Cuộc Hôn Nhân Bất Ngờ

Chương 2: Lời cầu hôn bất ngờ

Ngọc Anh đứng giữa căn phòng nhỏ, ánh đèn vàng ấm áp chiếu sáng những bức tranh còn dở dang. Cảm giác hồi hộp lẫn lo lắng chợt dâng trào khi tiếng chuông cửa vang lên. Cô đặt cọ xuống, chạy ra mở cửa. Trước mặt cô là Minh Tuấn, vẻ mặt anh không hề giống như thường ngày.

"Ngọc Anh," anh nói, giọng trầm và nghiêm túc. "Tôi cần nói chuyện với bạn."

Ngọc Anh cảm thấy một cơn rùng mình chạy dọc sống lưng. "Có chuyện gì vậy?"

"Đã đến lúc tôi phải đối mặt với gia đình. Họ muốn tôi kết hôn sớm," Minh Tuấn thở dài, ánh mắt anh lướt qua những bức tranh của cô. "Và họ đã chọn một người khác."

Tim Ngọc Anh như ngừng đập. Cô không biết phải phản ứng thế nào. "Người khác? Ai?"

"Không phải ai xa lạ, chính là Trần Thị Thu Trang," Minh Tuấn đáp, ánh mắt lạnh lùng. "Cô ấy là sự lựa chọn hoàn hảo trong mắt gia đình tôi."

Ngọc Anh cảm thấy một cơn tức giận dâng trào. "Vậy anh đến đây để nói cho tôi biết điều đó? Không phải là để tìm kiếm một lối thoát cho chính mình sao?"

"Không. Tôi không muốn kết hôn với cô ấy." Minh Tuấn bước lại gần, ánh mắt anh chứa đựng sự quyết tâm. "Tôi cần một giải pháp, và tôi nghĩ… tôi muốn bạn làm vợ tôi."

Câu nói bất ngờ làm Ngọc Anh sững sờ. "Làm vợ? Anh đang nói đùa phải không?"

"Không. Tôi nghiêm túc. Nếu chúng ta kết hôn, có thể gia đình sẽ không gây áp lực cho chúng ta nữa," Minh Tuấn giải thích. "Đây có thể là cách duy nhất để tôi thoát khỏi sự kiểm soát của họ."

Ngọc Anh lặng im, những suy nghĩ rối bời xoay quanh trong đầu. Hôn nhân ư? Một giao dịch giữa hai người không có tình cảm? Nhưng áp lực từ gia đình anh và cả những kỳ vọng từ xã hội lại khiến cô không thể từ chối.

"Nhưng tôi… tôi không yêu anh," Ngọc Anh nói, giọng nhỏ lại.

"Tôi cũng không yêu bạn," Minh Tuấn đáp, nhưng trong ánh mắt ấy, cô nhìn thấy một thứ gì đó khác, một mong muốn được thấu hiểu. "Nhưng tình yêu có thể đến theo thời gian. Tôi không muốn trở thành một phần của kế hoạch của gia đình. Tôi muốn tự do."Ngọc Anh gật đầu, cảm giác nặng nề dâng lên trong lồng ngực. Cô cảm thấy như mình đang đứng trước một ngã rẽ lớn. "Vậy… anh muốn tôi chấp nhận lời cầu hôn này?"

"Đúng. Tôi biết đây không phải là điều dễ dàng. Nhưng nếu không làm vậy, tôi sẽ mất đi mọi thứ." Minh Tuấn nắm lấy tay Ngọc Anh, ánh mắt anh chân thành. "Hãy cho tôi một cơ hội."

Ngọc Anh cảm thấy sự ấm áp từ bàn tay anh, nhưng cũng hiểu rằng đó là một cam kết lớn lao. Cô không thể nhìn thấy tương lai, nhưng một phần trong lòng cô lại muốn thử. "Được rồi, tôi đồng ý."

Khi lời đồng ý vừa thốt ra, cả hai đều cảm nhận được sự thay đổi trong không khí. Minh Tuấn mỉm cười, ánh mắt ánh lên niềm hy vọng. "Cảm ơn bạn, Ngọc Anh. Chúng ta sẽ cùng nhau vượt qua điều này."

Sau khi quyết định, Ngọc Anh không thể nào tránh khỏi những suy nghĩ về cuộc sống phía trước. Họ sẽ sống chung như thế nào? Liệu thời gian có thật sự giúp họ tìm thấy tình cảm chân thành hay không? Những câu hỏi vẫn còn đó, nhưng cô biết rằng cuộc đời sẽ không cho phép cô lùi bước.

Ngày cưới được ấn định, và mọi thứ diễn ra nhanh chóng. Ngọc Anh mặc chiếc váy cưới đơn giản nhưng thanh lịch, nhìn vào gương, cô không thể tin rằng mình sắp trở thành vợ của một người đàn ông mà cô chưa từng yêu. Nhưng khi bước ra khỏi phòng, cảm giác hồi hộp lẫn lo lắng lại trào dâng.

Minh Tuấn đứng chờ ở đầu lễ đường, trong bộ vest lịch lãm, nhưng vẻ mặt anh cũng không giấu nổi sự căng thẳng. Khi Ngọc Anh tiến lại gần, ánh mắt anh lấp lánh, như thể đang tìm kiếm một điều gì đó trong cô.

"Hôm nay thật đẹp," anh nói, nụ cười tỏa sáng nhưng cũng có phần gượng gạo.

Ngọc Anh chỉ mỉm cười, không biết nói gì hơn. Cô cảm thấy tất cả những ánh nhìn của khách mời đang đổ dồn về phía mình, tạo nên một áp lực khó tả. Họ đang chứng kiến một cuộc hôn nhân được xây dựng trên những nền tảng không vững chắc.

Khi nghi thức kết thúc, Ngọc Anh cảm thấy như mình vừa bước vào một chương mới của cuộc đời. Cô và Minh Tuấn cùng nhau ra ngoài, nơi mọi người đang chờ đợi để chúc phúc. Nhưng trong lòng cô, một nỗi lo lắng không nguôi vẫn hiện hữu. Liệu họ có thể thực sự tìm thấy tình yêu trong cuộc hôn nhân này, hay chỉ đơn thuần là một giao dịch giữa hai gia đình?

Bước ra khỏi lễ đường, Ngọc Anh chợt nhìn thấy Hoàng đứng ở góc, ánh mắt anh như đang thách thức. Cảm giác bất an dâng lên, cô không thể để mình bị ảnh hưởng bởi anh ta. Nhưng trong lòng, cô hiểu rằng những rắc rối chưa kết thúc.

Ngọc Anh nắm chặt tay Minh Tuấn, quyết tâm phải đối mặt với mọi thử thách sắp tới. Bởi vì giờ đây, không chỉ là trách nhiệm của riêng mình, mà còn là của cả hai.