Cùng Kẻ Thù Xuyên Thành Đôi Anh Em Phản Diện

Chương 146

 

Cố Ngôn Thu ngồi lại trước bàn học: “Vất vả là​‌‌​​‌‌‌‍​‌‌‌​‌​‌‍​‌‌​​‌​‌‍​‌‌‌​​‌‌‍​‌‌‌​‌​​‍ chuyện của em, anh có bắt em mua đâu.”

Minh Ương nghẹn lời, vừa tức vừa giận, suýt nữa​‌‌​​‌‌‌‍​‌‌‌​‌​‌‍​‌‌​​‌​‌‍​‌‌‌​​‌‌‍​‌‌‌​‌​​‍ không nhịn được mà xông lên đánh cậu.

Nhưng cô biết rõ bạo lực không giải quyết được vấn đề. Cố Ngôn Thu không giống người bình thường, nói vòng vo tam quốc​‌‌​​‌‌‌‍​‌‌‌​‌​‌‍​‌‌​​‌​‌‍​‌‌‌​​‌‌‍​‌‌‌​‌​​‍ cậu căn bản không hiểu, giấu giếm cũng chẳng có ý nghĩa gì, chi bằng nói thẳng cho cậu biết ý định của mình.

Minh Ương ôm một cuốn sách đặt lên bàn học của cậu,​‌‌​​‌‌‌‍​‌‌‌​‌​‌‍​‌‌​​‌​‌‍​‌‌‌​​‌‌‍​‌‌‌​‌​​‍ nói thẳng thừng: “Hứa Vân An nói với em hết rồi.”

Cố Ngôn Thu thậm chí​‌‌​​‌‌‌‍​‌‌‌​‌​‌‍​‌‌​​‌​‌‍​‌‌‌​​‌‌‍​‌‌‌​‌​​‍ còn không chớp mắt.

Minh Ương mặc kệ sự lạnh nhạt của cậu, tiếp tục nói: “Anh đã giúp em​‌‌​​‌‌‌‍​‌‌‌​‌​‌‍​‌‌​​‌​‌‍​‌‌‌​​‌‌‍​‌‌‌​‌​​‍ nên em mua quà tặng cho anh trai, đây là ý tốt của em.”

Giúp?

Từ này mới lạ, khiến ánh mắt​‌‌​​‌‌‌‍​‌‌‌​‌​‌‍​‌‌​​‌​‌‍​‌‌‌​​‌‌‍​‌‌‌​‌​​‍ Cố Ngôn Thu khựng lại.

Ngay sau đó là​‌‌​​‌‌‌‍​‌‌‌​‌​‌‍​‌‌​​‌​‌‍​‌‌‌​​‌‌‍​‌‌‌​‌​​‍ sự khó hiểu.

Khoan nói đến chuyện trong số tiền kia có một phần của cậu, mọi việc cậu làm đều là vì bản thân. Lý do lớn hơn là vì cậu không​‌‌​​‌‌‌‍​‌‌‌​‌​‌‍​‌‌​​‌​‌‍​‌‌‌​​‌‌‍​‌‌‌​‌​​‍ tin tưởng nhà họ Cố. Vì cô không muốn cậu đi theo nên để tránh bị lừa, cậu chỉ có thể dặn dò Hứa Vân An đi cùng.

Còn về việc tại sao không để Minh Ương biết, một là​‌‌​​‌‌‌‍​‌‌‌​‌​‌‍​‌‌​​‌​‌‍​‌‌‌​​‌‌‍​‌‌‌​‌​​‍ không cần thiết, hai là cực kỳ không cần thiết.

Rõ ràng chỉ là chuyện tốn có một hào tiền​‌‌​​‌‌‌‍​‌‌‌​‌​‌‍​‌‌​​‌​‌‍​‌‌‌​​‌‌‍​‌‌‌​‌​​‍ điện thoại, sao cô lại hiểu thành “giúp” được?

Nếu nói là giúp thì Hứa Vân​‌‌​​‌‌‌‍​‌‌‌​‌​‌‍​‌‌​​‌​‌‍​‌‌‌​​‌‌‍​‌‌‌​‌​​‍ An giúp nhiều hơn mới phải.

Vừa tốn công vừa tốn xe, chắc tiền mua​‌‌​​‌‌‌‍​‌‌‌​‌​‌‍​‌‌​​‌​‌‍​‌‌‌​​‌‌‍​‌‌‌​‌​​‍ sách này cũng là Hứa Vân An trả.

