Cùng Kẻ Thù Xuyên Thành Đôi Anh Em Phản Diện

Chương 86

 

Hành động vừa rồi của cô bé khiến​‌‌​​‌‌‌‍​‌‌‌​‌​‌‍​‌‌​​‌​‌‍​‌‌‌​​‌‌‍​‌‌‌​‌​​‍ Hứa Vân An rất hài lòng.

Cậu ta chủ động nắm lấy bàn tay nhỏ bé, mềm mại của cô bé: “Em vẫn​‌‌​​‌‌‌‍​‌‌‌​‌​‌‍​‌‌​​‌​‌‍​‌‌‌​​‌‌‍​‌‌‌​‌​​‍ chưa ăn bánh sinh nhật đúng không? Để anh cắt cho em một miếng nhé.”

Nghe thấy có đồ ăn, Minh Ương​‌‌​​‌‌‌‍​‌‌‌​‌​‌‍​‌‌​​‌​‌‍​‌‌‌​​‌‌‍​‌‌‌​‌​​‍ càng nắm chặt tay cậu hơn.

Hứa Vân An vỗ nhẹ vào tay cô bé để trấn an,​‌‌​​‌‌‌‍​‌‌‌​‌​‌‍​‌‌​​‌​‌‍​‌‌‌​​‌‌‍​‌‌‌​‌​​‍ rồi dắt cô bé ra khu vườn nhỏ phía sau.

Trong vườn có một chiếc xích đu nhỏ, trên đó còn trải một tấm đệm mềm mại, hai bên là những​‌‌​​‌‌‌‍​‌‌‌​‌​‌‍​‌‌​​‌​‌‍​‌‌‌​​‌‌‍​‌‌‌​‌​​‍ khóm hoa rực rỡ, ánh nắng mặt trời chiếu qua cửa sổ kính, bao phủ lấy chúng trông rất đẹp.

Hứa Vân An mang bánh kem nhỏ đến cho Minh Ương, còn​‌‌​​‌‌‌‍​‌‌‌​‌​‌‍​‌‌​​‌​‌‍​‌‌‌​​‌‌‍​‌‌‌​‌​​‍ đặc biệt trang trí thêm mấy quả dâu tây nhỏ.

Cô bé ăn rất ngon lành, khóe miệng dính một chút kem trắng, Hứa Vân An càng nhìn​‌‌​​‌‌‌‍​‌‌‌​‌​‌‍​‌‌​​‌​‌‍​‌‌‌​​‌‌‍​‌‌‌​‌​​‍ càng thấy khó chịu, lấy khăn tay lau sạch cho cô bé: “Có đủ ăn không?”

Minh Ương rất tò mò về chiếc khăn tay màu bạc của cậu ta, ánh mắt​‌‌​​‌‌‌‍​‌‌‌​‌​‌‍​‌‌​​‌​‌‍​‌‌‌​​‌‌‍​‌‌‌​‌​​‍ ngơ ngác của cô bé khiến Hứa Vân An lại thấy không được tự nhiên.

“Đủ rồi ạ.” May mà Minh Ương không hỏi những điều kỳ quặc, cô bé đặt chiếc đĩa đã ăn​‌‌​​‌‌‌‍​‌‌‌​‌​‌‍​‌‌​​‌​‌‍​‌‌‌​​‌‌‍​‌‌‌​‌​​‍ sạch sang một bên, nghiêm túc cảm ơn: “Cảm ơn anh Vân An đã cho em ăn bánh kem.”

“Không có​‌‌​​‌‌‌‍​‌‌‌​‌​‌‍​‌‌​​‌​‌‍​‌‌‌​​‌‌‍​‌‌‌​‌​​‍ gì.”

Cô bé quá khách sáo, khiến cậu​‌‌​​‌‌‌‍​‌‌‌​‌​‌‍​‌‌​​‌​‌‍​‌‌‌​​‌‌‍​‌‌‌​‌​​‍ ta có chút không quen.

Trước đây, hai anh em đều như những con nhím xù lông, nhớ lại lúc chương trình mới bắt đầu, Minh Ương không may bị ngã trước mặt cậu ta,​‌‌​​‌‌‌‍​‌‌‌​‌​‌‍​‌‌​​‌​‌‍​‌‌‌​​‌‌‍​‌‌‌​‌​​‍ cậu ta muốn đỡ nhưng Cố Ngôn Thu lại như gà mẹ bảo vệ con mà đẩy cậu ta ra, còn nói những lời khó nghe với cậu ta.

Từ hôm đó, Hứa Vân An đã mất hết thiện cảm và​‌‌​​‌‌‌‍​‌‌‌​‌​‌‍​‌‌​​‌​‌‍​‌‌‌​​‌‌‍​‌‌‌​‌​​‍ không còn muốn tiếp xúc với hai anh em nữa.

“Tối nay có màn trình diễn pháo hoa, em có muốn ở lại xem không? Nếu thấy muộn quá, có thể bảo​‌‌​​‌‌‌‍​‌‌‌​‌​‌‍​‌‌​​‌​‌‍​‌‌‌​​‌‌‍​‌‌‌​‌​​‍ bác trai em về trước, em ở lại đây một đêm, rồi ngày mai nhờ tài xế đưa em về.”

