Cửu Thiên Tuế, Tránh Xa Mẫu Thân Của Ta Ra!

Chương 534

“Ra tay ở biệt viện của Cô là hạ sách, dễ dàng để lại nhược điểm cho người khác, tất nhiên ra tay trên đường là thích hợp nhất, tính tình cứng nhắc của Từ Tú Dật và gia phong của Từ gia, nếu trước mặt mọi người Cô cứu nàng ta từ dưới sông lên, lại còn hô hấp nhân tạo, nàng ta không gả cho Cô thì chỉ có nước chết.”

Thái tử điện hạ mỉm cười nói.

Đúng là hôm nay mọi chuyện diễn ra thuận lợi như kế hoạch của Thái tử điện hạ.

Từ gia giống như những con côn trùng nhỏ, làm sao có thể thoát khỏi mạng nhện mà Điện hạ giăng ra cho bọn họ?

Cho dù Đại lý tự khanh có giỏi phá án đến đâu, Quỷ tiết gặp “quỷ”, bị tà ma ám hại rơi xuống nước cũng vậy, hay là vô tình rơi xuống nước vì hỗn loạn cũng thế.

Cũng không thể điều tra ra là do Thái tử, ai bảo hôm nay là Quỷ tiết? Rất dễ dàng tạo ra “tai nạn”.

Thượng Quan Vũ xuống xe ngựa, không vội xuống nước mà nhìn xe ngựa đang dần chìm xuống, cầm chén trà mà một tên thị vệ khác đưa tới nhấp một ngụm.

“Đừng vội, Từ Tú Dật không biết bơi, cứ để nàng ta ngâm nước cho đã, rửa sạch cái miệng không biết điều kia, đến lúc cận kề cái chết nàng ta mới hiểu được tấm lòng “cứu giúp” của Cô, Cô ghét nhất là nữ nhân không nghe lời.”

Nhìn biểu cảm của Thượng Quan Vũ, tên thị vệ cảm thấy lạnh sống lưng.

Đúng là những kẻ nào dám chống đối Thái tử, cho dù là nữ nhân, hơn nữa còn là nữ nhân mà Thái tử muốn cưới về làm Thái tử phi cũng sẽ bị Điện hạ trả thù tàn nhẫn.

Nhìn Thái tử phi hiện giờ bị Thái tử hành hạ là biết, nếu Từ đại tiểu thư là một Thái tử phi cứng nhắc, nhàm chán thì tốt hơn.

Nếu nàng ta có suy nghĩ của riêng mình thì sẽ không có kết cục tốt đẹp khi ở bên cạnh Thái tử.

“Đã là công cụ thì phải có ý thức của một công cụ.” Thượng Quan Vũ tưởng tượng đến cảnh Từ Tú Dật giãy giụa muốn sống sót, hắn ta mỉm cười một cách tao nhã.

Trong xe ngựa, Từ Tú Dật bị lực va chạm khi rơi xuống khiến đầu óc choáng váng, toàn thân đau đớn, nàng ta dựa vào bản năng của người tập võ, cố gắng đá văng cửa xe, kéo Mai Châu ra ngoài.

Nhưng nàng ta không biết bơi, dòng nước lạnh lẽo bao phủ lấy nàng ta, tràn vào khoang mũi, miệng…

Dưới đáy sông tối tăm, nàng ta mơ hồ nhìn thấy những tia sáng le lói trên mặt nước, linh hồn như bị r*t r* kh** c* th*, bà lão kia ngân nga bài hát kỳ dị.

Ca ca ra ngoài đi thăm mộ, trong mộ có một bà lão, bà lão ra ngoài thắp hương, trong đó có một cô nương,

Cô nương ra ngoài thắp đèn…

Rơi xuống sông không về được…

Cô nương ra ngoài thắp đèn…

Rơi xuống sông không về được…

Từ Tú Dật cực kỳ khó chịu, trong phổi bỏng rát, đau đớn, mỗi một giây đều bị dày vò dài đằng đẵng.

Nàng ta rất hối hận vì mình đã không học bơi như Minh tỷ tỷ.

Không, nàng ta không muốn chết!

Nàng ta liều mạng giãy dụa, không muốn mình chìm xuống nhưng mà giống như thật sự có quỷ nước kéo nàng ta chìm xuống sâu dưới đáy sông.

Mãi đến khi nàng ta đã không còn sức lực giãy dụa…

Bỗng nhiên, một cánh tay giữ chặt vòng eo mảnh mai của nàng ta từ phía sau, nhấc lên rồi đạp một cái, nổi lên trên mặt nước.

Từ Tú Dật đang hôn mê có thể cảm nhận được cơ bắp cường tráng trên cánh tay kia siết nàng ta đau đớn.

