Ý tứ trong lời nói rõ ràng là sợ nhà họ Cố sẽ ăn hết, sắc mặt ông ta lập tức trở nên khó coi.
“Về đến nhà nhớ gọi điện thoại cho anh. Còn nữa, mẹ anh mời hai đứa lần sau đến chơi.”
Minh Ương đều ghi nhớ: “Cảm ơn anh Vân An.”
“Không có gì.” Hứa Vân An vỗ nhẹ đầu cô bé: “Đi đi, thứ hai gặp lại.”
Minh Ương vẫy tay, quay người leo lên ghế sau.
Hứa Vân An dõi theo bóng cô khuất dần, cho đến khi chiếc xe hoàn toàn biến mất mới xoay người trở lại trang viên.
Nhưng không ai để ý, một chiếc xe BMW không có gì nổi bật cũng lặng lẽ bám theo chiếc BMW của Cố Hoa Phong, hòa vào dòng xe cộ tấp nập.
Chiếc xe BMW giữ khoảng cách an toàn với chiếc BMW phía trước, đảm bảo không để mất dấu nhưng cũng đủ kín đáo để không bị phát hiện.
Đàm Tranh vừa lái xe vừa tập trung cao độ, sợ rằng sẽ lạc mất dấu chiếc xe phía trước.
Đèn đỏ bật sáng, cuối cùng anh cũng có thể thở phào một hơi.
“Cậu bắt tôi theo dõi ông ta làm gì? Người quen à?”
Chiếc BMW xuất phát từ trang viên ngay sau đó nên Đàm Tranh không biết người ngồi trong xe là ai. Hành động kỳ lạ của Minh Nghiên càng khiến anh tò mò, không nhịn được đoán già đoán non.
Chàng trai trẻ ngồi ở ghế sau, hai chân bắt chéo, một tay thản nhiên nghịch điện thoại.
Minh Nghiên lạnh nhạt đáp: “Bảo theo thì cứ theo thôi.” Giọng điệu hờ hững, chẳng buồn giải thích.
Ra khỏi đường cao tốc, những tòa nhà cao tầng dần nhường chỗ cho cây cối xanh mát.
Đàm Tranh lập tức nhận ra đây là con đường dẫn đến khu biệt thự Cảnh Thiên. Nếu anh nhớ không nhầm, người sống ở đó là Cố Hoa Phong, con trai cả của ông Cố?
Ánh mắt anh thoáng qua vẻ ngạc nhiên: “Cậu định đến thăm em gái à?”
Minh Nghiên nhướng mày, ánh mắt lộ rõ vẻ không vui.
Anh không dám hỏi thêm, tập trung lái xe.
Minh Ương ôm một đống đồ lỉnh kỉnh ngồi ở ghế sau, vì đồ đạc chất đầy chỗ nên Cố Hoa Phong buộc phải ngồi ghế phụ.
Chuyện xảy ra hôm nay khiến ông ta vô cùng bực bội.
Qua gương chiếu hậu, ông ta thấy cô bé đang cúi đầu nghịch ngợm chiếc túi hình con hổ, không biết bên trong đựng thứ gì mà phồng lên căng tròn.
Cố Hoa Phong cau mày hỏi: “Trong đó đựng gì thế?”
Minh Ương đáp: “Kẹo con mang cho anh trai ạ.”
“?”
Cố Hoa Phong giật mình, thốt lên: “Mày dùng cái túi đựng gián đó để đựng kẹo á?!”
Chỉ nghĩ đến những con vật kinh tởm đó là Cố Hoa Phong đã thấy da đầu tê dại.
“Chú Triệu, dừng xe.”
Xe phanh gấp, Cố Hoa Phong xuống xe, đi đến cửa sau, giật mạnh cửa xe, quát lớn: “Đưa cái túi đây.”
Minh Ương giữ chặt không buông.
“Đưa đây.”
Minh Ương càng ôm chặt túi: “Không đưa.”
Cố Hoa Phong mất hết kiên nhẫn, vươn tay định giật lấy chiếc túi.
Minh Ương nhanh tay nắm lấy cổ tay ông ta, tìm đúng huyệt vị, dùng hết sức ấn mạnh, kèm theo tiếng kêu đau đớn, khiến người đàn ông hoàn toàn nổi giận.
Cổ tay vừa tê vừa đau nhưng cô bé trong xe lại nhìn ông ta với vẻ mặt ngây thơ.
Cố Hoa Phong tức giận, không thèm để ý gì nữa, túm lấy cánh tay cô bé, lôi mạnh ra khỏi xe.
Cảnh tượng này khiến chiếc xe BMW phía sau lập tức dừng lại từ xa.
Đàm Tranh hạ cửa kính xe, tiếng quát giận dữ của người đàn ông theo gió lọt vào trong xe—
“Mày láo toét!”
“Tao nói cho mày biết, nếu mày không vứt cái túi này đi thì tự đi bộ về nhà!”
Ông ta đe dọa trắng trợn, khuôn mặt vốn dĩ coi được, giờ méo mó vì giận dữ, trông chẳng khác nào quỷ dữ.
Minh Ương không hề sợ hãi, ôm chặt chiếc túi, giọng nói non nớt đầy bướng bỉnh: “Đi bộ thì đi bộ, con không sợ bác.” Cảm thấy chưa đủ xấc xược, cô bé ngẩng đầu lên: “Hừ!” một tiếng rõ to.
“Mày...”
Cố Hoa Phong chưa kịp mắng xong, đã cười lạnh: “Được, vậy thì mày đi bộ về đi.” Nói xong, ông ta lên xe, ra lệnh cho tài xế lái xe đi.
Khói xe phun ra mù mịt.