Kỹ thuật nắn xương của Minh Ương phải gọi là xuất quỷ nhập thần, khiến bác sĩ khoa xương khớp cũng phải thầm thán phục.
Cuối cùng, bác sĩ kê đơn thuốc đơn giản rồi cho anh về nhà luôn.
Cổ tay không hề hấn gì, Hứa Thính Cảnh cũng yên tâm phần nào.
Tất nhiên, còn một việc quan trọng cần phải làm.
Anh đưa thẳng tóc của Minh Ương và Minh Nghiên đến một cơ sở giám định tư nhân. Hứa Thính Cảnh biết hành động của mình là kỳ lạ nhưng nếu giả thuyết được xác thực, nó liên quan đến cả Minh Nghiên và tương lai của anh ta.
Dù sao hai người cũng quen biết nhau vài năm, Hứa Thính Cảnh không muốn vì chuyện này mà hủy hoại tương lai tươi sáng của anh ta.
Ngày hôm sau.
Sự việc chen lấn, xô đẩy ở trung tâm thương mại đã lên trang nhất của các báo, ồn ào náo động cả lên. Hứa Thính Cảnh không thể không đăng nhập vào tài khoản cá nhân đã lâu không dùng để thông báo bình an cho người hâm mộ, đồng thời kêu gọi mọi người theo đuổi thần tượng một cách lý trí.
Vợ chồng nhà họ Hứa nghe tin hai cậu con trai suýt gặp chuyện, liền tức tốc từ công ty trở về ngay trong đêm. Để cảm ơn Minh Ương, họ còn mang đến cho cô rất nhiều quà.
Từ quần áo, đồ ăn, đồ dùng đến đồ chơi, không thiếu thứ gì.
Phải nói rằng, ở nhà họ Hứa thoải mái hơn ở nhà họ Cố nhiều.
Cô vốn định ở lại một đêm rồi về nhưng nghĩ đến việc chương trình mới sẽ bắt đầu vào ngày kia, Minh Ương quyết định ở lại đến hôm đó, rồi đi thẳng từ nhà họ Hứa cùng với Hứa Vân An luôn!
Còn Linh Nhất?
Minh Ương quyết định tuyệt giao chính thức với cậu!
“Minh Ương, anh đi học violin đây, em muốn ngồi nghe ké hay là tự chơi hai tiếng trước nhé?”
Lịch học của Hứa Vân An rất dày đặc.
Những đứa trẻ sinh ra trong gia đình danh giá như họ, luôn phải có vài tài lẻ phòng thân, cầm kỳ thi họa không cần phải tinh thông nhưng cũng phải biết chút ít. Dù nhà họ Hứa không nghiêm khắc như những gia tộc khác nhưng những thứ cần học vẫn không thể bỏ qua.
Minh Ương không ngờ Hứa Vân An biết kéo đàn, nhất thời cũng thấy tò mò, nên đi theo.
Phòng học ở ngay trên tầng ba.
Minh Ương theo Hứa Vân An ra khỏi thang máy, vừa rẽ vào một góc, đã nghe thấy một người đàn ông trung niên mặc vest đang nói chuyện với bà Hứa.
“Vân An so với cậu cả thì kém hơn một chút. Nhưng bà yên tâm, bồi dưỡng cẩn thận thì vẫn có tương lai.”
Bà Hứa khẽ cảm ơn, rồi nói: “Thính Cảnh từ nhỏ đã thông minh, làm gì cũng có thiên phú, còn Vân An... Tôi vẫn mong nó làm những việc khiến nó vui vẻ, tương lai hay không cũng không quan trọng.”
Bóng dáng Hứa Vân An khuất sau bức tường, cậu ta lặng lẽ nghe mẹ và thầy giáo nói chuyện, ánh mắt dần trở nên ảm đạm.
Minh Ương nhìn biểu cảm của Hứa Vân An, đột nhiên hiểu ra ý nghĩa của những lời Hứa Thính Cảnh nói hôm đó.
“Anh Vân An?”
Cô khẽ gọi cậu ta.
Hứa Vân An không đáp, lẳng lặng quay người rời đi.
Minh Ương vội vã đuổi theo: “Không học nữa ạ?”
“Ừ.” Cậu ta khẽ đáp: “Không học nữa.”
Minh Ương không ép.
Hứa Vân An đi đâu, cô theo đến đó, cuối cùng vòng vèo một hồi, lại đến một căn nhà gỗ nhỏ nằm khuất trong khu rừng của trang viên, trên căn nhà gỗ còn treo một tấm biển – Căn cứ bí mật của Hứa Vân An.
Xem ra nơi này là do người nhà cố ý sửa sang lại cho cậu ta.
“Em có muốn vào không?”
Hứa Vân An dừng bước hỏi cô.
Minh Ương gật đầu, tò mò bước vào trong quan sát.
Căn nhà gỗ chỉ rộng chừng mười mấy mét vuông, bốn bức tường và trần nhà đều được vẽ đủ các loại hình thù, cậu ta bật đèn lên, trần nhà liền hiện ra cả một bầu trời sao.
– Trông như một dải ngân hà lấp lánh, rực rỡ.
Trong nhà chất đầy những chiếc hộp, còn có cả những món đồ kỷ niệm và ảnh mà Hứa Vân An không nỡ vứt bỏ từ nhỏ đến lớn, tuy trông có vẻ lộn xộn nhưng lại rất ấm áp.