“Vậy em nên tặng cho Hứa​‌‌​​‌‌‌‍​‌‌‌​‌​‌‍​‌‌​​‌​‌‍​‌‌‌​​‌‌‍​‌‌‌​‌​​‍ Vân An mới đúng.”

Minh Ương:​‌‌​​‌‌‌‍​‌‌‌​‌​‌‍​‌‌​​‌​‌‍​‌‌‌​​‌‌‍​‌‌‌​‌​​‍ “?”

Cố Ngôn Thu nghiêm túc nói: “Anh ta mới là giúp em, còn​‌‌​​‌‌‌‍​‌‌‌​‌​‌‍​‌‌​​‌​‌‍​‌‌‌​​‌‌‍​‌‌‌​‌​​‍ anh có ý đồ khác nên không thể tính là giúp.”

Minh Ương không thể ngờ được cái miệng 36 độ của cậu lại có thể thốt​‌‌​​‌‌‌‍​‌‌‌​‌​‌‍​‌‌​​‌​‌‍​‌‌‌​​‌‌‍​‌‌‌​‌​​‍ ra những lời lạnh lẽo đến vậy, cô tức đến không nói nên lời.

“Ý anh là, Hứa Vân An giống​‌‌​​‌‌‌‍​‌‌‌​‌​‌‍​‌‌​​‌​‌‍​‌‌‌​​‌‌‍​‌‌‌​‌​​‍ anh trai em hơn à?”

Cố Ngôn Thu lật sách ra, vẻ mặt thờ​‌‌​​‌‌‌‍​‌‌‌​‌​‌‍​‌‌​​‌​‌‍​‌‌‌​​‌‌‍​‌‌‌​‌​​‍ ơ, hoàn toàn không để tâm: “Tùy em.”

Cái gì mà...​‌‌​​‌‌‌‍​‌‌‌​‌​‌‍​‌‌​​‌​‌‍​‌‌‌​​‌‌‍​‌‌‌​‌​​‍ tùy em?

Chuyện chọn ai làm anh trai mà​‌‌​​‌‌‌‍​‌‌‌​‌​‌‍​‌‌​​‌​‌‍​‌‌‌​​‌‌‍​‌‌‌​‌​​‍ cũng tự quyết được à?!

Gương mặt nghiêng của cậu lạnh băng, càng vô cảm, Minh Ương lại​‌‌​​‌‌‌‍​‌‌‌​‌​‌‍​‌‌​​‌​‌‍​‌‌‌​​‌‌‍​‌‌‌​‌​​‍ càng thấy khó chịu, lời nói cũng buột miệng thốt ra—

“Trước kia anh không như thế!” Cô không kìm được mà đỏ hoe mắt: “Anh nói​‌‌​​‌‌‌‍​‌‌‌​‌​‌‍​‌‌​​‌​‌‍​‌‌‌​​‌‌‍​‌‌‌​‌​​‍ đúng, anh không phải anh trai em! Anh trai em sẽ không như vậy!”

Dù là Cố Ngôn Thu trước kia hay là Linh​‌‌​​‌‌‌‍​‌‌‌​‌​‌‍​‌‌​​‌​‌‍​‌‌‌​​‌‌‍​‌‌‌​‌​​‍ Nhất trước đây, đều không như thế này.

Cố Ngôn Thu trước kia biết yêu thương​‌‌​​‌‌‌‍​‌‌‌​‌​‌‍​‌‌​​‌​‌‍​‌‌‌​​‌‌‍​‌‌‌​‌​​‍ em gái, Linh Nhất cũng vậy.

Thậm chí, dù cô có tùy tiện gấp hoa hồng bằng giấy bỏ đi,​‌‌​​‌‌‌‍​‌‌‌​‌​‌‍​‌‌​​‌​‌‍​‌‌‌​​‌‌‍​‌‌‌​‌​​‍ cậu cũng sẽ cẩn thận cất giữ, sợ người khác làm hỏng nó.

Minh Ương biết rõ thời​‌‌​​‌‌‌‍​‌‌‌​‌​‌‍​‌‌​​‌​‌‍​‌‌‌​​‌‌‍​‌‌‌​‌​​‍ thế đã khác.

