Trong tiếng gió rít qua những tán cây, Lý Minh và nhóm của anh tiến vào một vùng đất lạ. Đã lâu rồi họ không gặp phải không khí căng thẳng như thế này. Đường Hạo đi phía trước, dáng người cao lớn như một lá chắn, trong khi Tống Linh và Lâm Thư theo sát phía sau, ánh mắt họ đầy lo âu.
“Có vẻ như có ai đó đang theo dõi chúng ta,” Lâm Thư thì thầm, ánh mắt sắc bén quét qua các tán cây xung quanh.
“Đừng để sự sợ hãi chi phối,” Lý Minh đáp, cố gắng giữ vững tinh thần. “Chúng ta đã chuẩn bị cho mọi tình huống.”
Đột nhiên, một tiếng động lạ vang lên từ phía bên phải. Cả nhóm dừng lại, căng thẳng lắng nghe. Một bóng dáng bất ngờ xuất hiện, nhanh như chớp, và trước khi họ kịp phản ứng, một cô gái trẻ đã xuất hiện trước mặt họ. Mái tóc xanh lam của cô bay trong gió như một làn sóng, đôi mắt ngọc bích toát lên vẻ dũng cảm.
“Tống Linh!” Cô gái kêu lên, ánh mắt rực rỡ như ánh sao. “Cô đã quay trở lại!”
“Cô là ai?” Lý Minh hỏi, giọng điệu cảnh giác.
“Tôi là Tống Linh,” cô gái đáp, “nhưng không phải là cô mà các người biết. Tôi là Tống Linh của Tông Môn Lam Nguyệt.” Giọng nói của cô đầy tự tin, nhưng sự sợ hãi vẫn hiện hữu trong ánh mắt.
“Cô cũng tham gia vào cuộc chiến này?” Đường Hạo hỏi, sự nghi ngờ hiện rõ trên gương mặt.
“Tôi không có lựa chọn,” cô gái thở dài. “Tông môn của tôi bị ép buộc phải tham gia. Nhưng tôi không muốn chiến đấu cho những tham vọng của kẻ khác.”
Lý Minh nhìn cô, nhận ra sự đồng cảm trong nỗi đau của cô. “Chúng ta cũng vậy. Chúng ta không chỉ chiến đấu cho bản thân, mà còn vì những người đã khuất.”
Tống Linh, cô gái mới, chớp mắt, như thể đang cân nhắc điều gì đó. “Có phải các người đang tìm kiếm Cửu Thiên Bảng không? Có thông tin về nó mà các người cần biết.”
“Cửu Thiên Bảng?” Tống Linh hỏi, trong lòng trào dâng sự tò mò. “Cô có thể giúp chúng tôi?”
Cô gái gật đầu. “Nhưng trước tiên, hãy để tôi giúp các người thoát khỏi nơi này. Có những kẻ muốn tìm kiếm các người, và họ không ngần ngại sử dụng bạo lực.”
Lý Minh nhìn về phía rừng sâu, nơi mà những tiếng động lạ càng lúc càng gần hơn. “Chúng ta không còn thời gian. Hãy dẫn đường!”
Tống Linh nhanh chóng dẫn dắt họ qua những lối đi chật hẹp, khéo léo né tránh những cạm bẫy mà kẻ thù đã giăng ra. Mỗi bước đi đều chứa đựng sự hồi hộp, như thể cái chết đang rình rập phía sau.
“Chúng ta không thể tin tưởng ai,” Đường Hạo nhấn mạnh. “Nhất là với cô gái mới này.”
“Cô ấy có vẻ không giống kẻ thù,” Tống Linh phản bác, giọng đầy quyết tâm. “Hãy cho cô ấy một cơ hội.”Khi họ tiếp tục di chuyển, bóng tối dần bao trùm lấy họ, chỉ còn ánh sáng yếu ớt từ những viên đá lấp lánh dưới chân. Không khí trở nên nặng nề, và sự căng thẳng trong lòng mỗi người càng thêm dâng cao.
“Đằng sau chúng ta có người,” Lâm Thư nói, giọng điệu bình tĩnh nhưng không giấu được sự lo lắng. “Họ đang đến gần.”
“Chúng ta không thể dừng lại,” Lý Minh khẳng định. “Hãy chạy!”
Bước chân họ trở nên nhanh hơn, nhịp tim đập rộn ràng trong lồng ngực. Không khí như bị bẻ cong bởi sự căng thẳng, và những tiếng rì rào từ phía sau càng lúc càng rõ ràng.
“Chúng ta cần phải tách ra,” Tống Linh đề nghị. “Như vậy sẽ dễ dàng trốn thoát hơn.”
“Không!” Đường Hạo phản đối. “Chúng ta không thể để ai một mình.”
“Nhưng nếu không, họ sẽ bắt được tất cả chúng ta,” Tống Linh kiên quyết. “Hãy tin tôi!”
Trong giây phút căng thẳng, Lý Minh cảm thấy sự đấu tranh trong lòng. Cuối cùng, anh gật đầu. “Được rồi, hãy làm theo cách của cô.”
Họ lập tức tách ra, mỗi người theo một hướng khác nhau, nhưng không quên nhìn nhau lần cuối. Lý Minh cảm nhận được nỗi lo lắng trong ánh mắt Tống Linh, và một phần trong anh thầm cảm thấy bất an.
Chạy qua những tán cây, Lý Minh cảm thấy như có hàng trăm cặp mắt theo dõi mình. Mồ hôi lăn dài trên trán, nhưng anh không dừng lại. Một cảm giác kỳ lạ tràn ngập trong lòng, như thể có ai đó đang theo dõi mọi bước đi của anh.
Bỗng nhiên, một bóng người xuất hiện từ phía trước, chặn lối đi của anh. “Chạy đâu cho thoát, Lý Minh?” Giọng nói lạnh lùng vang lên, quen thuộc nhưng lại khiến anh cảm thấy rùng mình.
“Vương Kiệt!” Lý Minh thốt lên, cảm giác như mọi màu sắc xung quanh bỗng chốc biến mất.
“Ngươi không thể trốn thoát khỏi số phận của mình,” Vương Kiệt nói, ánh mắt sắc lạnh như dao. “Cửu Thiên Bảng là của ta, và ngươi sẽ không ngăn cản được ta!”
Lý Minh cảm thấy từng thớ thịt trên cơ thể căng lên, không còn đường lui. Cuộc chiến này không chỉ là về Cửu Thiên Bảng, mà còn là về sự sống còn của chính anh và những người anh yêu quý.
“Ta sẽ không để ngươi làm hại bất kỳ ai nữa,” Lý Minh tuyên bố, lòng đầy quyết tâm.
Cuộc chiến không chỉ bắt đầu giữa hai kẻ thù, mà còn mở ra những bí mật chưa được khám phá, những âm mưu đen tối mà cả hai chưa lường trước. Giữa bóng tối và ánh sáng, một cuộc chiến khốc liệt đang chờ đợi.