Cửu Thiên Tuế, Tránh Xa Mẫu Thân Của Ta Ra!

Chương 501

Nhưng khiến cả người Đường Tri phủ cứng đờ, không tự chủ được đứng dậy khô khốc nói: “Vâng…”

Ra khỏi tiểu lâu rồi mắt lão ta mới hiện lên sự cáu giận.

Tên thái giám Đông Xưởng đoạn tử tuyệt tôn không có gốc rễ chết tiệt!

Lão ta quay đầu hung ác nhìn tiểu lâu, lộ ra nụ cười âm trầm.

Không nói đúng không, không sao hết, con người lão ta gì cũng không có nhưng có nhiều nhất chính là kiên nhẫn và thủ đoạn.

Sau đó Đường Tri phủ phất tay áo bỏ đi.

Minh Lan Nhược lười biếng dựa vào gối mềm nhìn Kiều Viêm ở bên cạnh dùng dao ưu nhã gọt vỏ quả đào, vỏ kia rơi xuống mỏng như cánh ve: “Công phu gọt vỏ của ngươi lợi hại thật đấy!”

Kiều Viêm cong đôi môi mỏng, nói: “Có lẽ là thuộc hạ ở Đông Xưởng lột da nhiều rồi nên quen tay hay việc.”

Minh Lan Nhược: “…”

Thôi, nàng cũng không muốn biết hắn ở Đông Xưởng lột da thứ gì đâu.

Hắn đưa một miếng đào qua.

Da tay Kiều Viêm tuyết trắng, khớp xương tinh xảo, ngón tay thon dài, gọt vỏ quả cũng rất đẹp.

Một giọt nước mật đào trong sáng từ đầu ngón tay sạch sẽ của hắn rơi xuống xinh đẹp mê người.

Nàng cong đôi mắt, hé môi mềm cắn miếng đào Kiều Viêm đưa tới miệng, trong lúc vô tình cắn phải đầu ngón tay hắn.

Cảm giác ngón tay thon dài của hắn hơi cứng lại, nàng l**m nước mật đào vương ở khóe môi, chống cằm cười: “A, ngọt thật đấy.”

Bên ngoài tiếng giết rung trời, đại quân đã chém giết áp sát thành, nàng lại ở chỗ này thưởng thức vẻ đẹp của người gọt đào, bỗng dưng có ảo giác mình là Lý Hậu Chủ của Nam Đường, còn rất thích ý đấy.

Kiều Viêm bất động thanh sắc thu hồi tay, ngồi thẳng dậy cầm một ly trà lạnh lên uống một ngụm rồi mới nói: “Buổi tối ngày mai có lẽ sẽ có trò hay, Tiểu nương nương có muốn đi xem diễn với thuộc hạ không?”

Minh Lan Nhược gật đầu, nhìn hắn cười nói: “Được đấy, ta vẫn còn muốn ăn thêm đào mà Kiều Viêm gọt.”

Cảnh Minh ở bên cạnh nhìn vậy thì có hơi lo lắng.

Mấy ngày nay Đại tiểu thư bị sao vậy, có hơi lâng lâng thì phải.

Không có việc gì cũng đi câu dẫn người ta, không sợ bị ghi lại sau này tính sổ sao?

Kiều Viêm này cũng không phải là Kiều Viêm thật mà, dưới lớp da đó chính là Thiên Tuế Gia đấy.

Ngày hôm sau, lại là một trận giằng co thảm thiết giữa công thành và thủ thành.

Nhưng lần này Minh Lan Nhược ở ngồi yên ở trong thành nữa mà dẫn theo Cảnh Minh và Trần Ninh chủ động báo danh hỗ trợ vận chuyển binh khí cùng lương thảo.

Kiều Viêm cảm thấy nguy hiểm, muốn ngăn cản nàng nhưng nàng chỉ cười rồi hỏi đến khi cửa thành bị phá, hỗn chiến khắp nơi thì chẳng lẽ không có nguy hiểm hay sao?

Kiều Viêm nghe vậy thì không ngăn cản nữa.

So với đến lúc đó hỗn chiến, bởi vì nàng không biết rõ trên chiến trường huyết tinh tàn khốc ra sao bị sợ hãi hoảng loạn dây ra sai lầm thì hiện tại chứng kiến chiến tranh huyết tinh trước cũng coi như một loại chuẩn bị tâm lý.

