Cùng Kẻ Thù Xuyên Thành Đôi Anh Em Phản Diện

Chương 223

Cô lau nước mắt rồi​‌‌​​‌‌‌‍​‌‌‌​‌​‌‍​‌‌​​‌​‌‍​‌‌‌​​‌‌‍​‌‌‌​‌​​‍ quan sát xung quanh.

Xem ra đây là cái bẫy do​‌‌​​‌‌‌‍​‌‌‌​‌​‌‍​‌‌​​‌​‌‍​‌‌‌​​‌‌‍​‌‌‌​‌​​‍ ngư dân trên đảo đặt.

Tổ đạo diễn trước khi ghi hình sẽ kiểm tra toàn bộ các mối nguy hiểm tiềm ẩn một lượt, có​‌‌​​‌‌‌‍​‌‌‌​‌​‌‍​‌‌​​‌​‌‍​‌‌‌​​‌‌‍​‌‌‌​‌​​‍ lẽ là do khu rừng quá rộng lớn và rậm rạp, nên mới sơ suất bỏ qua chỗ này.

Cũng là do cô quá xui xẻo, lại​‌‌​​‌‌‌‍​‌‌‌​‌​‌‍​‌‌​​‌​‌‍​‌‌‌​​‌‌‍​‌‌‌​‌​​‍ chỉ có mình cô rơi xuống.

Minh Ương lại nhìn lên​‌‌​​‌‌‌‍​‌‌‌​‌​‌‍​‌‌​​‌​‌‍​‌‌‌​​‌‌‍​‌‌‌​‌​​‍ trên một lượt.

Nếu là trước đây, độ cao này chắc chắn​‌‌​​‌‌‌‍​‌‌‌​‌​‌‍​‌‌​​‌​‌‍​‌‌‌​​‌‌‍​‌‌‌​‌​​‍ có thể trèo ra được nhưng bây giờ...

Cô thử cử động cánh tay phải bị trật khớp, không được, hơn nữa với cơ​‌‌​​‌‌‌‍​‌‌‌​‌​‌‍​‌‌​​‌​‌‍​‌‌‌​​‌‌‍​‌‌‌​‌​​‍ thể hiện tại của cô, một mình không thể tự nắn khớp lại được.

“Chị Doanh Doanh—!” Minh Ương lại hét lớn:​‌‌​​‌‌‌‍​‌‌‌​‌​‌‍​‌‌​​‌​‌‍​‌‌‌​​‌‌‍​‌‌‌​‌​​‍ “Em bị rơi xuống hố rồi!”

“Chị mau cứu​‌‌​​‌‌‌‍​‌‌‌​‌​‌‍​‌‌​​‌​‌‍​‌‌‌​​‌‌‍​‌‌‌​‌​​‍ em với!!”

Chị Doanh​‌‌​​‌‌‌‍​‌‌‌​‌​‌‍​‌‌​​‌​‌‍​‌‌‌​​‌‌‍​‌‌‌​‌​​‍ Doanh...

Muốn khóc​‌‌​​‌‌‌‍​‌‌‌​‌​‌‍​‌‌​​‌​‌‍​‌‌‌​​‌‌‍​‌‌‌​‌​​‍ quá.

Không rõ là tủi thân vì mình quá xui xẻo; hay là lo lắng​‌‌​​‌‌‌‍​‌‌‌​‌​‌‍​‌‌​​‌​‌‍​‌‌‌​​‌‌‍​‌‌‌​‌​​‍ cho sự ra đi không lời từ biệt của Liễu Doanh Doanh.

Minh Ương túm lấy mái tóc xoăn rối bù của mình, tủi thân co rúm​‌‌​​‌‌‌‍​‌‌‌​‌​‌‍​‌‌​​‌​‌‍​‌‌‌​​‌‌‍​‌‌‌​‌​​‍ người vào một góc vài giây sau, lại cố hết sức trèo lên trên.

Không có kết​‌‌​​‌‌‌‍​‌‌‌​‌​‌‍​‌‌​​‌​‌‍​‌‌‌​​‌‌‍​‌‌‌​‌​​‍ quả.

Minh Ương tiếp tục gào to: “Cứu mạng!​‌‌​​‌‌‌‍​‌‌‌​‌​‌‍​‌‌​​‌​‌‍​‌‌‌​​‌‌‍​‌‌‌​‌​​‍ Em bị rơi xuống hố rồi!!”

Vừa dứt lời, cô liền thấy một​‌‌​​‌‌‌‍​‌‌‌​‌​‌‍​‌‌​​‌​‌‍​‌‌‌​​‌‌‍​‌‌‌​‌​​‍ bóng người xuất hiện trên đầu.

Mặt cô sáng bừng:​‌‌​​‌‌‌‍​‌‌‌​‌​‌‍​‌‌​​‌​‌‍​‌‌‌​​‌‌‍​‌‌‌​‌​​‍ “Chị Doanh Doanh?”

