Cửu Thiên Bảng

Chương 13: Sát thủ từ bóng tối

Lâm Thư đứng giữa căn phòng tối tăm, ánh mắt cô như một mảnh băng lạnh lẽo, không chút dao động. Hơi thở của cô thoáng nhẹ, nhưng trong lòng lại dâng lên những lo lắng không thể tắt. Vừa rồi, cô đã cảm nhận được một luồng khí lạnh lẽo, như thể bóng tối đang chực chờ nuốt chửng mọi thứ xung quanh.

“Có chuyện gì?” Đường Hạo hỏi, khuôn mặt anh hiện rõ sự căng thẳng. “Mọi người đều cảm thấy được điều gì đó kỳ lạ.”

“Chúng ta không thể ở lại đây lâu hơn,” Lâm Thư đáp, giọng nói như một làn gió thoảng qua. “Đinh Kha đang đến gần.”

“Đinh Kha?” Tống Linh ngẩng đầu, đôi mắt mở to. “Hắn là ai?”

“Là một kẻ tàn nhẫn,” Lý Minh nói, giọng trầm xuống. “Hắn có khả năng triệu hồi linh hồn, và không ai biết hắn sẽ làm gì tiếp theo.”

“Chúng ta phải hành động ngay,” Đường Hạo nhấn mạnh, ánh mắt quyết đoán. “Nếu để hắn tiếp cận, mọi chuyện sẽ trở nên tồi tệ hơn.”

“Nhưng chúng ta phải chuẩn bị,” Lâm Thư nói, đôi mắt cô lấp lánh như ánh sao. “Hắn không đơn giản chỉ là một kẻ địch. Hắn là một kẻ điên cuồng.”

“Chúng ta không thể chần chừ,” Lý Minh khẳng định, sự kiêu hãnh trong giọng nói càng thêm rõ rệt. “Hãy cùng nhau đối mặt với hắn.”

Bốn người họ bắt đầu lập kế hoạch, nhưng bầu không khí căng thẳng vẫn bao trùm. Trong khi Lý Minh và Đường Hạo bàn bạc về chiến lược, Tống Linh và Lâm Thư âm thầm trao đổi ánh mắt. Họ đều biết rằng cuộc chiến này không chỉ là về sức mạnh, mà còn về tâm lý.

“Chúng ta có thể lợi dụng điểm yếu của hắn,” Tống Linh đề xuất, giọng nói cô vẫn còn run rẩy. “Nếu hắn triệu hồi linh hồn, có thể chúng ta sẽ tìm ra cách để đối phó.”

“Đúng,” Lâm Thư đồng ý. “Nếu hắn không giữ được sự kiểm soát, chúng ta có thể đánh bại hắn.”

“Hãy cẩn thận,” Đường Hạo nhắc nhở, “Hắn có thể đoán được động thái của chúng ta.”

Giữa những lời bàn bạc, một tiếng gió lạnh lướt qua, khiến tất cả mọi người giật mình. Một bóng đen xuất hiện giữa không gian, khuôn mặt không thể nhìn rõ, chỉ thấy ánh mắt sáng như lửa. Đinh Kha, kẻ tàn nhẫn mà họ đang lo sợ, đã đến.

“Hắn ở đây rồi,” Lý Minh thì thào, bàn tay nắm chặt lấy thanh kiếm bên hông.

“Các ngươi không thể trốn tránh,” Đinh Kha cất tiếng, âm thanh của hắn vang vọng như tiếng vọng từ địa ngục. “Ta đã chờ đợi khoảnh khắc này từ lâu.”

“Hãy tránh xa chúng tôi!” Tống Linh kêu lên, nhưng trong lòng cô biết rằng sự yếu đuối không thể nào cứu vãn tình hình.

“Các ngươi thật ngu ngốc,” Đinh Kha cười khẩy, “Các ngươi không biết rằng cái chết là một khái niệm xa lạ đối với ta.”

