thương nhân tuy giàu có nhất nhưng lại có địa vị thấp nhất.
Là nữ nhi duy nhất của Đại lý Tự Khanh lại đi định thân với một thương nhân, cộng thêm việc Cáo Bạc đã cứu nữ nhi trước sự theo dõi của mọi người và còn có hành động thân mật với nữ nhi.
Cuối cùng một khi từ hôn với thương nhân này, danh tiếng của Từ Tú Dật sẽ bị ảnh hưởng rất nghiêm trọng.
Nữ nhi không chỉ khó gả vào gia đình danh giá, mà ngay cả các gia đình quan chức thanh lưu bình thường cũng không muốn cưới nàng ta.
Có lẽ chỉ còn cách gả Từ Tú Dật đi xa, hoặc để nàng ta cạo đầu xuất gia thôi…
Nghĩ vậy, Từ đại nhân không khỏi đau lòng, nữ nhi của ông ta lại đang bị hủy hoại một cách oan uổng như vậy!
“Niếp niếp à, tên Thái tử chết tiệt đó đúng thật là đồ cặn bã, giống hệt như phụ thân của hắn ta!”
Từ đại nhân càng nghĩ càng bực, dùng tay áo che mặt, không kìm được chửi thề vài câu, gần như bật khóc.
Từ Tú Dật: “Phụ thân… xin hãy cẩn thận lời nói.”