Cửu Thiên Bảng

Chương 10: Lâm Thư xuất hiện

Lý Minh, Đường Hạo và Tống Linh đứng trong một góc khuất của khu rừng, nơi ánh sáng yếu ớt len lỏi qua những tán cây dày đặc. Họ vừa trải qua một trận chiến căng thẳng, nhưng không có thời gian để nghỉ ngơi. Tiếng bước chân rầm rập từ phía sau khiến họ căng thẳng. Những kẻ thù không chỉ dừng lại ở đó, chúng còn rình rập xung quanh, chực chờ cơ hội để tấn công.

“Chúng ta cần tìm một nơi ẩn nấp,” Đường Hạo nói, ánh mắt quét qua từng bóng cây. “Nếu tiếp tục ở đây, chúng ta sẽ bị bao vây.”

“Nhưng đi đâu bây giờ?” Tống Linh hỏi, giọng cô có chút run rẩy. Cảm giác bị đe dọa ngày càng rõ rệt khiến cô không thể giữ bình tĩnh.

“Cứ đi về phía tây, có lẽ sẽ tìm thấy một hang động nào đó,” Lý Minh đề xuất, nhưng anh vừa dứt lời thì một bóng dáng bất ngờ xuất hiện trước mặt họ.

Cô gái có vẻ đẹp bí ẩn, làn da trắng như tuyết, tóc đen nhánh và ánh mắt lạnh lùng. Lâm Thư đứng đó, như một bóng ma xuất hiện từ hư không. Cô mặc trang phục màu đen, tạo nên một cảm giác kỳ lạ và cuốn hút.

“Các ngươi có vẻ đang gặp rắc rối,” cô ta nói, giọng điệu bình thản nhưng lại khiến mọi người cảm thấy lạnh gáy.

“Cô là ai?” Lý Minh hỏi, không giấu nổi sự nghi ngờ trong ánh mắt. Anh biết rằng, trong thế giới này, mọi thứ đều có thể ẩn chứa những điều bí ẩn.

“Ta là Lâm Thư,” cô đáp, không chút e ngại. “Ta đến để giúp các ngươi.”

“Giúp chúng ta?” Đường Hạo nhíu mày. “Cô có thể làm gì?”

“Ta có khả năng điều khiển bóng tối,” Lâm Thư nói, ánh mắt lấp lánh một cách bí ẩn. “Và ta biết cách đánh lạc hướng kẻ thù.”

“Chúng ta không thể tin tưởng cô,” Tống Linh lên tiếng, nhưng cũng không thể phủ nhận sự hấp dẫn từ khả năng của cô gái này.

“Tin hay không là quyền của các ngươi,” Lâm Thư đáp, nhưng có điều gì đó trong ánh mắt cô khiến họ cảm thấy không thể bỏ qua. “Tuy nhiên, nếu không muốn bị tấn công ngay bây giờ, tốt hơn hết hãy nghe theo ta.”

Chưa kịp phản ứng, tiếng bước chân đã gần kề. Lý Minh, Đường Hạo và Tống Linh nhìn nhau, không còn thời gian để tranh cãi. Họ quyết định sẽ đi theo Lâm Thư. Cô dẫn họ vào sâu trong khu rừng, nơi những tán cây dày đặc che khuất mọi ánh sáng.

“Chúng ta sẽ tạm thời ẩn náu ở đây,” Lâm Thư nói khi dừng lại trước một hang động nhỏ. “Hãy tin tưởng ta, mọi chuyện sẽ ổn.”

Họ chui vào trong hang, nơi không khí mát mẻ và ẩm ướt. Lý Minh vẫn cảm thấy khó chịu với sự bí ẩn của Lâm Thư, nhưng không thể phủ nhận rằng cô đã cứu họ khỏi một tình huống nghiêm trọng.

“Cô có thể giải thích rõ hơn về khả năng của mình không?” Lý Minh hỏi, cố gắng giữ giọng bình tĩnh.

“Tôi có thể tạo ra ảo ảnh, khiến kẻ thù nhầm lẫn về vị trí của chúng ta,” Lâm Thư đáp. “Nhưng không chỉ vậy, tôi còn biết nhiều điều về Cửu Thiên Bảng, thứ mà các ngươi đang tìm kiếm.”

“Cửu Thiên Bảng?” Đường Hạo nhìn cô, sự nghi ngờ vẫn còn đó. “Cô biết gì về nó?”

“Rất nhiều,” Lâm Thư nói, ánh mắt cô sáng lên. “Nhưng trước tiên, chúng ta phải thoát khỏi cuộc truy sát này đã.”