Lúc Minh Lan Nhược phụ trách vận chuyển mũi tên đứng trên cầu thang tận mắt nhìn thấy chiến trường huyết nhục bay tứ tung.

Tiếng kêu thảm thiết, tiếng chém giết, âm thanh hò hét, tiếng lôi hỏa nổ mạnh, tiếng mũi tên bay vụt qua… Mạng người chồng chất, vô số tay chân bị gãy của người chết giống như đưa nàng trở về kiếp trước vậy.

Sắc mặt nàng hơi tái nhợt nhưng vẫn coi như bình tĩnh, trường hợp này về sau nàng sẽ càng nhìn thấy nhiều hơn nữa!

Nàng nhìn thoáng qua Trần Ninh và Cảnh Minh: “Các ngươi thấy chưa, đây chính là đội quân “Hổ Lang” được luyện tập theo cách của Tiêu gia sau nhiều năm không chiến đấu?”

Đại quân triều đình dưới sự chỉ huy của Thượng Quan Hoành Nghiệp thành thạo cỡ nào.

Nhưng quân coi giữ trên tường thành rõ ràng không thiếu vũ khí, chiếm cứ ưu thế nhưng lại có vẻ luống cuống tay chân, không kịp ứng phó, suýt nữa đã để cho binh lính công thành leo lên đầu tường!

Minh Lan Nhược nhìn rất rõ.

Nếu không phải bởi vì sơn trại này được xây vững chắc cao lớn từ nhiều năm trước thì những Xích Huyết Quân và Cố Gia Quân đã sớm trở thành vong hồn dưới đao của Thượng Quan Hoành Nghiệp và đại quân triều đình.

Dù có vũ khí lợi hại như nỏ thần hay máy bắn đá thì có lợi ích gì?

“Xích Huyết Quân ở mười hai tỉnh Trung Nam Bộ khi đối mặt với đại quân của Tần Vương liệu có biểu hiện như người của Cố Gia Quân hay không?” Minh Lan Nhược không khách khí hỏi.

Nàng đã từng cho rằng Xích Huyết Quân năm đó được xưng là người thủ hộ Bắc Cảnh và trường thành Bắc Cảnh, đối kháng với địch nhân hung mãnh đến từ Bắc Mông và người Kim.

Thì hậu duệ hiện tại của Xích Huyết quân cũng sẽ không kém cạnh là bao.

Nhưng lỗ hổng của lý luận suông và thời gian dài không tham dự chiến đấu chính là.

Trú đóng ở cao thành, binh khí sung túc nhưng cũng không cách nào chiếm được ưu thế, đối mặt với biên quân tinh nhuệ của triều đình chỉ có thể miễn cưỡng đánh ngang tay!

Nếu vậy thì Xích Huyết Quân ở mười hai tỉnh Trung Nguyên Bắc Bộ và Nam bộ liệu có phải cũng đồng dạng có tật xấu này hay không?

Trần Ninh im lặng một lúc rồi trầm giọng nói: “Thành viên Xích Huyết Quân chúng ta ở mười hai tỉnh Trung Nam Bộ mỗi khi tới mười bốn tuổi sẽ bị sửa tên đổi họ hoặc là tiến vào giang hồ rèn luyện, hoặc là đầu nhập biên quân triều đình, nhất định có thể đại chiến một trận với đại quân của Tần Vương!”

Bọn họ mới là Xích Huyết Quân chân chính, nhất định sẽ không có biểu hiện như đám phản thần tặc tử ở Đông Bắc Cương này!

Minh Lan Nhược khẽ gật đầu nhìn về phía ngoài thành, ánh mắt thâm trầm: “Vậy được, nhớ kỹ lời ngươi nói, nếu không một khi khởi nghĩa gặp phải Tần Vương dẫn quân thì chính là lúc các ngươi đi chịu chết!”

Trần Ninh gật đầu, ánh mắt hắn ta phức tạp nhìn bóng dáng mảnh khảnh của Minh Lan Nhược.

Năm đó mình mười bốn tuổi lên chiến trường nhìn thấy thảm cảnh chiến đấu huyết tinh còn run bần bật nôn tới mức tối tăm mặt mũi.