Hứa Vân An không có​‌‌​​‌‌‌‍​‌‌‌​‌​‌‍​‌‌​​‌​‌‍​‌‌‌​​‌‌‍​‌‌‌​‌​​‍ nhiều bạn bè.

Cậu ta lạnh lùng, ít nói, tính tình kỳ quặc, luôn không hòa nhập được với đám con trai trong lớp. So với việc đó, cậu ta muốn ở​‌‌​​‌‌‌‍​‌‌‌​‌​‌‍​‌‌​​‌​‌‍​‌‌‌​​‌‌‍​‌‌‌​‌​​‍ cùng Minh Ương hơn và... nghĩ đến bộ dạng của Cố Hoa Phong, cậu ta có chút không yên tâm để cô bé về nhà một mình.

Cậu ta nói như vậy Minh Ương mới nhớ​‌‌​​‌‌‌‍​‌‌‌​‌​‌‍​‌‌​​‌​‌‍​‌‌‌​​‌‌‍​‌‌‌​‌​​‍ ra: “Bây giờ là mấy giờ rồi ạ?”

“Năm giờ, sắp sáu​‌‌​​‌‌‌‍​‌‌‌​‌​‌‍​‌‌​​‌​‌‍​‌‌‌​​‌‌‍​‌‌‌​‌​​‍ giờ rồi.”

Ôi.

Đã lâu thế​‌‌​​‌‌‌‍​‌‌‌​‌​‌‍​‌‌​​‌​‌‍​‌‌‌​​‌‌‍​‌‌‌​‌​​‍ rồi sao?

Minh Ương vội vàng nhảy xuống xích đu, lấy điện thoại từ trong túi kẹo ra đưa lại cho cậu ta: “Không xem nữa đâu, không​‌‌​​‌‌‌‍​‌‌‌​‌​‌‍​‌‌​​‌​‌‍​‌‌‌​​‌‌‍​‌‌‌​‌​​‍ xem nữa đâu. Em phải về tìm anh trai, em đã hứa với anh trai là sẽ mang đồ ăn về cho anh ấy.”

Cô bé con kiên quyết, rõ ràng là​‌‌​​‌‌‌‍​‌‌‌​‌​‌‍​‌‌​​‌​‌‍​‌‌‌​​‌‌‍​‌‌‌​‌​​‍ muốn về nhà tìm anh trai.

Trong lòng Hứa Vân An dâng lên một cảm giác chua xót khó tả: “Được rồi, để anh bảo Adrian đóng​‌‌​​‌‌‌‍​‌‌‌​‌​‌‍​‌‌​​‌​‌‍​‌‌‌​​‌‌‍​‌‌‌​‌​​‍ gói đồ ăn cho em.” Cậu ta liếc nhìn chiếc điện thoại: “Cái này em cứ cầm lấy mà dùng.”

Cậu ta lưu số điện thoại của mình và Adrian vào trong đó: “Có chuyện gì thì có thể gọi hai số này.” Dừng một chút, cậu ta chỉ vào một phần mềm trên điện thoại và nói với Minh Ương: “Đây là​‌‌​​‌‌‌‍​‌‌‌​‌​‌‍​‌‌​​‌​‌‍​‌‌‌​​‌‌‍​‌‌‌​‌​​‍ chức năng ghi âm, nếu bác trai và bác gái của em thật sự bắt nạt hai anh em, em hãy dùng cái này ghi âm lại làm bằng chứng, rồi nói với anh, anh sẽ giúp em tìm cảnh sát.”

Minh Ương gật đầu, ghi​‌‌​​‌‌‌‍​‌‌‌​‌​‌‍​‌‌​​‌​‌‍​‌‌‌​​‌‌‍​‌‌‌​‌​​‍ nhớ tất cả.

“Vậy đi thôi, anh đưa​‌‌​​‌‌‌‍​‌‌‌​‌​‌‍​‌‌​​‌​‌‍​‌‌‌​​‌‌‍​‌‌‌​‌​​‍ em ra cổng.”

Hứa Vân An nhờ người đóng gói cho Minh Ương hai túi đồ ăn vặt đầy​‌‌​​‌‌‌‍​‌‌‌​‌​‌‍​‌‌​​‌​‌‍​‌‌‌​​‌‌‍​‌‌‌​‌​​‍ ắp, cuối cùng đích thân đưa cô bé đến trước xe của Cố Hoa Phong.

Cố Hoa Phong không ngờ cô bé này lại có thể diện lớn như vậy, được cậu chủ nhỏ​‌‌​​‌‌‌‍​‌‌‌​‌​‌‍​‌‌​​‌​‌‍​‌‌‌​​‌‌‍​‌‌‌​‌​​‍ đích thân tiễn ra tận cửa, ông ta không chuẩn bị trước nên có chút luống cuống.

Hứa Vân An không để ý đến sự có mặt của Cố Hoa Phong, cậu ta ngồi xổm xuống trước mặt Minh Ương, chỉnh lại quai túi của chiếc túi hình con hổ bị lệch, mắt nhìn Minh​‌‌​​‌‌‌‍​‌‌‌​‌​‌‍​‌‌​​‌​‌‍​‌‌‌​​‌‌‍​‌‌‌​‌​​‍ Ương nhưng lời nói lại hướng về phía Cố Hoa Phong: “Đồ ăn vặt đều là mang cho em và Cố Ngôn Thu, nhất định phải ăn hết, nếu không ngon thì nhớ phải nói với anh.”