Đột nhiên, một tiếng động lớn vang lên từ cửa hang. Lý Minh, Đường Hạo và Tống Linh lập tức trở nên cảnh giác. Họ nghe thấy tiếng nói của những kẻ thù đang tìm kiếm họ.

“Chúng ở đây! Không thể để chúng thoát!” Một giọng nói vang lên, đầy tức giận.“Chúng ta phải hành động ngay!” Tống Linh kêu lên, cảm giác sợ hãi lan tỏa trong lòng.

“Lâm Thư, cô có thể giúp chúng ta không?” Lý Minh hỏi, ánh mắt kiên quyết.

“Để ta lo,” Lâm Thư nói và bước ra khỏi hang. Cô đứng đối diện với cửa hang, đôi mắt lấp lánh như ánh sao giữa bầu trời đêm. Cô giơ tay lên, bóng tối bắt đầu cuộn trào xung quanh.

“Đừng nhìn vào mắt ta,” cô nói, giọng nói nhẹ nhàng nhưng đầy uy lực. “Hãy để ta tạo ra ảo ảnh cho họ.”

Khi những kẻ thù tiến lại gần, bóng tối bao trùm mọi thứ. Những hình ảnh mờ ảo xuất hiện, khiến chúng không thể phân biệt đâu là thật đâu là giả. Lý Minh, Đường Hạo và Tống Linh nhìn thấy kẻ thù hoang mang, không biết phải hành động ra sao.

“Chạy đi!” Lý Minh hô to, và cả nhóm lao ra khỏi hang. Họ chạy thật nhanh, không dám quay đầu lại.

“Chúng ta đi đâu bây giờ?” Tống Linh thở hổn hển, chưa bao giờ cảm thấy sợ hãi như vậy.

“Đến cánh cổng Thiên Môn,” Lý Minh đáp, ý chí chiến đấu trong anh đã trỗi dậy. “Đó là nơi duy nhất có thể giúp chúng ta thoát khỏi bọn chúng.”

“Nhưng còn Lâm Thư?” Đường Hạo hỏi, nhìn lại phía sau.

“Cô ấy sẽ theo kịp,” Lý Minh nói, dù lòng vẫn lo lắng cho sự an toàn của cô gái bí ẩn đó.

Lâm Thư xuất hiện phía sau họ, đôi mắt sáng như ánh lửa. “Đừng lo lắng, ta sẽ không để các ngươi gặp nguy hiểm,” cô nói, giọng điệu tự tin khiến họ cảm thấy yên lòng hơn.

Họ chạy xuyên qua những tán cây, cảm giác như thời gian trôi chậm lại. Mỗi bước chân đều mang theo nỗi lo sợ, nhưng cũng là hy vọng về một tương lai tươi sáng hơn. Lý Minh không thể ngừng suy nghĩ về những bí mật mà Lâm Thư mang theo. Cô có thực sự là người bạn mà họ cần, hay lại là một phần của âm mưu nào đó?

“Chúng ta phải nhanh lên!” Lâm Thư thúc giục, ánh mắt cô không rời khỏi con đường phía trước. “Bọn chúng sẽ không dễ dàng bỏ cuộc đâu.”

Đột nhiên, một tiếng gầm vang lên từ phía sau, khiến cả nhóm dừng lại. Một bóng đen khổng lồ xuất hiện, là một trong những kẻ thù mà họ đã từng đối mặt. “Các ngươi không thể thoát được đâu!” hắn gầm lên.

“Chúng ta phải đối mặt với nó!” Đường Hạo nói, quyết tâm không lùi bước.

“Không! Hãy để ta!” Lâm Thư nói và bước lên trước, tay cô vung lên, bóng tối lại cuộn trào xung quanh. Hình ảnh của cô như một phần của bóng đêm, khiến kẻ thù hoang mang.

“Để ta giúp cô!” Tống Linh nói, kết hợp sức mạnh “Đọc tâm thuật” của mình để tìm ra điểm yếu của kẻ thù.

“Làm nhanh lên!” Lý Minh hô lớn, cảm giác hồi hộp dâng trào trong lòng.

Mọi thứ trở nên hỗn loạn, nhưng giữa những âm thanh ồn ào, một điều chắc chắn rằng họ đã bắt đầu một hành trình mới. Hành trình không chỉ để tìm kiếm Cửu Thiên Bảng mà còn để khám phá chính bản thân họ, những mối quan hệ và những bí mật chưa được hé lộ. Liệu họ có thể vượt qua được thử thách này và tìm thấy giá trị của sự đoàn kết?

Khi những hình ảnh tối tăm ập đến, Lý Minh biết rằng cuộc chiến này chỉ mới bắt đầu.

truyen full, truyenfull, truyenfullvn, truyenfulllive

truyenfull,truyenfull vn