Nhưng chính bởi vì cảm giác đau đớn này ngược lại khiến đầu óc nàng ta tỉnh táo một chút, hiện lên mấy suy nghĩ.

Là ai thế? Là đám người Thường thúc sao?

Không, bọn họ đã sớm bị người ta chen chúc đẩy ra rồi… Là… Là…

… Là Thái tử!

Trong khoảnh khắc khi rời khỏi mặt nước, nàng ta bỗng nhiên rút đoản kiếm ở sau thắt lưng ra, muốn chém vào trên cánh tay đối phương!

Nàng ta không thể để mọi người trông thấy nàng ta được Thái tử vớt lên!

Đối phương nhạy bén vươn tay đập vào cổ tay của nàng ta nhưng vẫn bị nàng ta chém vào một vết.

“Hít!” Hắn ta cắn răng kêu lên một tiếng đau đớn, thả lỏng tay ra: “Ngươi điên rồi, lòng lang dạ sói như thế đối với ân nhân cứu mạng sao?”

Trong lúc Từ Tú Dật mê man, trông thấy một đôi mắt màu xám bạc, nàng ta bỗng nhiên không giãy dụa nữa, cả người chìm vào trong nước.

Cáo Bạc thấy thế thì mắng một tiếng th* t*c rồi lại lặn xuống dưới túm nàng ta lên, bơi về phía bờ.

Có bảy, tám người rơi xuống nước, có người thi nhau đứng bên bờ muốn cứu người, đám người Thái tử không ngờ Từ Tú Dật có võ công, có thể thoát khỏi xe nhanh như vậy.

Cáo Bạc đã sắp kéo Từ Tú Dật lên bờ rồi mà Thái tử mới bỗng nhiên cao giọng nói về phía mặt sông: “Không hay rồi, xe ngựa kia là của Từ phủ, chẳng lẽ là tiểu thư Từ gia rơi xuống nước!”

Thái tử hét xong mới nhảy vào trong nước, dẫn theo mấy người hầu bơi về phía toa xe.

Cáo Bạc bò lên bờ, đang kéo Từ Tú Dật lên im lặng: “…”

Các người hầu còn lại của Đông cung và đám vệ binh thì lũ lượt kêu lên ầm ĩ, để cho tất cả mọi người biết Thái tử điện hạ không sợ hãi mà nhảy cầu nghĩ cách cứu viện tiểu thư Từ gia.

Còn có người gọi người của Ngũ Thành binh mã ty tới bắt đầu duy trì trật tự, để chứng minh người của Đông cung bọn họ chỉ trùng hợp đến bờ sông, “Trùng hợp” thấy đại tiểu thư Từ gia rơi xuống nước.

Nhìn Thái tử dẫn người chạy tới toa xe lật trong hồ nước, Cáo Bạc cười nhạo một tiếng, kéo vạt áo, ý đồ xấu xa không định nói cho đối phương biết là hắn ta đã cứu người lên.

Người vừa được kéo lên bờ không chỉ có một mình Từ Tú Dật, dân chúng đều thi nhau đưa tay cứu giúp.

Từ Tú Dật vừa bị kéo lên đến đã có một số đại thẩm và tiểu nương tử tới kiểm tả tình hình của nàng ta.

Một đại thẩm sờ mũi Từ Tú Dật một cái, kinh hãi hét một tiếng: “Không hay rồi, cô nương này hình như không còn thở!”

Cáo Bạc thấy thế thì vội nhìn xuống tay của mình: “Ta kêu các ngươi đi gọi đại phu, khi nào đại phu sẽ đến?”

“Hồi Cáo Bạc đại nhân, một khắc trước, Lý chưởng quầy của Bách Thảo Đường đã dẫn người đến cửa thành nhưng đã qua thời gian khóa cửa rồi, muốn vào thành phải tốn một chút thời gian, hiện giờ ít nhất phải hai khắc nữa mới có thể chạy đến.”

Thám tử Đông xưởng kia ôm quyền nói với Cáo Bạc.

Cáo Bạc nhìn Từ Tú Dật nằm trên mặt đất không có tiếng động, không có hơi thở, nhíu mày một cái, quỳ một chân xuống, hắn ta vươn tay giữ cằm nàng ta, ép nàng ta mở miệng.

Sau đó, trong ánh mắt kinh ngạc của mọi người, hắn ta vươn tay moi móc trong khoang miệng nhỏ nhắn của nàng ta một trận, sau khi xác nhận không có thứ rong rêu gì chặn miệng mũi nàng ta thì đặt hai tay chồng lên trên ngực nàng ta, ấn xuống mấy cái.

Giữa mũi miệng Từ Tú Dật phun ra một đống nước.

