Rõ ràng hơn so với những giấc mơ trước đây, cũng hỗn loạn hơn.
Khiến cậu nhất thời không phân biệt được đó là ký ức của linh hồn gốc, hay là của chính mình kiếp trước. Cậu nghiêng về vế trước hơn, bởi vì tình cảm đã rút đi thì sẽ không quay trở lại, đã vứt bỏ thì chính là vứt bỏ.
Những nội dung đó khiến cho lời từ chối đã ở trên đầu lưỡi vẫn luôn khó mà thốt ra.
Cậu hít sâu một hơi, cố nén cơn đau nhói ở thái dương, chỉ nói hai chữ: “Đừng khóc.”
Minh Ương không muốn khóc.
Nước mắt có thể hữu dụng với người khác nhưng với người máy mô phỏng thì không đổi lại được sự đồng cảm.
Chỉ là cô không nhịn được.
Vì muốn cậu vui vẻ, cô đã nợ một khoản tiền lớn năm trăm tệ, vì thế mà cẩn thận chọn lựa rất lâu những cuốn sách, mang về còn tốn bao nhiêu công sức. Nếu cậu từ chối thẳng thừng thì thôi, đằng này lại nói những lời khó nghe.
À đúng rồi, còn chê cô hôi nữa!!!
Cô quay lưng nức nở, bờ vai thỉnh thoảng lại run lên khe khẽ.
Cố Ngôn Thu day day mi tâm, liếc thấy những cuốn sách rơi vãi trên đất, nghĩ ngợi một lát, vẫn cúi xuống nhặt lên.
Minh Ương thấy cậu cầm sách, lập tức len lén nhìn, đợi khi cậu chú ý tới, lại vội vàng quay lưng đi, giả vờ như không thấy gì.
“So với anh, anh thấy em quan tâm Hứa Vân An hơn.”
Chuyện cũ nhắc lại, Minh Ương suýt nữa thì tắt thở.
Đang định nổi cáu, cậu lại nói tiếp——
“Sau này em có thể nói thẳng với ann, như vậy cũng không cần phải làm những chuyện vô ích này.” Lật qua hai trang sách, cậu thực sự không nhịn được mà chê, lại cau mày.
Câu nói này khiến cơn giận của Minh Ương tan biến.
Cái đầu nhỏ xoay chuyển hai vòng, bừng tỉnh đại ngộ——
Minh Ương xoay người lại, quan sát sắc mặt cậu, thăm dò: “Anh không vui là vì em tìm anh Vân An, không tìm anh sao?”
Sự im lặng của Cố Ngôn Thu trong mắt cô chính là ngầm thừa nhận.
Minh Ương vui vẻ, không ngờ bây giờ cậu lại học được cách dỗi hờn của trẻ con!
Xã hội hiện đại thật kỳ diệu.
Người máy mô phỏng cũng mọc ra trái tim điện tử rồi!!
Cố Ngôn Thu không hài lòng với cách nói này, lập tức sửa lại: “Anh không không vui. Chỉ là không muốn em làm phức tạp hóa những chuyện đơn giản.”
Ví dụ như nếu Minh Ương mời cậu đi cùng thì sẽ không cần phải mượn tiền Hứa Vân An, còn tốn công tốn sức mua những cuốn sách vô dụng này, vừa lãng phí thời gian lại vừa lãng phí tiền bạc.
Còn những chuyện khác, cô thích tìm ai là việc của cô, liên quan gì đến cậu.
Minh Ương tự động bỏ qua những lời này, cười hì hì ngây ngô hai tiếng, kéo ghế lại gần, cố chen vào ngồi cạnh cậu.
Cố Ngôn Thu vẫn chê mùi mồ hôi trên người cô, muốn tránh nhưng bên cạnh lại là giá sách, chỉ có thể co người lại như con tôm, dù vậy, vẫn không thể ngăn cản cô đến gần.
“Anh có biết cái này gọi là gì không?”
Cố Ngôn Thu không nói gì.
Minh Ương nghiêm túc giải thích cho cậu: “Gọi là ghen. Anh cảm thấy em tìm người khác làm anh trai cho nên anh ghen.”
Trong tiểu thuyết đều viết như vậy.
Tuy rằng cụ thể thì Minh Ương cũng không hiểu nhưng nhìn phản ứng kỳ quặc này của Cố Ngôn Thu, chắc chắn là đúng kiểu ghen tuông rồi.
Cậu ghen, cậu không vui, cho nên mới cố ý nói những lời đó để cô cũng không vui.
Nhưng không sao, Minh Ương tuy nhỏ mọn nhưng lòng dạ rộng lượng, sẽ tha thứ cho cậu.
“…?”
Linh tinh.
“Anh không ghen, anh chỉ ăn muối, nếu không có việc gì thì em…”
“Vậy anh có muốn cuốn sách này nữa không?” Minh Ương ngắt lời cậu, chỉ vào cuốn sách hỏi.
Đôi mắt đào ướt át long lanh của cô nhìn cậu, khiến người ta khó mà nói ra lời từ chối.
Cố Ngôn Thu im lặng một lát, cố gắng kìm nén sự bài xích: “Để đó đi.”
Vậy là muốn rồi.
Minh Ương cười một tiếng, hai má lập tức lộ ra hai lúm đồng tiền nhỏ, mấy chiếc răng sữa trắng nõn lộ ra bên ngoài, nếu là người khác nhìn thấy sẽ cảm thấy tinh nghịch đáng yêu nhưng Cố Ngôn Thu chỉ thấy ngốc nghếch.