Giang Mãn Y có chút bất lực: “Nếu cô không nói, vậy tôi sẽ đưa cô xuống mười tám tầng địa ngục đấy.”
Cô còn muốn thử cây bút Phán Quan bản rút gọn mà Diêm La Vương đã đưa cho cô nhưng tiếc là con quỷ này chẳng hợp tác chút nào.
“Liễu... Phượng Xuân.”
Một giọng nói nhỏ nhẹ truyền ra từ miệng con quỷ mặc hí phục.
Giang Mãn Y thấy cô ta chịu mở miệng nói chuyện thì tiếp tục hỏi tên cô ta gồm những chữ gì.
Cho đến khi hỏi rõ ràng tường tận xong thì cô mới lấy ra bút Phán Quan bản rút gọn và sổ sinh t.ử bản rút gọn, viết ba chữ Liễu Phượng Xuân lên giấy.
Rất nhanh, Giang Mãn Y nhìn thấy một cảnh tượng.
Trong đêm tuyết bay lả tả, một người đàn ông tùy tiện vứt một đứa bé sơ sinh quấn trong tã trước cửa một gia đình.
Đứa bé không khóc không quấy, nhắm mắt không biết sống c.h.ế.t.
Cho đến khi một nhóm người xuất hiện, họ thấy có một đứa trẻ ở đây thì rất lấy làm lạ, mỗi người đều bế đứa bé lên nhìn.
Sau khi xác nhận đứa bé còn sống, họ mới đưa cho người đứng đầu: “Ông bầu, con bé còn sống.”
Lúc đó ông bầu vốn không muốn quản đứa bé này nhưng khi ông bế đứa bé lên, đứa bé lại mở mắt ra, không chỉ cười với ông mà còn dùng bàn tay trắng nõn bé xíu nắm chặt lấy quần áo của ông.
Điều này khiến ông sinh lòng trắc ẩn.
Họ thật ra là một gánh hát, đêm đó vừa diễn xong trở về thì nhặt được đứa bé sơ sinh này.
Sau khi ông bầu biết đứa bé là con gái thì nghĩ chi bằng dạy cô ta hát kịch, học từ nhỏ có lẽ sau này cũng có thể kiếm miếng cơm manh áo.
Ông cứ thế định đoạt cả cuộc đời tương lai của đứa bé rồi đặt tên cho cô ta theo họ của ông là Liễu, tên là Phượng Xuân.
Sau này, Liễu Phượng Xuân dần trưởng thành, quả thực đã bộc lộ thiên phú xuất chúng đối với nghệ thuật hí kịch.
Cô ta cứ thế hát mãi, hát mãi.
Khi ông bầu gánh hát còn sống, cô ta hát mà khi ông bầu c.h.ế.t rồi, cô ta vẫn hát.
Ngoài ca hát, cô ta còn làm một việc nữa, đó là dạy một tiểu thư hát kịch.
Vị tiểu thư tên Đường Xuân Đào, lần đầu tiên nghe tên Liễu Phượng Xuân đã cười nói: “Xem này, thật trùng hợp, trong tên muội có 'Xuân', trong tên tỷ cũng có 'Xuân'.”
Liễu Phượng Xuân chỉ dám cười cười, cô ta chỉ là một người hát kịch, sao có thể kết giao với tiểu thư khuê các.
Cô ta tự định vị bản thân rất rõ ràng, việc cô ta quen Đường Xuân Đào cũng chỉ vì phủ nhà họ Đường từng mời gánh hát của họ đến biểu diễn mà thôi.
Cũng kể từ lần đó, Liễu Phượng Xuân bị Đường Xuân Đào quấn lấy. Đường Xuân Đào riêng tư nói với cô ta rằng cũng muốn học hát Côn khúc, muốn nhờ cô ta dạy.
Cô ấy nói xong thì đưa cho Liễu Phượng Xuân một rương vàng.
Liễu Phượng Xuân vốn không muốn dạy nhưng sau khi ông bầu gánh hát qua đời, người trong gánh kẻ đi người tản, đã chẳng còn là gánh hát nổi danh khắp Giang Nam như thuở nào.
Giờ lại có những gánh hát khác đến giành mối, cuộc sống của họ càng thêm khó khăn.