Nhưng Đại tiểu thư thật sự rất kỳ lạ, hình như nàng đã quen nhìn cảnh huyết tinh tàn sát lẫn nhau vậy, còn có thể đi tham khảo kinh nghiệm chiến đấu giống như tướng lĩnh dụng binh.

Nàng như vậy đâu giống nữ tử khuê phòng chưa từng thấy cảnh giết chóc chứ?

Ngay cả Vương ma ma cũng không hiểu, từ khi nào mà Đại tiểu thư lại thay đổi lớn đến vậy.

Minh Lan Nhược dẫn theo Cảnh Minh và Trần Ninh bận rộn tới nửa đêm.

Nàng tùy tiện ăn chút lương khô rồi mới quay về phòng của mình.

Kiều Viêm đã chuẩn bị xong y phục dạ hành: “Chúng ta có thể đi rồi.”

Hai người thay y phục dạ hành, Minh Lan Nhược hơi kéo vạt áo, đang muốn nói nàng không biết nội lực khinh công thì đi kiểu gì.

Kiều Viêm đã khom người chặn ngang ôm nàng bế lên, bay từ cửa sổ vút ra ngoài.

Minh Lan Nhược chỉ cảm thấy tiếng gió bên tai vù vù nên trở tay ôm chặt cổ hắn, không lâu sau đó bọn họ đáp xuống một cái sân.

Kiều Viêm dẫn nàng đi vào một căn phòng, mở ám cách rồi đưa nàng vào.

Chỉ chốc lát sau, nàng thấy một mặt gương không lớn, nhìn về phía gương thì vừa hay nhìn thấy một người mà lúc vừa tới sơn trại đã từng gặp, đó là Nguyệt phu nhân.

Hay nói đúng hơn là Nguyệt phu nhân và Cố Nhị.

Nàng ngẩn người, sau đó nghe thấy tiếng nói chuyện bên trong.

“Mẫu thân, sao hôm nay người lại có nhã hứng gọi nhi tử tới dùng bữa vậy?” Cố Nhị nhíu mày nhìn một bàn đồ ăn, có không ít món đều là thứ mà hắn ta và Cố Bích Quân thích ăn, nếm thử thì biết tất cả do Nguyệt phu nhân xuống bếp nấu.

Nguyệt phu nhân gắp cho hắn ta một đũa đồ ăn, nhẹ giọng nói: “Đã lâu không gặp con và Bích Quân, lần này chiến sự nổi lên, về sau cơ hội gặp mặt sẽ càng ít đi nên nếu muốn cùng các con ăn chung một bữa cơm lại càng khó hơn.”

Cố Nhị sửng sốt, có hơi xấu hổ: “Đại tỷ tỷ đang ở Nghị Sự Đường với phụ thân, ước chừng phải muộn một chút mới tới.”

Từ khi còn nhỏ thì mẫu thân đã có hơi xa cách với bọn họ, phụ thân nói là do tính tình của mẫu thân thanh lãnh nên mới vậy.

Nhưng thật ra hắn ta cũng không quá thích tới nơi này của mẫu thân vì lúc nhỏ mẫu thân thường xuyên giảng giải mấy đạo lý lớn nhưng rõ ràng chính bà cũng đã bị những đạo lý lớn đó hại không ít.

Chỉ có phụ thân mới dạy tỷ đệ bọn họ bản lĩnh thật sự, càng để cho bọn họ vỗ cánh bay lên trời cao muốn làm gì thì làm.

Cho nên bọn họ luôn luôn thân cận với phụ thân hơn mà không quá thân cận mẫu thân.

Sau khi bọn họ trưởng thành thì mẫu thân không tiếp tục giảng giải đạo lý lớn không thú vị nữa mà chỉ cả ngày ăn chay niệm phật không để ý tới ai, dần dà giống như trăng sáng trên cao khó có thể với tới.

Cho dù hắn ta và đại tỷ là hai đứa con thân sinh của bà ta thì cũng không thể gần gũi nổi với mẫu thân thanh lãnh đạm bạc.

Nguyệt phu nhân múc cho hắn ta một chén canh: “Thôi, uống canh trước đi, vừa uống vừa chờ là được, miệng vết thương của con đỡ hơn chút nào chưa?”