Cáo Bạc lại cúi người xuống, áp sát lên ngực nàng ta để lắng nghe, nhíu mày một cái, sau đó hắn ta cúi đầu giữ chặt mũi của nàng ta rồi bắt đầu thổi hơi vào trong miệng nàng ta.

Hắn ta làm ăn ở Tô Đan, thậm chí xa hơn là ở Tây Vực, từng đi theo một số thương nhân Tây Vực học cách này để cứu người chết chìm.

Động tác chồng tay ấn ngực có hiệu quả hơn là chỉ độ khí vào trong miệng người như bình thường.

Quả nhiên, mặc dù Từ Tú Dật vẫn còn đang trong trạng thái nửa hôn mê nhưng lại bắt đầu ho khan khổ sở.

Nhưng những hành vi này của hắn ta khiến những người vây xem xung quanh sợ ngây người: “Chuyện này chuyện này chuyện này…”

Ngay cả phó chỉ huy Ngũ Thành binh mã ty vừa dẫn người chạy tới cũng hoa cả mắt: “Chuyện này… Đây… Không phải là đại tiểu thư Từ gia sao?”

Hắn ta hét lên khiến mọi người liếc mắt nhìn sang, lúc này hắn ta mới nhanh chóng ảo não bịt miệng lại.

Mặc dù tộc nhân dị tộc kia làm thế vì cứu người nhưng đúng là đã khinh bạc đại tiểu thư Từ gia trước mặt mọi người!

Vào lúc này, sao hắn ta có thể khiến mọi người xác nhận được cô nương được cứu nhưng lại bị “Khinh bạc” kia là đại tiểu thư Từ gia chứ, chẳng phải là khiến Từ đại nhân ghi thù à!

Nhưng mà hắn ta có hối hận cũng vô dụng, ngay cả người của Đông cung cũng đã chú ý tới động tĩnh ở nơi này, đương nhiên cũng nghe thấy đại tiểu thư Từ gia đã được người khác cứu lên bờ.

Vậy… Vậy… Thái tử điện hạ đang vớt cái gì trong nước?

Vớt quỷ nước sao?

Cáo Bạc không thèm để ý những người khác thấy thế nào, thấy Từ Tú Dật có phản ứng, thậm chí đã mở mắt ra.

Hắn ta dứt khoát đỡ nàng ta dậy, nhỏ giọng hỏi: “Này, còn có thể cử động không, không thể cử động là ta sẽ ôm ngươi vào xe ngựa của ta, đóng gói mang đi đấy.”

Hắn ta trêu chọc theo thói quen nhưng không ngờ Từ Tú Dật lại nhanh chóng đồng ý: “Được.”

Cáo Bạc ngây ngẩn cả người: “Ngươi…”

Nha đầu này úng não rồi à?

“Nha hoàn Mai Châu của ta đâu?” Từ Tú Dật vừa yếu ớt vừa tỉnh táo hỏi.

Cáo Bạc nhíu mày: “Được người của ta cùng cứu lên rồi.”

Thấy nàng ta quan tâm đến tính mạng của hạ nhân bên cạnh mình như thế, cảm nhận của Cáo Bạc đối với nàng ta đã tốt hơn một chút.

Hắn ta c*̃ng không trêu đùa nàng ta nữa, chỉ nhỏ giọng nói: “Ngươi cần đại phu và thuốc của Bách Thảo Đường đúng không, đều ở chỗ ta.”

Từ Tú Dật khựng lại, đột nhiên ngước mắt lên nhìn hắn ta.

Hai người đối mặt một lát, Từ Tú Dật bỗng nhiên xoay mặt đi, cao giọng nói với phó chỉ huy của Ngũ Thành binh mã ty kia:

“Ngô đại nhân, vị này là bằng hữu của gia phụ, thấy ta rơi xuống nước nên đặc biệt tới cứu giúp, để hắn hộ tống ta trở về là được rồi.”

Người của Ngũ Thành binh mã ty còn có thể nói cái gì nữa, đương nhiên chỉ có thể nói được!

Cũng không biết Quỷ tiết này đang làm ầm ĩ cái quỷ gì nữa, đại tiểu thư Từ gia này ướt sũng lộ cả đường cong, nhanh chóng đi đi mới tốt!

Ngô Phó chỉ huy nhanh chóng sai người mang một chiếc áo choàng qua.

Cáo Bạc cầm áo choàng phủ lên cho Từ Tú Dật rồi dứt khoát ôm ngang nàng ta lên, đi về phía xe ngựa của mình.

Người của Đông cung vẫn còn đang đứng trên bờ muốn ngăn cản nhưng cũng cũng không kịp nữa, Thái tử điện hạ của bọn họ vẫn còn đang diễn kịch trong nước, cũng không biết sân khấu kịch Từ Tú Dật này đã bị người ta vác đi rồi.