Nhưng giây tiếp theo, nụ cười​‌‌​​‌‌‌‍​‌‌‌​‌​‌‍​‌‌​​‌​‌‍​‌‌‌​​‌‌‍​‌‌‌​‌​​‍ lập tức tắt ngấm.

Dưới ánh trăng, khuôn mặt thiếu niên càng thêm âm trầm, cậu đứng​‌‌​​‌‌‌‍​‌‌‌​‌​‌‍​‌‌​​‌​‌‍​‌‌‌​​‌‌‍​‌‌‌​‌​​‍ trên cao nhìn xuống cô, cảnh tượng này thật quen thuộc.

Minh Ương im​‌‌​​‌‌‌‍​‌‌‌​‌​‌‍​‌‌​​‌​‌‍​‌‌‌​​‌‌‍​‌‌‌​‌​​‍ lặng.

Cô cứ có cảm giác người​‌‌​​‌‌‌‍​‌‌‌​‌​‌‍​‌‌​​‌​‌‍​‌‌‌​​‌‌‍​‌‌‌​‌​​‍ này không có ý tốt.

Giữa đồng không mông quạnh thế này, không​‌‌​​‌‌‌‍​‌‌‌​‌​‌‍​‌‌​​‌​‌‍​‌‌‌​​‌‌‍​‌‌‌​‌​​‍ lẽ cậu định ra tay giết người?

Đang miên man suy nghĩ, Cố Ngôn Thu đột​‌‌​​‌‌‌‍​‌‌‌​‌​‌‍​‌‌​​‌​‌‍​‌‌‌​​‌‌‍​‌‌‌​‌​​‍ nhiên im thin thít nhảy xuống hố.

Minh Ương:​‌‌​​‌‌‌‍​‌‌‌​‌​‌‍​‌‌​​‌​‌‍​‌‌‌​​‌‌‍​‌‌‌​‌​​‍ “?”

Hai người đối mặt nhau trong hố,​‌‌​​‌‌‌‍​‌‌‌​‌​‌‍​‌‌​​‌​‌‍​‌‌‌​​‌‌‍​‌‌‌​‌​​‍ mắt to trừng mắt nhỏ.

“Anh...”

“Em giẫm lên vai anh mà lên.” Cố Ngôn Thu không để​‌‌​​‌‌‌‍​‌‌‌​‌​‌‍​‌‌​​‌​‌‍​‌‌‌​​‌‌‍​‌‌‌​‌​​‍ cô kịp nói, dứt khoát ngồi xổm xuống trước mặt cô.

Nhìn tấm lưng gầy gò của thiếu niên, Minh Ương nhận ra Cố Ngôn Thu không hề có ý định giết người,​‌‌​​‌‌‌‍​‌‌‌​‌​‌‍​‌‌​​‌​‌‍​‌‌‌​​‌‌‍​‌‌‌​‌​​‍ mà là đang giúp cô. Cô mím môi: “Em không vội, anh đi tìm người lớn trước đi, bảo họ tìm...”

Cố Ngôn Thu: “Em vừa đi không lâu thì​‌‌​​‌‌‌‍​‌‌‌​‌​‌‍​‌‌​​‌​‌‍​‌‌‌​​‌‌‍​‌‌‌​‌​​‍ Liễu Doanh Doanh đã được tìm thấy.”

Minh Ương:​‌‌​​‌‌‌‍​‌‌‌​‌​‌‍​‌‌​​‌​‌‍​‌‌‌​​‌‌‍​‌‌‌​‌​​‍ ...

“Giờ mọi người đang tìm em.” Cố Ngôn Thu nhíu mày, giục:​‌‌​​‌‌‌‍​‌‌‌​‌​‌‍​‌‌​​‌​‌‍​‌‌‌​​‌‌‍​‌‌‌​‌​​‍ “Anh lười chạy thêm chuyến nữa, em mau lên đi.”

Nghe tin Liễu Doanh Doanh không sao,​‌‌​​‌‌‌‍​‌‌‌​‌​‌‍​‌‌​​‌​‌‍​‌‌‌​​‌‌‍​‌‌‌​‌​​‍ Minh Ương cũng yên tâm.

Nhưng cô vẫn không nhúc nhích, đầu óc nhanh chóng hoạt động, một lát​‌‌​​‌‌‌‍​‌‌‌​‌​‌‍​‌‌​​‌​‌‍​‌‌‌​​‌‌‍​‌‌‌​‌​​‍ sau nghểnh cổ hỏi: “Sao tự dưng anh lại tốt bụng thế?”

Cố Ngôn Thu có vẻ không biết trả​‌‌​​‌‌‌‍​‌‌‌​‌​‌‍​‌‌​​‌​‌‍​‌‌‌​​‌‌‍​‌‌‌​‌​​‍ lời thế nào, cứ nhíu chặt mày.