Cố Văn Uyên gật đầu: “Đã khá hơn nhiều rồi.”

Hai người một hỏi một đáp xong thì trong phòng cũng an tĩnh lại, Nguyệt phu nhân không phải là người thích nói chuyện mà càng giống như một vị bồ tát ngồi ngay ngắn ở đó.

Cố Văn Uyên có hơi xấu hổ, uống xong canh ngồi ở chỗ kia trong không khí yên lặng khiến hắn ta đứng ngồi không yên.

Chừng một khắc sau, Nguyệt phu nhân mới liếc mắt nhìn hắn ta: “Đã sắp làm phụ thân rồi mà sao còn không ổn trọng khiến trên người có thương tích?”

Hàng mày của Cố Văn Uyên hơi nhíu lại, mẫu thân lại theo thói quen giáo huấn người rồi.

Nhưng do dự một lát rồi cuối cùng hắn ta vẫn là nói một câu: “Mẫu thân, con vừa mới nhận được tin tức, phu nhân kia của con ở dinh thự trong Hắc Liêu Thành bị người ta đẩy một cái nên ngã, hài tử trong bụng đã không còn.”

Nguyệt phu nhân sửng sốt, không kìm được nhíu mày: “Cũng đã hơn tám tháng rồi mà hài tử lại không còn…Thật là đau lòng.”

Cố Văn Uyên lại không hề để bụng: “Mất rồi thì thôi, nữ nhân kia đến hài tử của mình cũng không bảo vệ được, nếu đã không bảo vệ được nhi tử của con thì sao nàng ta không chết luôn đi? Nếu thân thể hỏng rồi không thể sinh được nữa thì con sẽ hưu nàng ta, đổi một nữ nhân khác là được.”

Nói rồi hắn ta trấn an vỗ mu bàn tay Nguyệt phu nhân: “Mẫu thân đừng quá thương tâm, nữ nhân ấy mà, không thể nối dõi tông đường chính là đồ vô dụng, nhi tử sẽ nhanh chóng để người được bế cháu đích tôn.”

Phụ mẫu luôn mong ngóng bọn họ có thể nối dõi tông đường sớm một chút.

Nguyệt phu nhân đột nhiên nhìn hắn ta chằm chằm, ánh mắt lạnh băng rất có lực xuyên thấu kia khiến Cố Văn Uyên hơi sợ.

“Mẫu thân…Người sao vậy?” Cố Văn Uyên thử thăm dò hỏi.

Nguyệt phu nhân cúi đầu xuống, lần tràng hạt trong tay, không có biểu tình gì nói: “Thê tử ở trong mắt con không có giá trị gì cả, hài tử mất rồi có lẽ cũng là một chuyện tốt.”

Cố Văn Uyên ngẩn người, vẫn luôn cảm thấy thái độ lạnh nhạt của mẫu thân rất kỳ lạ, dù sao vừa rồi bà vẫn còn rất quan tâm đến hắn ta và hài tử.

Hắn ta có hơi khó hiểu, mẫu thân không muốn nhanh chóng được ôm tôn tử sao?

Lúc này, ngoài cửa bỗng nhiên vọng tới tiếng bước chân, thủ vệ tỳ nữ vén mành lên, một bóng người cao lớn xuất hiện ở trước cửa, cười to nói:

“Hôm nay Nguyệt nương thật sự tự mình xuống bếp này, là vi phu có lộc ăn rồi!” Cố Đại đương gia mặc một thân khôi giáp đeo đao đi đến, vừa nhìn đã biết là mới từ trên tường thành đi xuống.

Nguyệt phu nhân nói: “Ngươi tới rồi, mau ngồi đi.”

Cố Đại đương gia nhìn Nguyệt phu nhân, cười theo nói: “Sao hôm nay phu nhân có nhã hứng vậy?”

Mặc dù ông ta có hơi thích mỹ thiếp nhưng kiều thê thật sự đặt ở trong lòng chỉ có một người là Nguyệt phu nhân, chẳng qua Nguyệt phu nhân quá mức thanh lãnh đạm mạc nên rất ít khi ông ta có thể nghỉ lại ở nơi này của bà ta.

