Cửu Thiên Bảng

Chương 14: Tình bạn thử thách

Lý Minh đứng ở giữa không gian hẹp, lòng đầy tức giận. Đường Hạo, với vẻ mặt cương quyết, đối diện anh như một bức tường chắn. Ánh mắt hai người như những mũi tên sắc nhọn, sẵn sàng lao vào nhau bất cứ lúc nào. Tình bạn giữa họ đang bị thử thách bởi những bất đồng không thể hòa giải.

“Ngươi không thể chỉ dựa vào sức mạnh như vậy!” Đường Hạo gầm lên, cơ bắp anh căng cứng. “Chúng ta cần có chiến lược rõ ràng, không phải chỉ là lao vào như những kẻ điên!”

“Và ngươi nghĩ rằng cứ đứng nhìn sẽ giúp chúng ta chiến thắng sao?” Lý Minh đáp lại, giọng điệu đầy khinh bỉ. “Ta không có thời gian cho những kế hoạch viển vông. Kẻ thù đang chờ đợi, và ta không thể để chúng có cơ hội!”

“Ngươi đang mù quáng!” Đường Hạo chỉ tay về phía Lý Minh, như thể muốn xé toạc sự kiêu ngạo của anh. “Nếu không biết kết hợp sức mạnh và trí tuệ, chúng ta sẽ chỉ là những kẻ ngốc!”

“Ngươi không hiểu gì cả!” Lý Minh cắt lời, từng từ như lưỡi dao. “Ta không chỉ chiến đấu vì bản thân mình, mà còn để báo thù cho cha mẹ ta!”

“Và ta đang chiến đấu để bảo vệ bạn bè mình!” Đường Hạo đáp, ánh mắt anh như bùng cháy. “Nếu ngươi không thể đặt niềm tin vào người khác, ta e rằng ngươi sẽ chỉ tự cô lập mình trong cuộc chiến này.”

Cảm xúc trong lòng Lý Minh dâng trào. Anh không muốn thừa nhận, nhưng sự thật là Đường Hạo đã chạm đến điểm yếu của mình. Trong khoảnh khắc căng thẳng, Tống Linh xuất hiện, đôi mắt cô đẫm lệ.

“Các anh, đừng như vậy!” Cô lên tiếng, giọng nói vang lên như một làn gió mát giữa cái nóng bức. “Chúng ta cần nhau hơn bao giờ hết. Nếu không đoàn kết, kẻ thù sẽ nhân cơ hội này tấn công chúng ta.”

Lý Minh nhìn vào mắt Tống Linh, cảm giác như ánh sáng trong đôi mắt ấy đang kéo anh ra khỏi vực thẳm của sự tức giận. Nhưng Đường Hạo vẫn không buông tha. Anh ta hít một hơi sâu, cố gắng lấy lại bình tĩnh.

“Chúng ta không thể để những cảm xúc cá nhân làm ảnh hưởng đến quyết định. Hãy đặt lợi ích chung lên trên hết,” Đường Hạo nói, giọng điệu trầm hơn.

“Ngươi nói đúng,” Lý Minh thừa nhận, nhưng vẫn không khỏi cảm thấy sự châm chọc trong lòng. “Nhưng ta không thể ngồi yên khi kẻ thù đang tiến gần hơn.”“Vậy hãy cùng nhau lên kế hoạch,” Đường Hạo đề nghị. “Chúng ta có thể kết hợp sức mạnh của mình, sử dụng khả năng của Tống Linh để tìm ra điểm yếu của đối phương. Lâm Thư có thể tạo ra những ảo ảnh để đánh lạc hướng, còn ta sẽ là người tấn công.”

“Nghe có vẻ hợp lý,” Lý Minh nhẹ nhàng thừa nhận, nhưng trong lòng vẫn trăn trở. Liệu họ có đủ thời gian để chuẩn bị?

Lâm Thư, đứng lặng lẽ bên cạnh, bỗng nhiên lên tiếng. “Nếu chúng ta không thay đổi cách tiếp cận, thì mọi kế hoạch sẽ chỉ là lý thuyết. Cần phải có hành động, nhưng hành động ấy phải được tính toán kỹ lưỡng.”

“Đúng vậy!” Tống Linh gật đầu. “Chúng ta phải tin tưởng vào nhau, và cùng nhau vượt qua thử thách này.”

Những lời nói ấy như một mũi tên đâm thẳng vào trái tim Lý Minh. Anh nhận ra rằng sự kiêu ngạo chỉ khiến anh xa cách những người bạn của mình. Cuộc chiến này không chỉ là cuộc chiến của một người mà là của cả nhóm.

“Được,” Lý Minh nói, giọng điệu đã dịu lại. “Chúng ta sẽ cùng nhau đối mặt với kẻ thù. Nhưng hãy nhớ, ta sẽ không chấp nhận bất kỳ sự yếu đuối nào.”

“Cũng như ta không chấp nhận sự mù quáng,” Đường Hạo đáp lại, ánh mắt kiên quyết.

Cả nhóm bắt đầu xây dựng kế hoạch. Từng chi tiết được thảo luận, từng khả năng của mỗi người được khai thác tối đa. Tống Linh dùng khả năng của mình để lắng nghe suy nghĩ của kẻ thù, trong khi Lâm Thư tạo ra những ảo ảnh để làm rối loạn tâm trí đối phương.

Khi mặt trời lặn, họ đã sẵn sàng cho trận chiến tiếp theo. Nhưng trong lòng Lý Minh vẫn còn những lo lắng. Họ có đủ sức mạnh để đối đầu với những kẻ tàn nhẫn như Vương Kiệt và Hoàng Nguyệt không? Liệu sự đoàn kết này có đủ để vượt qua mọi thử thách?

“Chúng ta sẽ chiến thắng,” Đường Hạo nói, như thể đọc được những suy nghĩ trong đầu Lý Minh. “Chỉ cần tin tưởng vào nhau.”

Lý Minh gật đầu, nhưng trong lòng anh vẫn cảm thấy một nỗi bất an. Trận chiến chưa kết thúc, và thử thách lớn nhất vẫn đang chờ đợi phía trước. Họ cần phải sẵn sàng cho những gì sắp xảy ra, vì bóng tối không bao giờ dễ dàng buông tha cho ánh sáng.

truyen full, truyenfull, truyenfullvn, truyenfulllive

truyenfull,truyenfull vn