Cùng Kẻ Thù Xuyên Thành Đôi Anh Em Phản Diện

Chương 208

Có chút giống... Minh​‌‌​​‌‌‌‍​‌‌‌​‌​‌‍​‌‌​​‌​‌‍​‌‌‌​​‌‌‍​‌‌‌​‌​​‍ Ương? ?

Hứa Thính Cảnh ngắm nghía hồi lâu, xác​‌‌​​‌‌‌‍​‌‌‌​‌​‌‍​‌‌​​‌​‌‍​‌‌‌​​‌‌‍​‌‌‌​‌​​‍ định không phải mình hoa mắt.

Tóc của cậu bé cũng hơi xoăn tự nhiên, đặc biệt là đôi mắt hoa đào kia, độ cong​‌‌​​‌‌‌‍​‌‌‌​‌​‌‍​‌‌​​‌​‌‍​‌‌‌​​‌‌‍​‌‌‌​‌​​‍ hất lên giống hệt Minh Ương. Nhìn kỹ, ngũ quan của ba người cũng rất giống nhau.

Trông giống hệt như...​‌‌​​‌‌‌‍​‌‌‌​‌​‌‍​‌‌​​‌​‌‍​‌‌‌​​‌‌‍​‌‌‌​‌​​‍ một gia đình.

[Thời gian này cậu​‌‌​​‌‌‌‍​‌‌‌​‌​‌‍​‌‌​​‌​‌‍​‌‌‌​​‌‌‍​‌‌‌​‌​​‍ đi đâu vậy?]

[Xử lý một chút​‌‌​​‌‌‌‍​‌‌‌​‌​‌‍​‌‌​​‌​‌‍​‌‌‌​​‌‌‍​‌‌‌​‌​​‍ việc nhà.]

[Hứa Thính Cảnh, lúc bố mẹ cậu sinh em​‌‌​​‌‌‌‍​‌‌‌​‌​‌‍​‌‌​​‌​‌‍​‌‌‌​​‌‌‍​‌‌‌​‌​​‍ bé thứ hai, cậu có cảm xúc gì?]

Trong đầu anh bất giác hiện​‌‌​​‌‌‌‍​‌‌‌​‌​‌‍​‌‌​​‌​‌‍​‌‌‌​​‌‌‍​‌‌‌​‌​​‍ lên đoạn đối thoại này.

Khoảng năm năm trước, Minh Nghiên đột nhiên biến mất một thời gian, khi gặp lại thì nói chuyện với anh​‌‌​​‌‌‌‍​‌‌‌​‌​‌‍​‌‌​​‌​‌‍​‌‌‌​​‌‌‍​‌‌‌​‌​​‍ về chủ đề con thứ, lúc đó anh không để ý lắm, bây giờ nghĩ lại càng thấy kỳ lạ.

Minh Ương được ông Cố nhận nuôi, gia đình ruột thịt không rõ, thời gian​‌‌​​‌‌‌‍​‌‌‌​‌​‌‍​‌‌​​‌​‌‍​‌‌‌​​‌‌‍​‌‌‌​‌​​‍ hoàn toàn trùng khớp với thời điểm bố mẹ Minh Nghiên qua đời.

Minh Nghiên, Cố​‌‌​​‌‌‌‍​‌‌‌​‌​‌‍​‌‌​​‌​‌‍​‌‌‌​​‌‌‍​‌‌‌​‌​​‍ Minh Ương.

Ngay cả tên cũng giống​‌‌​​‌‌‌‍​‌‌‌​‌​‌‍​‌‌​​‌​‌‍​‌‌‌​​‌‌‍​‌‌‌​‌​​‍ nhau đến lạ.

Hứa Thính Cảnh không có thói quen tọc mạch chuyện người khác nhưng tất cả​‌‌​​‌‌‌‍​‌‌‌​‌​‌‍​‌‌​​‌​‌‍​‌‌‌​​‌‌‍​‌‌‌​‌​​‍ những sự trùng hợp này đều chỉ ra một suy đoán vô lý...

Có lẽ, Minh Ương là con của nhà​‌‌​​‌‌‌‍​‌‌‌​‌​‌‍​‌‌​​‌​‌‍​‌‌‌​​‌‌‍​‌‌‌​‌​​‍ họ Minh? Em gái của Minh Nghiên?