Cô tự ép mình thoát khỏi môi trường trước đây, nhanh chóng làm quen với thế giới này, quên đi​‌‌​​‌‌‌‍​‌‌‌​‌​‌‍​‌‌​​‌​‌‍​‌‌‌​​‌‌‍​‌‌‌​‌​​‍ quan hệ đối địch với cậu, thậm chí còn đưa cậu vào trong kế hoạch tương lai của mình.

Minh Ương vốn tưởng rằng lâu như vậy rồi, ít nhất cậu​‌‌​​‌‌‌‍​‌‌‌​‌​‌‍​‌‌​​‌​‌‍​‌‌‌​​‌‌‍​‌‌‌​‌​​‍ cũng sẽ hiểu một chút, dù chỉ là một chút thôi.

Nhưng cậu không hề​‌‌​​‌‌‌‍​‌‌‌​‌​‌‍​‌‌​​‌​‌‍​‌‌‌​​‌‌‍​‌‌‌​‌​​‍ thay đổi.

Minh Ương thậm chí còn không nghi ngờ, nếu một ngày nào đó cậu đủ​‌‌​​‌‌‌‍​‌‌‌​‌​‌‍​‌‌​​‌​‌‍​‌‌‌​​‌‌‍​‌‌‌​‌​​‍ lông đủ cánh thì cậu sẽ không do dự mà vứt bỏ cô.

Cô có thể trông mong một cỗ​‌‌​​‌‌‌‍​‌‌‌​‌​‌‍​‌‌​​‌​‌‍​‌‌‌​​‌‌‍​‌‌‌​‌​​‍ máy nảy sinh tình cảm sao?

— Không​‌‌​​‌‌‌‍​‌‌‌​‌​‌‍​‌‌​​‌​‌‍​‌‌‌​​‌‌‍​‌‌‌​‌​​‍ thể.

“Không cần thì thôi...” Minh Ương ôm lấy cuốn sách, nước mắt rơi lã chã trên bìa, không hẳn là​‌‌​​‌‌‌‍​‌‌‌​‌​‌‍​‌‌​​‌​‌‍​‌‌‌​​‌‌‍​‌‌‌​‌​​‍ tức giận, mà là đau lòng nhiều hơn: “Sau này em cũng không thèm nghĩ đến anh nữa.”

[Trước kia anh không​‌‌​​‌‌‌‍​‌‌‌​‌​‌‍​‌‌​​‌​‌‍​‌‌‌​​‌‌‍​‌‌‌​‌​​‍ như thế!]

Bàn tay đang cầm bút của Cố Ngôn Thu​‌‌​​‌‌‌‍​‌‌‌​‌​‌‍​‌‌​​‌​‌‍​‌‌‌​​‌‌‍​‌‌‌​‌​​‍ bỗng khựng lại vì câu nói này.

Cậu nhìn sang, cô gái nhỏ bên cạnh đang thầm rơi lệ, nỗi tủi hờn to lớn như bóng​‌‌​​‌‌‌‍​‌‌‌​‌​‌‍​‌‌​​‌​‌‍​‌‌‌​​‌‌‍​‌‌‌​‌​​‍ mây đen bao trùm lấy cô, đến cả mái tóc cũng mất đi vẻ óng ả thường ngày.

Ngay cả khi bị đám người trong tổ đạo diễn hay nhà họ Cố​‌‌​​‌‌‌‍​‌‌‌​‌​‌‍​‌‌​​‌​‌‍​‌‌‌​​‌‌‍​‌‌‌​‌​​‍ bắt nạt, cô cũng chưa từng lộ ra vẻ mặt như vậy.

Cố Ngôn Thu mím môi im lặng, há miệng định bảo cô rời đi nhưng​‌‌​​‌‌‌‍​‌‌‌​‌​‌‍​‌‌​​‌​‌‍​‌‌‌​​‌‌‍​‌‌‌​‌​​‍ đại não như bị xé toạc, đột nhiên lại xuất hiện những thứ khác.

Hay nói đúng​‌‌​​‌‌‌‍​‌‌‌​‌​‌‍​‌‌​​‌​‌‍​‌‌‌​​‌‌‍​‌‌‌​‌​​‍ hơn…

Là ký​‌‌​​‌‌‌‍​‌‌‌​‌​‌‍​‌‌​​‌​‌‍​‌‌‌​​‌‌‍​‌‌‌​‌​​‍ ức.