Trong không gian tĩnh lặng của rừng sâu, nơi chỉ còn lại âm thanh của những chiếc lá xào xạc, Lý Minh đứng đối diện với Vương Kiệt. Ánh mắt của hai kẻ đối đầu như lửa và băng, nóng bỏng và lạnh lẽo. Vương Kiệt, với vẻ ngoài lạnh lùng, tỏa ra một sức mạnh đe dọa, khiến không khí xung quanh trở nên nặng nề.
“Ngươi tưởng mình có thể chống lại ta chỉ với những lời nói?” Vương Kiệt nhếch mép, nụ cười mang theo sự khinh miệt. “Cửu Thiên Bảng sẽ thuộc về ta, và ngươi chỉ là một con tốt trong trò chơi này.”
“Ta sẽ không để ngươi chiếm đoạt nó!” Lý Minh kiên quyết, lòng tràn đầy quyết tâm. Anh có thể cảm nhận được sự bức bách từ những kỷ niệm đau thương, từ cái chết của cha mẹ mình. Cảm giác ấy như một ngọn lửa thiêu đốt, thúc giục anh đứng vững.
“Tốt thôi,” Vương Kiệt đáp, giọng điệu đầy thách thức. “Hãy xem ngươi có thể làm gì.”
Hắn bắt đầu thi triển công pháp Hắc Ám Vô Biên, bóng tối từ bàn tay hắn dần lan tỏa ra xung quanh, tạo thành những hình ảnh ma quái, khiến Lý Minh cảm thấy như đang bị bao vây trong một cơn ác mộng.
“Cẩn thận!” Lâm Thư, từ một góc khuất, lên tiếng cảnh báo. Cô đã theo dõi mọi diễn biến, sẵn sàng tham gia vào cuộc chiến nếu cần thiết. Ánh mắt cô sắc lạnh, như một con báo rình mồi.
“Bóng tối không thể nuốt chửng ta!” Lý Minh gầm lên, vận dụng công pháp Thiên Địa Huyền Thủy, những giọt nước từ không trung bỗng nhiên tụ lại, tạo thành một màn chắn bảo vệ. Anh cảm nhận sức mạnh của dòng nước, như một luồng sinh khí mới thổi bùng lên trong lòng.
Vương Kiệt thoáng ngạc nhiên nhưng ngay lập tức điều chỉnh lại, hắn tạo ra những bóng ma quái dị để tấn công. “Ngươi chỉ là một kẻ thiếu kinh nghiệm. Để xem ngươi chống đỡ được bao lâu!”
Những bóng ma lao về phía Lý Minh, nhưng anh đã chuẩn bị sẵn sàng. “Hãy xem ta đây!” Anh quát lên, đôi mắt sáng lên, nước từ màn chắn bùng nổ ra, hình thành những cột nước sắc nhọn như đao. Chúng lao đi với tốc độ như chớp, đâm vào những bóng ma.
Âm thanh va chạm vang lên, nhưng không chỉ có bóng ma bị tiêu diệt. Một cơn sóng lớn từ Lý Minh quét qua, cuốn theo cả Vương Kiệt. Hắn vội vàng lùi lại, nhưng không thể tránh khỏi lực đẩy mạnh mẽ.
“Ngươi...!” Vương Kiệt gầm lên, tức giận. Hắn không ngờ Lý Minh lại có sức mạnh đến vậy. “Đừng nghĩ rằng ngươi đã thắng!”
Lý Minh không đáp, anh chỉ tập trung vào việc duy trì sức mạnh của công pháp. Những giọt nước lấp lánh như những ngôi sao, xoáy quanh anh, tạo thành một vòng bảo vệ.
“Chúng ta không thể để hắn chiếm ưu thế!” Đường Hạo từ phía xa lao tới, cổ vũ tinh thần cho Lý Minh. “Hãy tiếp tục!”
“Đúng vậy, không thể để hắn có cơ hội!” Tống Linh cũng xuất hiện, ánh mắt tràn đầy quyết tâm. “Chúng ta phải cùng nhau chiến đấu!”Giữa lúc căng thẳng, Lâm Thư bước lên, ánh mắt cô lạnh lùng nhưng đầy quyết tâm. “Để tôi giúp các bạn. Tôi có thể đọc được suy nghĩ của hắn.”
“Cẩn thận!” Lý Minh nhắc nhở, nhưng Lâm Thư đã nhanh chóng thi triển khả năng của mình. Cô nhắm mắt, tập trung lắng nghe những suy nghĩ lộn xộn trong đầu Vương Kiệt.
“Ngươi đang sợ hãi,” Lâm Thư nói, giọng điệu bình tĩnh. “Ngươi không biết cách điều khiển sức mạnh của mình.”
“Câm miệng!” Vương Kiệt quát lên, nhưng lời nói của Lâm Thư như một mũi tên bắn trúng trái tim hắn. Hắn bắt đầu hoang mang, những bóng ma xung quanh hắn bắt đầu loạng choạng.
“Đây chính là cơ hội!” Lý Minh thét lên, không để lỡ thời cơ. Anh tập trung sức mạnh vào dòng nước, tạo thành một cơn lốc xoáy vĩ đại, hướng về phía Vương Kiệt.
“Ngươi không thể!” Vương Kiệt hét lên, nhưng đã quá muộn. Cơn lốc xoáy cuốn lấy hắn, kéo hắn vào trong vòng xoáy của nước, khiến hắn mất phương hướng.
“Tiếp tục!” Đường Hạo hô hào, sự dũng cảm trong ánh mắt anh như tiếp thêm sức mạnh cho mọi người.
Cả bốn người cùng hợp sức, tạo ra một sức mạnh không thể ngăn cản. Lý Minh dẫn dắt, Tống Linh và Đường Hạo hỗ trợ, trong khi Lâm Thư theo dõi mọi động thái của Vương Kiệt.
“Ta sẽ không để các ngươi thắng!” Vương Kiệt gầm lên, nhưng sự hoảng loạn đã khiến hắn không còn đủ sức để kháng cự. Những bóng ma xung quanh hắn đã tan biến, và hắn giờ đây chỉ còn là một kẻ đơn độc.
“Đây chính là kết thúc của ngươi!” Lý Minh tự tin, giọng nói vang lên như một lời tuyên chiến.
Nhưng giữa lúc đó, một tiếng cười vang lên, ẩn chứa sự lạnh lẽo. “Các ngươi nghĩ rằng đây là tất cả sao?” Đinh Kha, một nhân vật bí ẩn từ góc khuất, đã xuất hiện. Hắn đứng đó, ánh mắt đầy mưu mô, như một con rắn chờ đợi thời cơ.
“Ngươi là ai?” Lý Minh hỏi, cảm thấy bất an.
“Là người mà các ngươi không thể đoán trước,” Đinh Kha đáp, nụ cười trên môi như một dấu hiệu của sự đe dọa. “Hãy chuẩn bị cho những điều bất ngờ.”
Tâm trạng căng thẳng dâng cao, Lý Minh cảm nhận được một sức mạnh mới đang lan tỏa. Hắn không chỉ đối mặt với Vương Kiệt mà còn phải đối diện với một mối đe dọa khác. Liệu họ có thể vượt qua thử thách này, hay sẽ bị cuốn vào những âm mưu sâu xa hơn? Cuộc chiến chưa kết thúc, và những bí mật vẫn còn chờ đợi họ ở phía trước.