Đột nhiên, giọng Minh Nghiên vang lên từ phía​‌‌​​‌‌‌‍​‌‌‌​‌​‌‍​‌‌​​‌​‌‍​‌‌‌​​‌‌‍​‌‌‌​‌​​‍ sau: “Cậu đang làm gì ở đó vậy?”

Hứa Thính Cảnh lập tức quay lại:​‌‌​​‌‌‌‍​‌‌‌​‌​‌‍​‌‌​​‌​‌‍​‌‌‌​​‌‌‍​‌‌‌​‌​​‍ “Gọi điện cho quản gia.”

Minh Nghiên nhướng mày,​‌‌​​‌‌‌‍​‌‌‌​‌​‌‍​‌‌​​‌​‌‍​‌‌‌​​‌‌‍​‌‌‌​‌​​‍ không hỏi thêm.

Ánh mắt chuyển hướng, nhìn thấy hai đứa nhỏ đầu​‌‌​​‌‌‌‍​‌‌‌​‌​‌‍​‌‌​​‌​‌‍​‌‌‌​​‌‌‍​‌‌‌​‌​​‍ kề đầu dựa vào sofa ngủ thiếp đi.

“Cũng khó cho cậu tuổi còn trẻ đã phải làm bảo mẫu.” Minh Nghiên lấy hai chai bia​‌‌​​‌‌‌‍​‌‌‌​‌​‌‍​‌‌​​‌​‌‍​‌‌‌​​‌‌‍​‌‌‌​‌​​‍ từ tủ lạnh, ném một chai cho Hứa Thính Cảnh, chai còn lại bật nắp uống luôn.

Hứa Thính Cảnh cười cười: “Cũng​‌‌​​‌‌‌‍​‌‌‌​‌​‌‍​‌‌​​‌​‌‍​‌‌‌​​‌‌‍​‌‌‌​‌​​‍ được, khá thú vị.”

“Nhìn đã thấy phiền, có​‌‌​​‌‌‌‍​‌‌‌​‌​‌‍​‌‌​​‌​‌‍​‌‌‌​​‌‌‍​‌‌‌​‌​​‍ gì thú vị chứ.”

Minh Nghiên không thích​‌‌​​‌‌‌‍​‌‌‌​‌​‌‍​‌‌​​‌​‌‍​‌‌‌​​‌‌‍​‌‌‌​‌​​‍ trẻ con.

Trải nghiệm thời thơ ấu khiến anh ta không thể chấp nhận được những đứa trẻ ở độ tuổi này, mỗi khi anh ta bày tỏ suy nghĩ như vậy,​‌‌​​‌‌‌‍​‌‌‌​‌​‌‍​‌‌​​‌​‌‍​‌‌‌​​‌‌‍​‌‌‌​‌​​‍ sẽ có người đứng ra nói “Chẳng lẽ cậu không phải từ nhỏ mà lớn lên sao?”, không may, Minh Nghiên ghét cả bản thân mình hồi nhỏ.

Theo anh ta, trẻ con ngây thơ nhưng cũng xấu tính, chính vì không​‌‌​​‌‌‌‍​‌‌‌​‌​‌‍​‌‌​​‌​‌‍​‌‌‌​​‌‌‍​‌‌‌​‌​​‍ hiểu chuyện gì nên cái ác mới càng trở nên thuần túy.

Anh ta sẽ không kết hôn, không sinh con, đương nhiên​‌‌​​‌‌‌‍​‌‌‌​‌​‌‍​‌‌​​‌​‌‍​‌‌‌​​‌‌‍​‌‌‌​‌​​‍ cũng không muốn trải nghiệm cái “thú vị” này.

Hứa Thính Cảnh lắc lắc chai bia trên tay, vẻ mặt bình tĩnh thăm dò: “Không hẳn, tôi thấy tính cách của cậu và Ương​‌‌​​‌‌‌‍​‌‌‌​‌​‌‍​‌‌​​‌​‌‍​‌‌‌​​‌‌‍​‌‌‌​‌​​‍ Ương có vài phần giống nhau, nếu cậu có một đứa con gái như vậy, biết đâu cậu lại cảm thấy thú vị đấy.”

Con gái, Ương Ương,​‌‌​​‌‌‌‍​‌‌‌​‌​‌‍​‌‌​​‌​‌‍​‌‌‌​​‌‌‍​‌‌‌​‌​​‍ giống nhau.

