Cuộc Sống Của Tôi Biến Thành Trò Chơi

Chương 114

Liễu Phượng Xuân vô cảm lắng nghe, cho đến khi Đường Xuân Đào không thể nghe nổi nữa, cô ấy nhẹ nhàng kéo bàn tay lạnh ngắt của Liễu Phượng Xuân: “Đừng nghe nữa, chuyện này muội sẽ giải quyết.”

 

Sau đó, Liễu Phượng Xuân từ miệng những người khác trong gánh hát biết được gánh hát kia đã tan rã.

 

Người làm công và ông bầu gánh bị tống vào đại lao, những người khác cũng tứ tán mỗi người một ngả, không biết đã chạy đi đâu.

 

Khi Đường Xuân Đào đến lần nữa thì Liễu Phượng Xuân đã có thể xuống giường. Cô ta tựa bên cửa sổ nhìn lá rụng bay lả tả, ánh mắt hững hờ, dáng người mong manh như thể khoảnh khắc tiếp theo sẽ theo gió mà bay đi.

 

Cô ta nhìn Đường Xuân Đào màkhẽ lắc đầu, dùng cử chỉ tay ra hiệu.

 

[Bây giờ tôi như vậy không thể dạy Đường tiểu thư hát nữa rồi.]

Anan

 

Đường Xuân Đào nhìn cô ta, mím môi rưng rưng nước mắt: “Sao lại không thể, tỷ vẫn có thể viết chữ dạy muội mà.”

 

“Tỷ dạy muội hát, sau này muội sẽ là giọng hát của tỷ.”

 

Đường Xuân Đào nói xong thì ê a hát Côn khúc.

 

Đây là bài mà Liễu Phượng Xuân đã dạy cô ấy đầu tiên.

 

Mãi đến khi cô ấy hát xong, Liễu Phượng Xuân mới nhận ra má mình hơi ẩm ướt.

 

Cô ta có yêu thích ca hát không?

 

Từng có lúc cô ta nghĩ mình không thích đến vậy, đối với cô ta thì đó chỉ là vì ông bầu gánh hát muốn cô ta làm thế nên cô ta làm theo.

 

Sau này, trong những ngày tháng luyện tập lặp đi lặp lại, cô ta cũng đã sớm quên rằng ngày trước mình cũng từng vì không muốn hát mà lén lút khóc.

 

Cô ta chưa bao giờ nghĩ mình sẽ có một ngày không cần ca hát nữa, cũng chưa bao giờ nghĩ ngày đó lại khiến cô ta không thể chấp nhận được.

 

Liễu Phượng Xuân gạt nước mắt, cầm lấy giấy bút đặt bên cạnh, viết ra những nét chữ xiêu vẹo, đó là tên của cô ta.

 

Phượng Xuân.

 

Đường Xuân Đào lúc này mới hiểu ra người hát kịch trước mắt có lẽ chỉ biết viết tên của chính mình.

 

Cô ấy nắm lấy tay Liễu Phượng Xuân: “Muội dạy tỷ viết, sau này tỷ dạy muội hát. Muội dạy tỷ viết chữ nhé.”

 

Cô ấy nói xong rồi lại nở một nụ cười: “Bài này ngày nào muội cũng luyện, chỉ là bài tỷ dạy lần trước thì muội vẫn chưa học thuộc.”

 

Cô ấy lại cất giọng tiếp tục hát, tiếng hát khiến những chiếc lá rụng cũng có vẻ vui mừng.

 

Liễu Phượng Xuân cứ thế lắng nghe cô ấy hát, thỉnh thoảng viết viết vẽ vẽ trên giấy, không biết viết gì mà chỉ thấy từ trong nét vẽ hiện ra hình dáng một người.

 

Cứ thế ngày qua ngày, Đường Xuân Đào bắt đầu gọi cô ta là sư phụ.

 

Mối quan hệ của hai người cũng dần trở nên thân thiết hơn theo cách muội dạy tỷ viết chữ, tỷ dạy muội hát.

 

Cho đến một ngày, Đường Xuân Đào nói cô ấy sắp gả đi, sau này e là chỉ có thể mời sư phụ đến phủ dạy cô ấy mà thôi.

 

Liễu Phượng Xuân cảm thấy không sao cả, giờ đây cô ta cũng sẵn lòng đi lại.

 

Hơn nữa, trong lòng cô ta đã sớm coi Đường Xuân Đào là người bằng hữu tốt nhất của mình.

 

Từ đó về sau, Liễu Phượng Xuân ngày ngày đến phủ của phu quân Đường Xuân Đào để dạy cô ấy hát kịch, nghe cô ấy hát.

 

Chỉ là có lẽ vì đã lấy chồng nên Đường Xuân Đào cũng bận rộn hơn, mỗi tháng họ chỉ gặp nhau bốn năm lần.

 

Liễu Phượng Xuân một mình nhàn rỗi buồn chán, nghĩ bản thân nên ghi lại tất cả các phương pháp hát Côn khúc nên bắt đầu viết.

 

Thỉnh thoảng có chữ không viết được, cô ta để trống, đợi Đường Xuân Đào có thời gian rồi hỏi cô ấy.

 

Cô ta nghĩ đợi cuốn sách này viết xong, sẽ tặng cho Đường Xuân Đào, như vậy lúc rảnh rỗi cô ấy cũng có thể mở ra xem.

 

Ngay khi cuốn sách này được biên soạn xong, lúc cô ta ôm sách đi gặp Đường Xuân Đào thì bất ngờ xảy ra.

