“Cây cung trong tay người nọ chính là Cung Liệt Nhật khiến người nghe tiếng đã sợ vỡ mật lấy được vô số thủ cấp của Thượng tướng địch từ trong vạn quân từng được Tiêu Soái sử dụng!”
“Cả dây cung và thân cung đều được đặc chế riêng, năm đó người có thể kéo được cây cung này chỉ có Tiêu Soái và đích trưởng tử của lão ta!”
Năm đó mặc dù mấy vị Tướng quân Tiêu gia ai cũng có sở trường riêng nhưng có thể chân chính kế thừa y bát của Tiêu Soái cũng chỉ có đích trưởng tử, Chiêu Võ Thượng tướng Tiêu Quan Thiên của lão ta!
Nhưng vị Thượng tướng kia cũng đã biến mất từ hai mươi năm trước rồi!
Không ngờ vị tướng quân trẻ tuổi kim khôi ngân giáp suất lĩnh đại quân dưới thành lại có thể kéo được cây Cung Liệt Nhật kia!
Chỉ sợ bản lĩnh hay thân thủ cũng không hề kém cạnh so với Tiêu Quan Thiên!
Đôi mày của thủ tướng trung niên nhíu chặt.
Người kia là ai? Địch nhân của bọn họ không hề thua kém Thượng tướng Tiêu gia, còn đặc biệt sử dụng tiễn pháp Xạ Nhật của Tiêu gia, chiêu thức ấy vừa là thị uy cũng vừa điều quan trọng nhất trong binh pháp!
Đối phương muốn đả kích sĩ khí của bọn họ! Điều quan trọng nhất trên chiến trường chính là sĩ khí! Không có sĩ khí sẽ một kích tất diệt!
Thủ tướng trung niên nhìn về phía đám binh lính canh giữ ở trên tường thành.
Đúng là sĩ khí của các binh lính tăng vọt sẵn sàng ra trận lúc ban đầu hiện giờ tất cả trở nên có hơi mờ mịt và đê mê.
Bọn họ có xuất thân từ Xích Huyết Quân, được học hết tất cả mọi bản lĩnh của Tiêu gia, nhưng hôm nay đối diện với địch nhân chẳng những hiểu rõ bản lĩnh của Tiêu gia mà có khi còn biết nhiều hơn cả bọn họ!
Như vậy thì sao mà binh lính có thể không cảm thấy mờ mịt vô thố đây?
Thượng Quan Hoành Nghiệp nhìn binh lính của đối phương châu đầu ghé tai hoảng loạn xôn xao trên tường thành giống y như hắn ta đã đoán trước đó.
Hắn ta khinh miệt cười nhạo một tiếng, vung roi ngựa lên: “Mau giương cao soái kỳ của bản vương lên để cho đám ô hợp chỉ thích mua danh chuộc tiếng và lợi dụng uy danh của Tiêu gia xem trên chiến trường ngày hôm nay ai mới là người làm chủ!”
Nếu là Xích Huyết Quân chân chính của năm đó sẽ không dễ dàng hoảng loạn sĩ khí chỉ vì ba mũi tên này của hắn ta.
Dù sao cảnh còn người mất, nhóm người được gọi là di cô Xích Huyết này chẳng qua chỉ còn lại một đám rác rưởi ôm mộng hư danh mà thôi!
Hắn ta ra lệnh một tiếng, Tuyên Uy tướng quân nhanh chóng cho người treo hàng trăm chiến kỳ lớn có thêu chữ “Tần” phất phới ngạo nghễ trước tường thành rộng lớn, thể hiện uy lực khắp bốn phía.
Sĩ khí đại quân triều đình tức khắc đại chấn, đồng thời vung tay cầm đao kiếm hô: “Tần Vương uy vũ! Tần Vương uy vũ! Tần Vương uy vũ!”
Hưng phấn và sát khí xông thẳng tận trời!
Đến lúc này Tuyên Uy tướng quân mới thở phào nhẹ nhõm một hơi, đâu ai biết dọc theo đường núi bọn họ đi, quân tiên phong gặp bẫy rập thiệt ai biết bao nhiêu nhân mã đâu.
Hoài Viễn tướng quân dẫn dắt bảy vạn nhân mã hiện giờ vẫn còn đang bị vây ở trận pháp bên đầu núi khác nên chưa tới được.
Toàn quân tướng sĩ leo núi đi lên nhưng lại gặp phải nguy hiểm, khó tránh khỏi sĩ khí sa sút, cũng may còn có ba mũi tên của Tần Vương phá vỡ thế trận thể hiện sức mạnh của quân ta!