“Anh không nhân cơ hội này giết em à?” Cô​‌‌​​‌‌‌‍​‌‌‌​‌​‌‍​‌‌​​‌​‌‍​‌‌‌​​‌‌‍​‌‌‌​‌​​‍ cố tình nói: “Khỏi để em làm phiền anh.”

Cố Ngôn Thu tỏ vẻ khó hiểu:​‌‌​​‌‌‌‍​‌‌‌​‌​‌‍​‌‌​​‌​‌‍​‌‌‌​​‌‌‍​‌‌‌​‌​​‍ “Sao anh phải giết em?”

Minh Ương quay mặt đi: “Không phải anh​‌‌​​‌‌‌‍​‌‌‌​‌​‌‍​‌‌​​‌​‌‍​‌‌‌​​‌‌‍​‌‌‌​‌​​‍ vẫn luôn muốn giết em à?”

Cố Ngôn Thu lại nói: “Trước kia​‌‌​​‌‌‌‍​‌‌‌​‌​‌‍​‌‌​​‌​‌‍​‌‌‌​​‌‌‍​‌‌‌​‌​​‍ em cũng muốn giết anh.”

Minh Ương không phục, chẳng buồn để ý đến cơn đau,​‌‌​​‌‌‌‍​‌‌‌​‌​‌‍​‌‌​​‌​‌‍​‌‌‌​​‌‌‍​‌‌‌​‌​​‍ cô giậm chân thật mạnh: “Lần đó không tính!”

Minh Ương từng bắt cóc​‌‌​​‌‌‌‍​‌‌‌​‌​‌‍​‌‌​​‌​‌‍​‌‌‌​​‌‌‍​‌‌‌​‌​​‍ Linh Nhất một lần.

Cô đã dùng đến loại còng tay công nghệ cao tiên tiến và chắc chắn nhất của đội nhưng cậu là một kẻ tàn nhẫn, tự tháo rời một cánh tay của mình. Có​‌‌​​‌‌‌‍​‌‌‌​‌​‌‍​‌‌​​‌​‌‍​‌‌‌​​‌‌‍​‌‌‌​‌​​‍ lẽ là để khiêu khích, khi Minh Ương đến phòng giam cậu, trên mặt đất ngoài một cánh tay, còn có bốn chữ lớn viết bằng dung dịch cơ khí trên người cậu——

[Cảm ơn đã​‌‌​​‌‌‌‍​‌‌‌​‌​‌‍​‌‌​​‌​‌‍​‌‌‌​​‌‌‍​‌‌‌​‌​​‍ chiêu đãi.]

Làm cô tức không​‌‌​​‌‌‌‍​‌‌‌​‌​‌‍​‌‌​​‌​‌‍​‌‌‌​​‌‌‍​‌‌‌​‌​​‍ chịu được.

Cố Ngôn Thu nghe xong cũng bật cười: “Em lấy tim anh​‌‌​​‌‌‌‍​‌‌‌​‌​‌‍​‌‌​​‌​‌‍​‌‌‌​​‌‌‍​‌‌‌​‌​​‍ ra rồi, còn bảo không tính là giết anh sao?”

Minh Ương nghẹn​‌‌​​‌‌‌‍​‌‌‌​‌​‌‍​‌‌​​‌​‌‍​‌‌‌​​‌‌‍​‌‌‌​‌​​‍ lời.

Cô muốn xem Linh Nhất đã bị cải tạo đến mức nào, nên mới mổ​‌‌​​‌‌‌‍​‌‌‌​‌​‌‍​‌‌​​‌​‌‍​‌‌‌​​‌‌‍​‌‌‌​‌​​‍ bụng cậu ra. Không nằm ngoài dự đoán, tim cậu cũng là tim máy.

Lúc đó cậu bình tĩnh nhìn cô lấy tim mình ra, rồi lại bình tĩnh nhìn cô đặt nó​‌‌​​‌‌‌‍​‌‌‌​‌​‌‍​‌‌​​‌​‌‍​‌‌‌​​‌‌‍​‌‌‌​‌​​‍ lại, suốt quá trình không hề có ý tức giận, sao giờ lại tính sổ sau thế này.

“Lên đi, kẻo Liễu Doanh Doanh với​‌‌​​‌‌‌‍​‌‌‌​‌​‌‍​‌‌​​‌​‌‍​‌‌‌​​‌‌‍​‌‌‌​‌​​‍ mọi người lo cho em.”

Không biết có phải ảo giác không, Minh Ương cảm thấy​‌‌​​‌‌‌‍​‌‌‌​‌​‌‍​‌‌​​‌​‌‍​‌‌‌​​‌‌‍​‌‌‌​‌​​‍ giọng Cố Ngôn Thu lúc này dịu dàng hơn.

Cô lau mặt lấm lem bụi, không làm bộ làm tịch nữa,​‌‌​​‌‌‌‍​‌‌‌​‌​‌‍​‌‌​​‌​‌‍​‌‌‌​​‌‌‍​‌‌‌​‌​​‍ giẫm lên lưng Cố Ngôn Thu khó khăn trèo lên.