Anan
Liễu Phượng Xuân nhìn rương vàng rồi gật đầu đồng ý. Thế là cô ta bắt đầu cuộc sống của một người dạy tiểu thư nhà giàu hát kịch.
Một năm sau.
“Giọng của muội rất tốt, nếu như được học từ nhỏ thì...” Liễu Phượng Xuân nói đến đây thì dừng lại.
Cô ta tự giễu cười cười, khoảng thời gian này cô ta dạy đến mức hồ đồ rồi, quên mất Đường Xuân Đào không phải người trong gánh hát.
Cô ấy không cần học từ nhỏ, đối với cô ấy thì hát kịch cũng chỉ là một thú vui mà thôi.
Đường Xuân Đào nghe xong câu nói đó lại tha thiết nhìn cô ta: “Nếu học từ nhỏ, muội có thể giống tỷ được không!”
Liễu Phượng Xuân không biết trả lời thế nào, chỉ đành cười nói: “Bây giờ cũng chưa muộn.”
Cô ta không ngờ Đường Xuân Đào lại xem lời nói qua loa của mình là thật, mỗi ngày càng thêm chăm chỉ.
Liễu Phượng Xuân vốn nghĩ cuộc sống cứ thế tiếp diễn cho đến khi tiểu thư chán chơi, cô ta sẽ quay lại tiếp tục hát kịch.
Cho đến ngày đó, cô ta đi một phủ đệ biểu diễn xong vài vở kịch và sau khi trở về uống một ngụm nước, lại phát hiện giọng mình không thể phát ra âm thanh nữa.
Một người hát kịch sống bằng nghề ca hát mà không thể phát ra âm thanh nữa, cô ta lập tức trở thành phế nhân.
Trong gánh hát, mọi người tất bật truy lùng kẻ đã hạ độc cô ta rồi lại vội vàng đi tìm thầy t.h.u.ố.c chữa trị cho cô ta.
Cuối cùng chỉ nhận được một kết quả: Dây thanh quản bị tổn thương, không thể phục hồi được nữa, nếu có thể nói được cũng là kỳ tích.
Còn kẻ được cho là hung thủ, cũng không ai tìm thấy.
Mọi người chỉ có thể thở dài than rằng số cô ta bạc bẽo, thuở nhỏ bị người đời bỏ rơi, khó khăn lắm mới có ông bầu gánh hát yêu thương nhưng ông lại qua đời đúng ngày cô ta lần đầu lên sân khấu.
Giờ đây, giọng hát của cô ta cũng đã bị hủy hoại.
Giống như mùa đông chẳng thể vượt qua, không thể nhìn thấy mùa xuân đ.â.m chồi nảy lộc.
Cô ta cứ thế nằm liệt trên giường, cho đến khi Đường Xuân Đào đến: “Mấy ngày nay sao tỷ không đến tìm muội?”
Đường Xuân Đào vẫn chưa biết tin giọng hát của cô ta bị hủy mà chỉ nghĩ Liễu Phượng Xuân bị ốm.
Cho đến khi những người khác trong gánh hát nói ra sự thật, Đường Xuân Đào mới lộ vẻ đau buồn và tức giận: “Đã điều tra ra là ai chưa?”
Người trong gánh hát lắc đầu.
Đường Xuân Đào tức đến nỗi cứ vuốt ngực: “Chuyện này cứ giao cho muội, muội nhất định sẽ tóm cổ hung thủ cho tỷ!”
Liễu Phượng Xuân không nói được lời nào, chỉ có thể mặc cô ấy đi điều tra.
Cô ấy vốn nghĩ tiểu thư chỉ nói đùa thôi, nào ngờ mấy ngày sau cô ấy thực sự dẫn theo một đám nô bộc đến, trong tay nô bộc kẹp giữ một người.
Liễu Phượng Xuân nhìn hồi lâu, mới nhớ ra đó là một người làm công trong gánh hát bên cạnh.
Người làm công kể hết mọi chuyện, hắn nói hắn cũng bất đắc dĩ. Ông bầu gánh của họ đã dặn hắn nhất định phải làm như vậy, nếu không sẽ đuổi hắn đi.
Bị đuổi đi thì hắn sẽ không sống nổi, ở nhà hắn còn có mẹ già phải phụng dưỡng.