“Có tin tức gì truyền tới từ người đi tiếp ứng với nhân mã của Hoài Viễn tướng quân chưa?” Thượng Quan Hoành Nghiệp giơ roi, hạ thấp giọng hỏi.
Chiêu Nghị tướng quân mới vừa dẫn nhân mã từ Túc Châu tới thấp giọng nói: “Điện hạ yên tâm, thám mã tới báo bên bọn họ sẽ nhanh chóng phá được trận pháp, trong vòng một canh giờ có thể bọc đánh đến phía sau sơn trại!”
Hắn ta cũng hiểu biết chút ít về trận pháp nên hắn ta có thể thấy rõ rất nhiều trận pháp có khiếm khuyết hoặc là không người canh giữ hay nỏ mạnh hết đà, tóm lại là có không ít sơ hở!
Được biết cao nhân thiết lập trận pháp đó đang không rõ tung tích, cũng may là mất tích chứ nếu không sẽ có ít nhất một phần tư nhân mã bị tổn thất bên trong!
Ánh mắt sắc bén của thủ tướng trung niên nhìn thanh niên tướng quân uy phong lẫm lẫm ở dưới thành qua một rừng tiếng hô thì đại kinh thất sắc: “Hóa ra vị kia chính là Tần Vương!”
Tần Vương tung hoành chiến trường từ khi vẫn còn niên thiếu, được mệnh danh là Đại tướng Quân Vương trăm trận trăm thắng!
Không thể ngờ được là Hoàng đế chó má lại có một nhi tử xuất sắc tới như vậy, còn biết cả tiễn pháp Xạ Nhật của Tiêu gia!
Cố Đại hừ lạnh một tiếng: “Mặc dù năm đó Tiêu gia bại vong nhưng bên cạnh Tiêu Soái có không ít người tài hoặc đi lạc hoặc được triều đình chiêu an khiến Tần Vương này cũng học lỏm được không ít thứ!”
Tuy rằng tiễn pháp của Tiêu gia khó học nhưng hắn ta cũng biết! Chẳng qua là không có Cung Liệt Nhật khiến cho việc dùng cung bình thường ở trước mặt hai quân sẽ rơi xuống hạ phong!
Cố Đại nhíu mày quát bọn lính ở đầu tường: “Mau nâng cao tinh thần lên cho ta, chó săn của triều đình cũng xứng dùng tiễn pháp của Tiêu gia sao, bọn họ mà biết cái gì gọi là tiễn pháp của Tiêu gia chứ!”
Trong lòng thủ tướng trung tiên chợt lóe, ý bảo Cố Đại nhìn Nỏ Liên Châu trên tường thành!
Ánh mắt Cố Đại tức khắc sáng lên, Nỏ Liên Châu này cũng được coi là sát khí trong quân của Tiêu Soái! Hơn nữa uy lực cũng rất mạnh!
Hắn ta trở tay tháo Nỏ Liên Châu xuống khỏi tường thành nhắm về phía Tần Vương và soái kỳ phía sau hắn ta, hét lớn:
“Cẩu tặc Thượng Quan gia, các ngươi lừa thiên hạ, cướp danh tiếng, hãm hại trung lương, tàn nhẫn độc ác, hôm nay chúng ta nhất định sẽ báo thù cho một nhà Tiêu Soái đã oan uổng bỏ mạng!”
Nói rồi hắn ta rút nỏ ra!
Bảy, tám mũi tên mang theo sát khí b*n r* trong nháy mắt!
Thượng Quan Hoành Nghiệp tung người bay lên, múa may trường thương màu bạc trong tay đánh hạ vô số mũi tên nhưng vẫn có hai cái lọt lưới “Đinh” một tiếng cắm thẳng vào chữ “Tần” trên soái kỳ của hắn ta.
Tuy rằng không bằng Thượng Quan Hoàng Nghiệp một tay dùng mũi tên phá mây kinh sợ nhân tâm nhưng cũng đổi được một trận tiếng hô vang ở đầu tường: “Quan tiên phong uy vũ!”
Tần Vương cười lạnh một tiếng, quát lớn: “Các ngươi chẳng qua là lũ cướp trong núi gây họa cho quê nhà, sát thương vô số bá tánh Đông Bắc Cương, dám dùng bá tánh Thiên Minh triều ta nuôi nấng bọn súc sinh trong núi!”
Hắn ta đã nhận được tình báo của Minh lan Nhược nên đương nhiên biết súc sinh được nuôi trong Cố Gia Trại là cái gì!
Những người này đã sớm quên mất tôn chỉ năm đó của Xích Huyết Quân.