Từ Tú Dật được Cáo Bạc đưa lên xe ngựa nhưng không trông thấy Mai Châu, nàng ta hơi nhíu mày: “Mai Châu…”

“Tình hình của nàng ta nghiêm trọng hơn ngươi, vẫn còn đang hôn mê, lúc lên bờ, ta cũng đã sai người đưa nàng ta tới chỗ đại phu rồi.” Cáo Bạc vừa cởi y phục, vừa lơ đễnh nói.

Từ Tú Dật cố gắng ngước mắt nhìn ra ngoài cửa sổ, thấy bên ngoài đang kêu ầm ĩ, cũng không biết hộ vệ của mình bị đẩy đến nơi nào rồi.

Nàng ta mệt mỏi tựa bên cửa sổ, khẽ cười trào phúng: “Đúng là quần ma loạn vũ.”

Vừa quay người lại, nàng ta đã nhìn thấy Cáo Bạc ở trần, làn da của hắn ta trắng hơn người Trung Nguyên, thân trên vạm vỡ nhưng không thô kệch.

Nhưng Từ Tú Dật hét lên một tiếng, giơ tay che mặt lại: “Ngươi ngươi ngươi… Ngươi điên rồi sao, vì sao lại cởi y phục! Không biết xấu hổ!”

Cáo Bạc vừa cầm khăn lau người vừa cười nhạo: “Ướt đẫm hết cả người rồi, không thay y phục rất khó chịu! Ngươi bớt dùng mấy cái lễ giáo của Trung Nguyên để nói đi, ta cũng không phải người Trung Nguyên thích già mồm như các ngươi, phi lễ chớ nhìn là được rồi, ta không thay quần đã xem như là nể mặt ngươi rồi!”

Dù sao Từ Tú Dật cũng là tiểu thư khuê các, nàng ta không khỏi đỏ mặt quay đi: “Ngươi ngươi… Ngươi mau mặc y phục sạch vào!”

Mặc dù nàng ta từng thấy cảnh k*ch th*ch hơn ở chợ đen rồi nhưng mà lúc đó không giống hiện giờ, nào có ở gần như lúc này chứ?

Cáo Bạc vừa lau nước vừa hờ hững hỏi: “Không phải Từ đại tiểu thư rất chán ghét ta à, sao đột nhiên lại tin tưởng ta như vậy, còn lên xe ngựa của ta?”

Trong lòng Từ Tú Dật căng thẳng, nàng ta quả thực chán ghét Cáo Bạc nhưng mà nàng ta từng nhìn thấy Cáo Bạc đứng cùng với Cửu Thiên Tuế.

Trong lòng nàng ta suy đoán có lẽ hắn ta là người của Cửu Thiên Tuế.

Nhưng Cáo Bạc cũng không biết nàng ta chính là nữ tử suýt chút nữa đánh nhau với hắn ta vào đêm hôm đó, nàng ta cũng không muốn để điểm yếu của mình rơi vào tay hắn ta.

Nàng ta cầm áo choàng lau nước trên đầu đang không ngừng nhỏ xuống, cụp mắt xuống: “Người nói chuyện với ngươi dù mặc y phục bình thường nhưng mà lại đi giày tiêu chuẩn của Cẩm Y Vệ, ngươi là người của Đông xưởng à?”

Cẩm Y Vệ lệ thuộc vào Đông xưởng, kết hợp với Đông xưởng xưng là Xưởng Vệ.

Cáo Bạc nheo đôi mắt hồ ly, cười như không cười đánh giá Từ Tú Dật: “Từ đại tiểu thư quả nhiên không đơn giản, ngươi thông minh như vậy, sao tối nay lại dẫm vào trong cạm bẫy của Thái tử?”

Cô nương này không nói lời nào là thật, thủ pháp lúc nàng ta dùng kiếm đâm hắn ta một nhát vừa rồi là kiếm pháp Võ Đang.

Mấy tháng trước hình như hắn ta đã suýt thì đánh nhau với một quả ớt nhỏ biết võ nghệ ở chợ đen.

Từ Tú Dật nấp trong áo choàng, không dám nhìn Cáo Bạc đang c** tr*n, chỉ nghe thấy giọng nói trầm khàn, lạnh nhạt: “Không liên quan gì tới ngươi, hôm nay đa tạ ân cứu mạng của ngươi, còn đưa ta về Từ gia, ân đức của ngươi, Từ gia ta sẽ nhớ kỹ.”

Con hồ ly mắt bạc này vậy mà đã mời đại phu của Bách Thảo Đường từ sớm, lấy được thuốc, tám phần là Đông xưởng nhận được tin tức Thái tử sắp ra tay.