Cuộc Hôn Nhân Bất Ngờ

Chương 3: Hôn nhân không tình yêu

Ngọc Anh đứng trước gương, ngắm nhìn hình ảnh của mình trong chiếc váy cưới trắng tinh khôi. Nỗi lo lắng lẫn hồi hộp lấp đầy không gian xung quanh. Mặc dù cô đã đồng ý kết hôn với Minh Tuấn, tâm trạng của cô vẫn chưa thể bình yên. Lời cầu hôn ấy không chỉ là một sự cam kết đơn giản, mà là một cuộc đời mới, một gánh nặng từ hai gia đình.

Khi bước ra khỏi phòng, Ngọc Anh cảm nhận được ánh mắt của mọi người đang đổ dồn về phía mình. Họ đến chúc phúc, nhưng trong lòng cô, không có sự hân hoan. Cô nhìn thấy Minh Tuấn đứng ở đầu lễ đường, trong bộ vest lịch lãm, với vẻ mặt đầy căng thẳng. Ánh mắt của anh, mặc dù sáng ngời, vẫn mang theo chút lo âu.

“Hôm nay bạn thật đẹp,” Minh Tuấn nói, nụ cười trên môi nhưng không hoàn toàn tự nhiên.

“Cảm ơn,” Ngọc Anh đáp, chỉ có thể mỉm cười mà không biết phải nói gì hơn. Cô cảm giác như cuộc hôn nhân này chỉ là một giao dịch giữa hai gia đình, không hơn không kém. Cô không yêu anh, và anh cũng không yêu cô. Nhưng trong ánh mắt ấy, cô nhận ra một mong muốn chân thành.

Nghi thức kết thúc nhanh chóng, và khi họ bước ra ngoài, Ngọc Anh cảm thấy như mình vừa bước vào một thế giới mới. Mọi người vỗ tay chúc mừng, nhưng bên trong cô, nỗi lo lắng không ngừng gia tăng. Cô sẽ sống như thế nào với một người đàn ông mà mình chưa từng yêu thương?

Đột nhiên, cô chạm phải ánh mắt của Hoàng ở góc lễ đường. Anh ta đứng đó, lặng lẽ và đầy tự mãn, như thể đang chờ đợi một cơ hội để phá vỡ mọi thứ. Ngọc Anh không muốn để bản thân bị ảnh hưởng bởi những cảm xúc tiêu cực từ anh ta, nhưng nỗi lo lắng trong lòng cô lại không thể nguôi ngoai.

“Đừng lo lắng,” Minh Tuấn nắm chặt tay cô, “Chúng ta sẽ cùng nhau vượt qua mọi thứ.”

Ngọc Anh gật đầu, cảm giác ấm áp từ bàn tay anh khiến cô yên lòng phần nào. Họ bước ra khỏi lễ đường, ánh nắng chiếu rọi lên khuôn mặt hai người, tạo nên một bầu không khí ngập tràn hy vọng. Nhưng trong lòng Ngọc Anh, cô vẫn không thể thoát khỏi cảm giác rằng cuộc sống phía trước sẽ không dễ dàng.

Họ đến căn hộ nhỏ mà cả hai đã chuẩn bị trước đó. Không gian khá đơn giản, nhưng có cảm giác ấm cúng. Ngọc Anh đặt túi xách xuống, nhìn quanh, cảm giác như mình đang bước vào một chương mới của cuộc đời. “Chúng ta sẽ làm gì bây giờ?” cô hỏi, giọng có phần ngập ngừng.

“Chắc chắn sẽ có nhiều điều phải làm. Chúng ta cần sắp xếp mọi thứ,” Minh Tuấn trả lời, ánh mắt anh đầy quyết tâm. “Nhưng trước hết, hãy ăn một chút gì đó đã.”

Ngọc Anh gật đầu. Cô không thể phủ nhận rằng sự hiện diện của Minh Tuấn bên cạnh có phần an ủi. Họ cùng nhau chuẩn bị bữa tối đơn giản, những tiếng cười và những câu chuyện nhỏ dần dần xua tan đi bầu không khí căng thẳng.

Trong lúc nấu nướng, Ngọc Anh cảm nhận được sự thoải mái dần hình thành. Cô và Minh Tuấn bắt đầu chia sẻ về sở thích, những mơ ước và những áp lực mà cả hai đang phải đối mặt. Cô nhận ra rằng họ có nhiều điểm chung hơn mình tưởng.

“Bạn có thích vẽ không?” Minh Tuấn hỏi khi nhìn thấy những bức tranh treo trên tường.

“Có, vẽ là cách tôi thể hiện bản thân,” Ngọc Anh đáp, lòng cô tràn đầy cảm xúc. “Tôi hy vọng một ngày nào đó có thể tổ chức triển lãm riêng.”

“Đó là một ước mơ tuyệt vời,” anh cười. “Tôi sẽ ủng hộ bạn.”