Đối với bên ngoài, sau khi phụ hoàng kế vị đã răn dạy Tiêu Soái cùng với tướng lĩnh Tiêu gia tham công liều lĩnh dẫn tới binh bại bỏ mình.
Nhưng dù sao Tiêu gia cũng là người đã đánh bại người Bắc Mông và người Kim, bảo vệ Bắc Cảnh!
Phụ hoàng vì để che lấp miệng đời nên không hề tước bỏ công huân của Tiêu gia cũng là vì phòng cho sau này có người đứng lên dùng danh nghĩ vì tẩy oan cho Tiêu gia mà tạo phản.
Mặc dù hắn ta thất vọng với phụ hoàng về việc hủy hoại trụ cột quốc gia nhưng việc đã đến nước này rồi, hắn ta cũng không thể để cho đám dư nghiệt bất chính của Xích Huyết Quân này công kích triều đình và phụ hoàng được!
Cầm thú đánh mất nhân tính cũng dám giả mạo danh nghĩa Xích Huyết Quân của Tiêu Soái xuất chiến? Không biết xấu hổ! Hắn ta giơ trường thương chỉ vào đầu tường lạnh giọng quát lớn.
Xuất quân cần phải có lý do chính đáng!
Binh lính cũng được, chủ tướng cũng thế, chính là so sánh tín niệm và sĩ khí trong lòng!
Chỉ khi tin tưởng vào tín niệm của mình thì mới có thể không sợ chết dũng mãnh giết địch đánh trận!
Đằng sau, những binh lính ở hai châu nhớ tới khi rơi vào trận pháp nhìn thấy xương trắng chồng chất trong sơn cốc, trong đó có không ít là hài cốt của trẻ con thì dâng lên cảm xúc phẫn nộ: “Giết giặc! Giết giặc!”
Áo giáp của Thượng Quan Hoàng Nghiệp ánh lên sắc lạnh, roi dài trong tay quất lên đánh bay mấy mũi tên, sau đó hắn ta nhảy lên giương cung cài tên nhắm ngay về phía cung thủ trên tường thành, lớn tiếng quát.
“Máy bắn đá, nỏ hạng nặng chuẩn bị, cung thủ chuẩn bị, thuẫn thủ chuẩn bị, công thành! Giết giặc tế trời!”
Mệnh lệnh hạ xuống, trống kèn đánh trận vang lên ù ù không thôi: “U u u u!”
“Giết…!”
Vô số binh lính giơ đao kiếm trong tay lên, thuẫn thủ đằng trước dùng thang công thành, cung thủ ở sau cơ linh yểm hộ, đằng đằng sát khí giống như nước lũ liều chết xung phong đánh tới dưới thành!
Trong không khí bắt đầu tràn ngập mùi máu tươi tanh tưởi và khói thuốc súng…
Đất trời cùng chấn động.
…
Nhật thăng nguyệt lạc, mấy ngày nay chiến sự huyết tinh căng thẳng nên trong thành ầm ĩ không thôi, nào đưa vũ khí, nào băng bó người bệnh, vận chuyển lương thực, tuần tra gian tế…tới lui trong bầu không khí khẩn trương.
Minh Lan Nhược yên tĩnh ở trong phòng nhìn con bướm trong hộp sứ.
Đôi cánh hoa lệ của nó đã khô ráo không hề ướt như trước nữa nhưng vẫn không mở ra, chỉ an tĩnh ngủ đông rũ ở sau mình.
Không ăn, không uống.
Cảnh Cinh nhìn vậy thì có hơi lo lắng cho vật nhỏ vừa hoa lệ vừa âm trầm này: “Nó sẽ không chết chứ.”
“Sẽ.” Minh Lan Nhược nói: “Nhưng không phải hiện tại.”
Còn một, hai ngày nữa.
Nàng đặt hộp sứ ở bên cạnh.
Kiều Viêm bê một mâm đựng trái cây tiến vào, sau lưng còn có Đường Tri phủ béo phì đi theo, trong tay lão ta còn cầm cái rổ gì đó.
Đường Tri phủ cười tủm tỉm nói: “Thuộc hạ mới có một ít quả ngon cố ý mang tới cho quý nhân nếm thử.”
Minh Lan Nhược nhìn một rổ đào mật óng ánh nước được rửa sạch sẽ.
Nàng chống cằm cười khẽ: “Tri phủ đại nhân thật đúng là có tâm, thời điểm chiến hỏa bay tán loạn như này vẫn còn nhớ thương chúng ta mà đưa thứ tốt tới.”
Đường Tri phủ tươi cười thân thiết: “Nên làm.”