Hắn đưa tay lên, những linh hồn mờ ảo bắt đầu xuất hiện xung quanh, như những bóng ma đang lượn lờ trong không khí. Những tiếng thở dài, tiếng kêu gào đau đớn vang lên, khiến lòng người chùn lại.“Chúng ta không thể để hắn triệu hồi thêm linh hồn!” Lý Minh quát lên. “Tống Linh, hãy sử dụng khả năng của mình để tìm ra suy nghĩ của hắn.”

“Cố gắng hết sức,” Tống Linh gật đầu, sự quyết tâm hiện rõ trong đôi mắt.

Lâm Thư sử dụng sức mạnh của bóng tối, tạo ra những ảo ảnh nhằm đánh lạc hướng linh hồn của Đinh Kha. Trong khi đó, Đường Hạo điều chỉnh nhiệt độ xung quanh, tạo ra những đợt sóng lửa nhằm ngăn cản linh hồn tiến lại gần.

“Chúng ta phải tấn công đồng thời!” Lý Minh ra lệnh. “Hãy làm cho hắn mất kiểm soát!”

“Được,” Đường Hạo đáp, ánh mắt mạnh mẽ như lửa. “Lâm Thư, hãy giữ vững ảo ảnh, tôi sẽ tạo ra một vầng lửa lớn.”

Tống Linh tập trung, lắng nghe những suy nghĩ của Đinh Kha, từng âm thanh vọng lại trong đầu cô. Hắn đang muốn làm gì? Hắn muốn điều khiển những linh hồn ấy, nhưng không thể vì áp lực từ những người bạn của cô.

“Chúng ta có thể thành công,” Tống Linh thầm nhủ, đôi mắt cô lấp lánh ánh quyết tâm. Cô có thể cảm nhận được rằng Đinh Kha đang dần mất đi sự bình tĩnh.

“Đã đến lúc,” Lý Minh hét lên, và cả nhóm đồng loạt tấn công.

Đinh Kha bị choáng váng trước sự đồng lòng của nhóm, nhưng hắn không dễ dàng bị khuất phục. Hắn vung tay, triệu hồi một linh hồn to lớn, bóng ma ấy như một con quái vật sống dậy, lao thẳng về phía họ.

“Chúng ta phải ngăn chặn nó!” Đường Hạo gầm lên, cơ bắp anh căng cứng.

“Lâm Thư!” Lý Minh kêu lên, “Hãy dùng ảo ảnh để làm cho nó mất phương hướng!”

“Chúng ta không thể để hắn kiểm soát,” Lâm Thư nói, ánh mắt cô sắc lạnh. “Hãy cùng nhau, dùng hết sức mạnh!”

Những đợt sóng lửa, bóng tối và linh hồn va chạm nhau, tạo nên một trận chiến không thể tưởng tượng nổi. Từng bước chân, từng nhịp tim đều đập mạnh như một bản hòa ca của sự sống và cái chết.

Nhưng giữa cuộc chiến, một cảm giác bất an dâng lên trong lòng Lý Minh. Hắn không chỉ là một kẻ tấn công, mà là một kẻ có kế hoạch sâu xa hơn. Hắn muốn gì? Hắn đang chờ đợi điều gì từ họ?

Trong khoảnh khắc đó, Lý Minh hiểu rằng cuộc chiến này không chỉ là về sức mạnh, mà còn là một trò chơi tâm lý. Hắn sẽ không dừng lại cho đến khi có được những gì hắn muốn. Và những linh hồn kia, chúng không chỉ là công cụ, mà còn là những mảnh ghép trong một bức tranh đen tối mà Đinh Kha đang vẽ lên.

“Đừng để hắn chiếm ưu thế!” Lý Minh hét lên, nhưng sự lo lắng trong lòng anh lại tăng lên. Mọi thứ đang diễn ra không theo cách mà họ dự định.

Một sự thật kinh hoàng dần lộ diện: cuộc chiến này chỉ mới bắt đầu.

truyen full, truyenfull, truyenfullvn, truyenfulllive

truyenfull,truyenfull vn