Ngọc Anh nhìn Minh Tuấn, cảm giác như họ đang dần hiểu nhau hơn. Nhưng cùng lúc đó, nỗi lo lắng về Hoàng lại quay trở lại. Cô không biết anh ta sẽ xuất hiện vào lúc nào và gây rắc rối cho cuộc sống mới của họ.

Ngày hôm sau, Ngọc Anh đi làm, tâm trạng nặng nề. Cô làm việc tại một phòng tranh nhỏ, nơi mà cô có thể thỏa sức sáng tạo. Nhưng ngay khi vừa đến nơi, cô đã cảm nhận được sự khác thường. Những đồng nghiệp nhìn cô với ánh mắt dò xét. Cô có thể cảm thấy áp lực từ họ, như thể họ đang bàn tán về cuộc hôn nhân của cô.“Ngọc Anh, sao nghe nói bạn kết hôn với Minh Tuấn?” một đồng nghiệp hỏi, giọng có phần châm biếm.

“Đúng vậy,” cô đáp, cố gắng giữ bình tĩnh.

“Nghe nói đó chỉ là một giao dịch giữa hai gia đình?”

Ngọc Anh không biết trả lời thế nào. Cô chỉ có thể mỉm cười gượng gạo. Ngày làm việc diễn ra chậm chạp, và cô cảm thấy mệt mỏi khi phải đối mặt với những ánh mắt dò xét.

Khi tan làm, Ngọc Anh về nhà với tâm trạng nặng nề. Cô không muốn Minh Tuấn thấy cô buồn bã, nhưng nỗi lo lắng về tương lai cứ đeo bám. Họ đã có một khởi đầu không mấy tốt đẹp, liệu có thể tìm thấy tình yêu trong mối quan hệ này?

Khi trở về, cô thấy Minh Tuấn ngồi trên sofa, trông có vẻ mệt mỏi. “Bạn sao vậy?” anh hỏi, nhận thấy sự không yên tâm trên khuôn mặt cô.

“Chỉ là một ngày dài,” Ngọc Anh đáp, không muốn làm anh thêm lo lắng. Nhưng thực tế, cô cảm thấy như mình đang đứng giữa một ngã rẽ lớn.

“Mọi thứ sẽ ổn thôi,” Minh Tuấn nói, nụ cười của anh mang lại cho cô chút an ủi. “Chúng ta sẽ cùng nhau vượt qua.”

Ngọc Anh gật đầu, nhưng trong lòng cô vẫn còn nhiều câu hỏi. Cuộc hôn nhân này sẽ đi về đâu? Liệu họ có thể tìm thấy tình yêu trong sự lạnh lẽo của một mối quan hệ được xây dựng trên những nền tảng không vững chắc?

Khi đêm buông xuống, Ngọc Anh nằm trên giường, trằn trọc không ngủ được. Cô cảm thấy áp lực từ những người xung quanh, từ gia đình, từ xã hội, và từ cả bản thân mình. Sự tự do mà Minh Tuấn khao khát, cô có thật sự có được trong mối quan hệ này?

Đột nhiên, tiếng chuông điện thoại vang lên. Ngọc Anh nhìn màn hình, thấy tên Hoàng hiện lên. Nỗi lo lắng dâng trào trong lòng. Cô không muốn nghe, nhưng cũng không thể bỏ qua. Cuộc sống mới của cô đang bắt đầu, nhưng Hoàng có thể là một trở ngại lớn.

Cô nhấn nút nghe. Giọng nói của Hoàng vang lên, đầy mỉa mai và thách thức. “Chào Ngọc Anh, cuộc sống hôn nhân có tốt đẹp không? Tôi sẽ không để bạn yên đâu.”

Cô cảm thấy một cơn rùng mình chạy dọc sống lưng. Ngọc Anh nắm chặt điện thoại, quyết tâm không để Hoàng làm ảnh hưởng đến cuộc sống của mình. “Tôi không muốn liên quan đến bạn,” cô đáp, giọng cứng rắn.

“Chúng ta sẽ gặp lại, và tôi sẽ chứng minh cho bạn thấy rằng cuộc sống này không dễ dàng như bạn nghĩ,” Hoàng cười khẩy rồi cúp máy.

Ngọc Anh buông điện thoại, lòng đầy lo âu. Những gì Hoàng vừa nói như một lời cảnh báo. Cuộc sống của cô không chỉ có Minh Tuấn, mà còn là những thế lực khác đang âm thầm thao túng. Cô biết rằng phải chuẩn bị cho những thử thách sắp tới.

Trong đêm tối, Ngọc Anh nhắm mắt, nhưng giấc ngủ vẫn không đến. Cô không biết rằng cuộc chiến bảo vệ tình yêu và sự tự do của mình mới chỉ bắt đầu. Liệu họ có thể vượt qua mọi rào cản, hay sẽ bị cuốn vào những âm mưu tăm tối? Thời gian sẽ trả lời.