Mấy từ này liên tiếp dội đến, suýt chút nữa khiến​‌‌​​‌‌‌‍​‌‌‌​‌​‌‍​‌‌​​‌​‌‍​‌‌‌​​‌‌‍​‌‌‌​‌​​‍ anh ta không giữ được vẻ bình tĩnh bên ngoài.

Sự thay đổi cảm xúc của anh ta hoàn​‌‌​​‌‌‌‍​‌‌‌​‌​‌‍​‌‌​​‌​‌‍​‌‌‌​​‌‌‍​‌‌‌​‌​​‍ toàn bị Hứa Thính Cảnh nhìn thấu.

Một lát sau, Minh Nghiên khôi phục vẻ điềm tĩnh​‌‌​​‌‌‌‍​‌‌‌​‌​‌‍​‌‌​​‌​‌‍​‌‌‌​​‌‌‍​‌‌‌​‌​​‍ thường ngày: “Thôi đi, chúng tôi khắc khẩu.”

Hứa Thính Cảnh thoáng​‌‌​​‌‌‌‍​‌‌‌​‌​‌‍​‌‌​​‌​‌‍​‌‌‌​​‌‌‍​‌‌‌​‌​​‍ suy nghĩ.

Nếu là tính cách bình thường của Minh Nghiên, nghe thấy điều không thích chắc đã nổi giận rồi, bây giờ lại bình​‌‌​​‌‌‌‍​‌‌‌​‌​‌‍​‌‌​​‌​‌‍​‌‌‌​​‌‌‍​‌‌‌​‌​​‍ tĩnh như thường, không giống tính cách vốn có của anh ta, mà giống như chột dạ che giấu điều gì đó.

Lúc anh ta quay người đi vứt rác, Hứa Thính Cảnh nhanh chóng đi theo, nhanh​‌‌​​‌‌‌‍​‌‌‌​‌​‌‍​‌‌​​‌​‌‍​‌‌‌​​‌‌‍​‌‌‌​‌​​‍ tay lẹ mắt rút vài sợi tóc từ mái tóc đen dày của anh ta.

Cơn đau nhói đột ngột khiến anh ta khẽ rên lên,​‌‌​​‌‌‌‍​‌‌‌​‌​‌‍​‌‌​​‌​‌‍​‌‌‌​​‌‌‍​‌‌‌​‌​​‍ ôm đầu quay lại nhìn: “Cậu làm gì vậy?”

Hứa Thính Cảnh rất bình tĩnh: “Keo xịt tóc chưa gội sạch.”​‌‌​​‌‌‌‍​‌‌‌​‌​‌‍​‌‌​​‌​‌‍​‌‌‌​​‌‌‍​‌‌‌​‌​​‍ Dừng một chút rồi bổ sung: “Nhãn hiệu gì vậy?”

Vừa nhắc đến là anh ta​‌‌​​‌‌‌‍​‌‌‌​‌​‌‍​‌‌​​‌​‌‍​‌‌‌​​‌‌‍​‌‌‌​‌​​‍ đã luyên thuyên không dứt.

“Hàng xách tay từ Đức đấy, cả ngày chẳng trôi tí nào, tôi​‌‌​​‌‌‌‍​‌‌‌​‌​‌‍​‌‌​​‌​‌‍​‌‌‌​​‌‌‍​‌‌‌​‌​​‍ mua nhiều lắm, lúc nào cậu về tôi tặng cho mấy lọ.”

Hứa Thính Cảnh nghe​‌‌​​‌‌‌‍​‌‌‌​‌​‌‍​‌‌​​‌​‌‍​‌‌‌​​‌‌‍​‌‌‌​‌​​‍ cho có lệ.

Xét theo một khía cạnh nào đó, anh ta cũng khá dễ bị lừa. Hứa Thính Cảnh không khỏi nghi ngờ phán đoán của mình,​‌‌​​‌‌‌‍​‌‌‌​‌​‌‍​‌‌​​‌​‌‍​‌‌‌​​‌‌‍​‌‌‌​‌​​‍ lẽ nào anh ta và Minh Ương thực sự không có quan hệ gì? Dù sao thì Minh Ương trông cũng lanh lợi lắm.

Adrian đến rất nhanh, Hứa Thính Cảnh bảo chú ấy đưa họ về nhà trước,​‌‌​​‌‌‌‍​‌‌‌​‌​‌‍​‌‌​​‌​‌‍​‌‌‌​​‌‌‍​‌‌‌​‌​​‍ sau đó mới đến bệnh viện kiểm tra cổ tay bị trật khớp.