Nguyệt phu nhân im lặng một hồi, ánh mắt dừng trên khôi giáp của ông ta rồi chợt hoảng hốt trong nháy mắt: “Hai mươi năm trôi qua, chiến sự lại nổi lên, coi như là…ta đang nhớ về những chuyện đã qua đi.”

Cố Đại đương gia chỉ cho rằng bà ta đang lo lắng cho mình, nhận chén canh bà ta đưa rồi cười to nói: “Nàng yên tâm, bảo đao của phu quân nàng vẫn chưa già đâu, năm đó tung hoành sa trường như thế nào thì hiện tại vẫn có thể đánh đuổi tiểu tử Tần Vương miệng còn hôi sữa như thế đó!”

Nguyệt phu nhân không tiếp lời, chỉ đưa mắt nhìn ra ngoài cửa: “Bích Quân đâu?”

Cố Đại đương gia nhíu mày: “Nha đầu chết tiệt đó nói là phát hiện gian tế gì đó nên phải đi bắt người khẩn cấp, con bé còn phải ở lại tới một canh giờ nữa.”

Nguyệt phu nhân khẽ thở dài một tiếng, hình như vừa có bất đắc dĩ lại vừa có phiền muộn: “Vậy…Thôi bỏ đi, đây cũng là mệnh, nữ hài tử sống trên đời vốn không dễ dàng, để con bé ở lại một mình cũng sẽ rất vất vả.”

Cố Đại đương gia và Cố Nhị không cho là đúng, Cố Bích Quân đã là nữ tử duy nhất trên đời có thể sống tự do phóng túng tùy ý.

Có điều hôm nay Nguyệt phu nhân khó có được mềm mỏng đi không ít, bọn họ không nên khiến bà ta mất hứng thú, toàn gia an ổn ăn chung một bữa cơm cũng chẳng dễ dàng.

Nhưng Minh Lan Nhược trốn ở trong mật thất lại cảm thấy câu nói kia của Nguyệt phu nhân rất kỳ lạ, nghe kiểu gì đi nữa cũng rất giống như là…Di ngôn.

Nàng nhìn Kiều Viêm nhưng chỉ thấy hắn khẽ lắc đầu với nàng, ý bảo nàng cứ xem tiếp đi.

Không lâu sau, bữa cơm này của Cố gia cũng đã gần xong, Cố Nhị lau miệng, vừa định cáo từ với Nguyệt phu nhân thì bất ngờ thân thể hắn ta lảo đảo rồi ngay lập tức ngã quỵ từ trên xe lăn xuống.

Cố Đại đương gia đại kinh thất sắc, duỗi tay đỡ nhi tử của mình: “Văn Uyên, con bị sao vậy, miệng vết thương lại phát tác sao?”

Nhưng ông ta vừa động thì cả người cũng va vào bàn ngã quỵ xuống đất.

Không ít bát đĩa “Loảng xoảng” rơi trên mặt đất vỡ nát.

Tỳ nữ và thị vệ hầu hạ trong phòng giật mình.

Minh Lan Nhược ở trong mật thất thấy vậy thì kinh ngạc, là Kiều Viêm ra tay?

Nhưng ngay sau đó mành cửa được vén lên, thân ảnh béo mập của Đường Tri phủ đi tới.

Người đi theo ông ta đề đao kiếm khống chế tỳ nữ và thị vệ không kịp phòng bị trong phòng, còn nhấc Cố Đại đương gia và Cố Nhị đã hôn mê dậy trói kín mít.

Nguyệt phu nhân lạnh lùng nhìn ông ta: “Lúc trước ngươi không nói phải làm như này, không phải chỉ nói là đưa ta ra ngoài dâng hương sao, tại sao lại phải trói tất cả bọn họ lại?”

Đường Tri phủ nheo mắt thở dài: “Nguyệt nương, tất cả cũng vì đảm bảo an toàn mà thôi!”

Nguyệt nương đã ở khuê phòng lâu quá nên cũng trở nên đơn thuần hơn rồi.

Lão ta chỉ nói để tiện cho việc hôm nay đưa bà ta từ mật đạo đến miếu sau núi dâng hương cho Tiêu Quan Vân nên đã đưa mê hồn dược, bảo bà ta nghĩ cách lừa Cố Đại đương gia và đôi nhi nữ kia tới hạ thuốc mê cho bọn họ.