Cửu Thiên Bảng

Chương 11: Âm mưu ẩn giấu

Lý Minh cùng nhóm bạn đã thoát khỏi hang động, nhưng sự yên bình chỉ là tạm thời. Họ chạy băng qua những cánh rừng dày đặc, nơi chỉ có ánh sáng le lói của mặt trời xuyên qua những tán lá. Đường Hạo đi đầu, cơ thể anh như một tấm chắn vững chãi, trong khi Tống Linh và Lâm Thư bám sát phía sau.

“Chúng ta phải nhanh hơn!” Tống Linh thở hổn hển, cảm giác lo lắng dâng trào trong lòng. “Bọn chúng có thể theo kịp bất cứ lúc nào.”

Lý Minh gật đầu, ánh mắt anh sắc bén nhìn về phía trước. “Chúng ta cần phải tìm nơi ẩn náu và lên kế hoạch. Không thể cứ chạy mãi như vậy.”

“Có một ngôi làng nhỏ phía trước,” Đường Hạo chỉ tay về phía xa. “Có thể chúng ta sẽ tìm được sự giúp đỡ ở đó.”

“Liệu họ có an toàn không?” Lâm Thư hỏi, giọng cô lạnh lùng nhưng không thiếu sự lo lắng.

“Chúng ta không có lựa chọn nào khác,” Lý Minh đáp, quyết tâm trong giọng nói. “Nếu bọn chúng tìm thấy chúng ta, sẽ không có ai sống sót.”

Khi họ tiến gần đến ngôi làng, không khí trở nên ngột ngạt. Những căn nhà nhỏ được xây bằng gỗ, nhưng dường như không có ai xuất hiện. Từng tiếng bước chân vang lên, nghe như những nhịp đập của trái tim đang lo lắng.

“Chúng ta vào trong thôi,” Lý Minh quyết định, dẫn đầu bước vào một trong những ngôi nhà. Bên trong, không khí lạnh lẽo, một mùi ẩm mốc phảng phất khiến mọi người cảm thấy bất an.

“Có vẻ như nơi này đã bị bỏ hoang,” Tống Linh lẩm bẩm, ánh mắt cô quét quanh để tìm kiếm dấu hiệu của sự sống.

“Chúng ta không có thời gian để lo lắng,” Lý Minh nhấn mạnh. “Tìm kiếm một nơi ẩn náu và chuẩn bị cho những gì sắp xảy ra.”

Đường Hạo gật đầu, anh bắt đầu kiểm tra các cửa sổ, đảm bảo rằng không có kẻ thù nào đang theo dõi họ. Lâm Thư đứng bên cạnh, ánh mắt thăm dò, như thể cô đang tìm kiếm điều gì đó trong bóng tối.

“Có lẽ chúng ta nên liên lạc với các tông môn khác,” Lý Minh đề xuất. “Nếu Vương Kiệt đang âm thầm cấu kết với Hoàng Nguyệt, chúng ta cần phải cảnh báo họ.”

“Nhưng chúng ta không thể tin tưởng bất cứ ai,” Lâm Thư cắt ngang, giọng nói của cô mang theo sự lạnh lẽo. “Đặc biệt là khi Vương Kiệt đã có thể thao túng tình hình.”

“Vậy chúng ta sẽ tự mình hành động,” Đường Hạo nói, sự quyết tâm trong giọng nói của anh không thể phủ nhận. “Chúng ta cần phải tìm ra âm mưu của chúng trước khi quá muộn.”

Tống Linh, đứng bên cạnh, cảm thấy nỗi sợ hãi xâm chiếm. “Nhưng làm thế nào để chúng ta có thể chống lại được bọn chúng? Họ mạnh hơn chúng ta rất nhiều.”

“Chúng ta không chỉ có sức mạnh,” Lý Minh nhìn thẳng vào mắt Tống Linh, giọng nói anh tràn đầy tự tin. “Chúng ta có trí tuệ. Hãy nhớ rằng, Cửu Thiên Bảng không chỉ là một công cụ, mà còn là chìa khóa mở ra những bí mật sâu thẳm.”