 

Khuôn viên Đường Xuân Đào ở đã bốc cháy, nô bộc bận rộn vận chuyển nước dập lửa, đáng tiếc lửa quá lớn, làm sao cũng không dập tắt được. 

Liễu Phượng Xuân cũng không biết lúc đó mình lấy đâu ra dũng khí mà tiện tay vớ một xô nước đổ lên người rồi xông vào.

 

Cô ta không thể phát ra tiếng, chỉ có thể lo lắng tìm kiếm trong làn khói dày đặc và biển lửa hừng hực.

 

Ngay cả cuốn sách mình biên soạn rơi xuống từ lúc nào cũng không hay biết.

 

Cuốn sách rơi xuống đất, rất nhanh bị lửa nuốt chửng, chỉ còn lại một vũng tro đen.

 

Liễu Phượng Xuân chịu đựng cái nóng bỏng rát, cuối cùng cũng tìm thấy Đường Xuân Đào đang thoi thóp bên trong.

 

Cô ta như điên lao về phía Đường Xuân Đào, cõng Đường Xuân Đào lên rồi loạng choạng chạy ra ngoài.

 

Lửa quá lớn, khiến cô ta gần như không thể thở được. Ngay lúc cô ta sắp bước ra khỏi cửa phòng, một tiếng động lỏng lẻo vang lên.

 

Liễu Phượng Xuân ngẩng đầu nhìn, xà nhà trông thấy sắp đổ xuống, trước mặt cô ta là một đống gỗ đang cháy, lúc này cô t muốn đưa Đường Xuân Đào ra ngoài quá khó khăn.

 

Khoảnh khắc này cô ta đã nghĩ rất nhiều, rõ ràng thời gian rất ngắn ngủi nhưng cô ta lại như thể đã suy nghĩ rất lâu rất lâu.

 

Cho đến khi cô ta nghe thấy một tiếng “sư phụ” yếu ớt như tiếng mơ, Liễu Phượng Xuân mới nở một nụ cười. Cô ta đặt Đường Xuân Đào xuống, ôm ngang vào lòng rồi dùng hết sức lực toàn thân mà ném Đường Xuân Đào trong lòng ra khỏi đống gỗ đang cháy đó.

 

Đường Xuân Đào rất nhanh được một đám nô bộc vây quanh, đỡ dậy.

 

“Rắc.”

 

Xà nhà đứt gãy, Liễu Phượng Xuân ngẩng đầu nhìn xà nhà rơi xuống, đập vào trán cô ta.

 

Cơ thể cô ta đổ xuống như lông liễu, m.á.u bắt đầu lan ra.

 

Không ai quan tâm trận hỏa hoạn này đã c.h.ế.t mấy tên nô bộc, một người hát kịch.

 

Cũng không ai biết trong đống đổ nát có một cuốn sách với nhiều chỗ trống.

 

Giang Mãn Y nhìn cái c.h.ế.t của Liễu Phượng Xuân, theo lý mà nói tiếp theo Liễu Phượng Xuân hẳn phải xuống Địa Phủ.

 

Nhưng không biết vì sao, màn hình chợt lóe lên, hiện ra cảnh Liễu Phượng Xuân đã đến thế giới hiện tại.

 

Có thể thấy cô ta dường như cũng vừa mới tỉnh lại, ban đầu còn có chút mơ hồ về thế giới này, không biết nên đi đâu.

 

Cô ta cứ thế lang thang lang thang, cho đến khi gặp Giang Tuyết. Liễu Phượng Xuân nhìn thấy cô ấy thì dừng lại rất lâu, sau đó cô ta đi theo Giang Tuyết về nhà Giang Tuyết.

 

Liễu Phượng Xuân nhìn Giang Tuyết bận rộn làm việc, bận rộn ăn uống, bận rộn chơi điện thoại.

 

Cô ta muốn Giang Tuyết nhìn thấy mình nhưng Giang Tuyết hoàn toàn không thể nhìn thấy cô ta.

 

Thế là cô ta bắt đầu thử động vào đồ vật trong phòng Giang Tuyết, sau nhiều lần thử nghiệm cô ta đã thành công.

 

Nhưng Giang Tuyết vẫn không thèm nhìn cô ta một cái cho đến hôm qua, Giang Tuyết cuối cùng cũng nhìn thấy cô ta nhưng lại trong một cảnh tượng như vậy.

 

Giang Mãn Y sau khi xem xong toàn bộ quá khứ của Liễu Phượng Xuân thì có chút đau đầu: “Sao cô không xuống Địa Phủ?”

 

Liễu Phượng Xuân vốn đang nhìn Giang Tuyết, nghe cô nói thì chuyển mắt nhìn cô: “Xuống Địa Phủ thế nào?”

 

Giang Mãn Y: ...

 

Hay lắm! Đúng là một tình huống khó nhằn!

 

“Tại sao cô lại đi theo Giang Tuyết, cô ấy là Đường Xuân Đào ư?” Giang Mãn Y nhíu mày chặt, thầm nghĩ sao lại lôi đến kiếp trước kiếp này nữa rồi.

 

Ba người Giang Tuyết đứng cạnh nghe mà ngơ ngác, họ không nhìn thấy quá khứ của Liễu Phượng Xuân nên ba người vẫn còn chìm trong trạng thái con quỷ này đáng sợ quá.

 

Liễu Phượng Xuân rũ mắt khẽ mím môi, gật đầu rồi lại lắc đầu.

 

“Cô ấy không phải nữa rồi.”

 

“Thế gian này không còn Đường tiểu thư nữa.”