“Em cũng muốn đi vệ sinh!” Cô giơ tay, không đợi tổ đạo diễn gật đầu đã ba chân bốn cẳng chạy đi.
Lạ thay, nhà vệ sinh trống không, Liễu Doanh Doanh không có ở đó.
Minh Ương ngờ vực, quay sang thấy cửa căn phòng tôn đang mở, nghĩ ngợi một hồi, cô đi thẳng về phía căn phòng đó.
Chiếc bóng đèn treo trên trần nhà bị gió thổi lắc lư không ngừng, căn phòng nhỏ đơn sơ không một bóng người, chỉ còn lại một cuốn sổ màu hồng đào mở toang trên chiếc bàn nhỏ, trên đó còn đè một cây bút chì đã qua sử dụng.
Minh Ương nhận ra, đây là đồ của Liễu Doanh Doanh.
Cô tiến lên cầm cuốn sổ.
Trên đó là nét chữ ngay ngắn, thanh tú của cô gái.
[Gửi mọi người:
Em vốn không phải là người xuất sắc, cũng định sẵn không thể trở thành Doanh Doanh trong mắt bố mẹ hay mọi người.
Từ nhỏ đến lớn, em luôn sống khuôn phép, theo nếp sống mà bố mẹ sắp đặt, dù biết rằng điều đó là sai, em vẫn làm theo. Bởi vì họ là bố mẹ em, em là con gái của họ, con gái nghe lời bố mẹ, dường như là chuyện đương nhiên.
Em kết bạn với những người họ muốn em kết bạn; em học nhảy những điệu nhảy họ muốn em học; em cười những nụ cười họ muốn thấy, trở thành kiểu người mà họ muốn em trở thành.
Em chính là Nguyệt Lượng bị nhốt trong căn nhà gỗ, ngoài căn nhà cây kín mít, kiên cố đó, em không biết mình có thể đi đâu.
Minh Ương, dù em còn nhỏ nhưng em đã cho chị hiểu thế nào là bạn bè, thế nào là ấm áp, thế nào là bản thân mình. Rất may mắn khi được gặp em, cũng rất xin lỗi vì những chuyện đã làm với em trước đây, đó không phải là ý định ban đầu của chị.
Em là chú chim nhỏ đẩy cánh cửa căn nhà gỗ ra; còn chị, định sẵn không thể trở thành vầng trăng cùng em ngắm lửa trại và pháo hoa.
Ngủ ngon.
Liễu Doanh Doanh.]
Minh Ương đọc không sót một chữ, lại chú ý đến một ít bột trắng trên bàn.
Cô dùng đầu ngón tay chấm một ít rồi ngửi, mùi thuốc.
Không ổn rồi.
Sắc mặt Minh Ương thay đổi đột ngột, quay người chạy ra ngoài.
Chạy vội quá, không may đâm sầm vào người đối diện.
Cô ngây người nhìn đối phương, cũng không màng đến chuyện xích mích trước đó giữa hai người, vội vàng nói: “Doanh Doanh xảy ra chuyện rồi, anh mau đi báo cho mọi người, em đi tìm chị ấy trước!”
Cố Ngôn Thu há miệng, chưa kịp nói gì, Minh Ương đã như một con cá, nhanh chóng bơi vào biển đêm sâu thẳm, chớp mắt một cái, bóng dáng cô bé đã biến mất từ lâu.
Khả năng nhìn đêm của cô rất tốt.
Cộng thêm kinh nghiệm sinh tồn nơi hoang dã từ kiếp trước, dù không có đèn pin cô vẫn có thể di chuyển linh hoạt trong rừng.
Minh Ương lần theo dấu vết để lại trên mặt đất, loạng choạng tìm kiếm trong khu rừng rậm rạp, vừa tìm vừa lớn tiếng gọi tên Liễu Doanh Doanh.
Cô không hiểu vì sao.
Liễu Doanh Doanh tự sát là chuyện khi đã trưởng thành, bây giờ cô ấy mới 11 tuổi, sao lại phải đi đến bước đường này. Nếu trong thư có nhắc đến mình, vậy là bố mẹ cô ấy đã nói gì sao?
Minh Ương nghĩ không thông, trong lòng vừa lo lắng vừa rối bời.
Chưa nói đến ban đêm nguy hiểm, chỉ riêng rắn độc hoang dã trong rừng thôi cũng đã có mấy loại, còn có những động vật hoang dã không rõ tên, cô ấy một mình chạy vào trong đó, chẳng khác nào dê vào miệng cọp.
“Chị Doanh Doanh!”
“Chị Doanh Doanh, chị ở đâu? Chị mau ra đây đi?!”
Minh Ương gào khản cả giọng.
Kết quả là âm cuối còn chưa kịp thu lại, đã biến thành một tiếng thét kinh hãi.
Cảm giác hụt chân bất ngờ khiến cô không kịp phản ứng, ngã nhào xuống, Minh Ương vội vàng điều chỉnh tư thế khi rơi xuống, tránh cho cổ chân và cổ tay bị thương nhưng không may, khuỷu tay có lẽ đã bị trật khớp.
Cơn đau dữ dội ập đến khiến cô trào nước mắt.
Minh Ương cố nén cơn đau buốt óc, bò dậy, ngẩng đầu nhìn lên trên, ước chừng sâu khoảng mét rưỡi, may mà lớp cỏ phủ bên dưới đã cứu cô một mạng, không bị thương nặng hơn.