“Cái gì đang ẩn giấu sau đó?” Lâm Thư hỏi, như thể cô đã thấy được điều gì đó phía xa.“Cửu Thiên Bảng có thể giúp ta tìm ra điểm yếu của Vương Kiệt và Hoàng Nguyệt,” Lý Minh trả lời, ánh mắt anh ánh lên sự quyết tâm. “Nếu chúng ta có thể sử dụng nó đúng cách, chúng ta có thể lật ngược tình thế.”

“Chúng ta cần phải tìm ra vị trí của bảng,” Đường Hạo nhấn mạnh. “Chắc chắn Vương Kiệt đang tìm kiếm nó ngay lúc này.”

Khi nhóm bạn bàn bạc, một âm thanh lạ lọt vào tai họ. Một tiếng động từ phía ngoài, như tiếng bước chân và những tiếng thì thầm. Họ ngay lập tức im lặng, căng thẳng chờ đợi.

“Có ai đó đến,” Lý Minh thì thào. “Chúng ta phải chuẩn bị.”

Những bóng dáng xuất hiện từ xa, từng bước chân tiến gần, khiến họ không khỏi lo lắng. Lý Minh ra hiệu cho mọi người im lặng, chờ đợi.

“Điều gì đang xảy ra?” Một giọng nói quen thuộc vang lên. Đó là Trần Kiến, người bạn cũ từ tông môn của họ, người mà họ tưởng đã mất tích trong cuộc xung đột trước đó.

“Trần Kiến!” Tống Linh kêu lên, không thể kềm chế được cảm xúc. “Cậu còn sống?”

“Đúng vậy, nhưng không an toàn ở đây,” Trần Kiến vội vã nói. “Tôi đã nghe được âm mưu của Vương Kiệt và Hoàng Nguyệt. Họ đang lên kế hoạch tấn công các tông môn lớn để chiếm đoạt Cửu Thiên Bảng.”

“Chúng ta phải ngăn chặn họ,” Lý Minh nói, lòng dũng cảm trỗi dậy. “Cậu có biết họ đang ở đâu không?”

“Không chỉ một tông môn, mà nhiều tông môn đã bị lôi kéo vào âm mưu này,” Trần Kiến thở hổn hển. “Họ đang tìm cách thống trị toàn bộ thế giới tu tiên.”

“Chúng ta phải liên minh với những người khác,” Lâm Thư nói, ánh mắt cô hiện lên sự quyết tâm. “Chỉ có như vậy chúng ta mới có thể đối phó với sự tàn ác của họ.”

“Nhưng làm thế nào để chúng ta có thể tin tưởng được?” Đường Hạo hỏi, vẻ nghi ngờ hiện rõ trên khuôn mặt.

“Chúng ta không còn thời gian,” Trần Kiến nói. “Nếu không hành động ngay, mọi thứ sẽ trở nên tồi tệ hơn.”

Thời gian như ngừng lại, từng giây từng phút trôi qua đều mang theo sự lo lắng. Họ hiểu rằng âm mưu đang chờ đợi họ phía trước, và sự sống còn của nhiều tông môn nằm trong tay họ.

“Chúng ta sẽ không để điều đó xảy ra,” Lý Minh khẳng định, ánh mắt anh sáng rực như lửa. “Hãy chuẩn bị cho cuộc chiến, bởi vì nó đang đến gần.”

Khi những bóng đen lờ mờ xuất hiện, một cuộc chiến không chỉ giữa sức mạnh mà còn giữa trí tuệ và sự đoàn kết đang chờ đợi họ. Họ biết rằng mọi quyết định đều có thể thay đổi số phận của thế giới tu tiên, và âm mưu đen tối đang chực chờ, sẵn sàng nuốt chửng tất cả.

truyen full, truyenfull, truyenfullvn, truyenfulllive

truyenfull,truyenfull vn