Nói rồi lão ta đi tới ngồi bên cạnh bàn, thở dài: “Hiện tại chiến sự thảm thiết, đại khái là Cố Đại đương gia không nghĩ tới Tần Vương lại khó giải quyết như thế nên hai ngày nay Cố Gia Trại tử thương không ít người.”
Minh Lan Nhược hơi nhướng mày: “Cố Gia Trại xây công sự cao như thế, tích lương thực, hơn nữa tường thành dễ thủ khó công, tại sao lại như vậy?”
Lại nói dù sao thì đại bộ phận ở nơi này cũng là cô nhi Xích Huyết, có không ít người còn là lão binh Xích Huyết năm đó, vậy mà hai ngày nay lại tử thương không ít?
Đường Tri phủ nhíu đôi mắt lại tựa như đang trào phúng Minh Lan Nhược chẳng biết gì:
“Muốn đánh giặc cần phải thường xuyên luyện binh, Cố Đại đương gia ở nơi này chiếm núi xưng vương hơn hai mươi năm nay, ngoại trừ mấy năm đầu từng thu phục mấy nhóm thổ phỉ khác ra thì mười mấy năm sau chẳng qua cũng là một tên sơn bá vương mà thôi.”
Lão ta hơi dừng lại rồi cười nhạo: “Cho dù vẫn còn dùng phương pháp luyện binh của Tiêu Soái đi nữa thì cùng lắm cũng chỉ đánh nhỏ với đám sơn phỉ thôi, nào còn thấy nhuệ khí năm đó nữa.”
Minh Lan Nhược không để ý lão ta trào phúng mà chỉ như đang nghĩ gì đó:
“Mặc dù binh lính ở U Châu, Vân Châu, Túc Châu không phải là biên giới tuyến đầu nhưng cũng thuộc các chốt kiểm soát tuyến hai, thường xảy ra những cuộc chiến quy mô nhỏ.”
Nàng hơi mỉm cười: “Binh lính thao luyện đã lâu, hơn nữa Tần Vương điện hạ đúng thật cũng đã từng dẫn binh chinh chiến nhiều năm, không giống như Cố Gia Trại chỉ biết lý luận suông.”
Minh Lan Nhược có thể nhạy bén như vậy khiến Đường Tri phủ xem trọng liếc mắt một cái.
Lão ta cười nói: “Minh phi nương nương nói đúng, mà đây cũng là chuyện tốt chứng minh Tần Vương sẽ nhanh chóng tiêu diệt được Cố Gia Trại và Cố Gia Quân.”
Nàng thấy dù sao Đường Tri phủ cũng từng là tham tướng cũ của Xích Huyết nhưng lại không hề tỏ ra chút tiếc hận hay khổ sở vào cho người công sự đã làm việc cùng lão ta suốt hai mươi năm, lạnh lùng và tàn nhẫn đến mức thản nhiên như thế.
Ánh mắt Minh Lan Nhược vừa lạnh băng vừa phức tạp, hóa ra lòng người một khi đã thay đổi thì sẽ không thể nào quay về được nữa, từ trên xuống dưới phản quân Xích Huyết ở Đông Bắc Cương thật là thối nát.
Đường Tri phủ lại lấy lòng nói: “Không biết chư vị tính thế nào? Khi nào an bài nhân thủ mở cửa thành cho Tần Vương điện hạ tiến vào?”
Kiều Viêm cầm một quả đào lên, dùng chủy thủ tinh xảo thong thả tước vỏ quả đào: “Đường Tri phủ không cần phải gấp, nhiệm vụ của ngươi là giám thị mấy người Cố Đại đương gia và Cố Bích Quân, những việc khác không cần phải nhọc lòng.”
Nhìn ngón tay thon dài tái nhợt đang cầm dao của hắn, miếng dán thạch cao trên mặt của Đường Tri phủ cũng hơi co giật.
Lão ta cười gượng nói: “Ta đây cũng là lo lắng các quý nhân sẽ bị thương, dù sao thì đao kiếm trên chiến trường không có mắt.”
Đã khai chiến được hai ngày, hiện giờ trong ngoài thành đánh nhau kịch liệt, không biết được kế hoạch cụ thể của Minh phi thì rủi ro của việc đưa Nguyệt Nương đi vào ngày mai sẽ tăng lên.
Mấu chốt nhất chính là, lão ta cũng cần phải liên lạc với người của Thái Tử.
Khi cửa thành phá đánh vào bên trong chính là thời điểm tốt nhất để giết Minh phi, diệt Tần Vương…Và cũng là lúc xử lý tên công công họ Kiều của Đông Xưởng kia!
Kiều Viêm nhìn lão ta: “Đi ra ngoài.”
Không có âm điệu quá nặng nề gì, ngay cả giọng điệu cũng rất ôn hòa.