Cùng Kẻ Thù Xuyên Thành Đôi Anh Em Phản Diện

Chương 109

 

Là cái gã xấu xa từng mắng hai​‌‌​​‌‌‌‍​‌‌‌​‌​‌‍​‌‌​​‌​‌‍​‌‌‌​​‌‌‍​‌‌‌​‌​​‍ anh em và vu oan cho cô!

Đồng tử Minh Ương co rút lại,​‌‌​​‌‌‌‍​‌‌‌​‌​‌‍​‌‌​​‌​‌‍​‌‌‌​​‌‌‍​‌‌‌​‌​​‍ cảm giác nguy hiểm ập đến.

Nếu cô nhớ không lầm thì nhà kho chất đầy thiết bị của tổ đạo diễn, toàn là​‌‌​​‌‌‌‍​‌‌‌​‌​‌‍​‌‌​​‌​‌‍​‌‌‌​​‌‌‍​‌‌‌​‌​​‍ đồ lặt vặt, nơi đó không thuộc phạm vi quay phim, đương nhiên cũng không lắp camera.

Đang yên đang lành, hắn ta​‌‌​​‌‌‌‍​‌‌‌​‌​‌‍​‌‌​​‌​‌‍​‌‌‌​​‌‌‍​‌‌‌​‌​​‍ đi theo làm gì?

Minh Ương linh cảm không phải chuyện tốt lành gì, nhất thời không​‌‌​​‌‌‌‍​‌‌‌​‌​‌‍​‌‌​​‌​‌‍​‌‌‌​​‌‌‍​‌‌‌​‌​​‍ kịp nghĩ nhiều, xách xô nước nhỏ lảo đảo đuổi theo.

Khi đến gần trợ lý Tiền, cô giả vờ không cầm nổi, buông tay, chỉ nghe thấy một tiếng “soạt”, xô nước đổ xuống​‌‌​​‌‌‌‍​‌‌‌​‌​‌‍​‌‌​​‌​‌‍​‌‌‌​​‌‌‍​‌‌‌​‌​​‍ đất, cả xô nước bẩn đổ ập vào chân trợ lý trường quay, đồng thời chặn đứng bước chân của hắn ta.

Cảm giác ẩm ướt lạnh lẽo và nhớp nháp bất​‌‌​​‌‌‌‍​‌‌‌​‌​‌‍​‌‌​​‌​‌‍​‌‌‌​​‌‌‍​‌‌‌​‌​​‍ ngờ lan từ ống quần thấm vào tận tất.

Minh Ương giống như một con hổ con chặn đường đứng chắn trước mặt hắn ta, vẻ mặt ngây thơ vô tội nhìn đống hỗn độn trên mặt đất. Hắn​‌‌​​‌‌‌‍​‌‌‌​‌​‌‍​‌‌​​‌​‌‍​‌‌‌​​‌‌‍​‌‌‌​‌​​‍ ta hoàn toàn không để ý cô bé chui ra từ đâu, đầu tiên là sững người, sau đó là một cơn giận vô cớ bùng lên --

“Mày...”

Đang định nổi cáu, Tiền Nguyên Kiệt chợt thấy ống kính máy quay chĩa về phía mình, lý trí mách bảo​‌‌​​‌‌‌‍​‌‌‌​‌​‌‍​‌‌​​‌​‌‍​‌‌‌​​‌‌‍​‌‌‌​‌​​‍ hắn ta phải cố nuốt cục tức vào trong, chỉ còn lại sự bực bội âm ỉ trong lòng.

“Ương Ương?”

Đàm Tiểu Á lúc này đã lấy​‌‌​​‌‌‌‍​‌‌‌​‌​‌‍​‌‌​​‌​‌‍​‌‌‌​​‌‌‍​‌‌‌​‌​​‍ đồ từ trong kho ra.

Cô ấy nhìn Minh Ương, rồi lại nhìn sang anh nhân viên trường​‌‌​​‌‌‌‍​‌‌‌​‌​‌‍​‌‌​​‌​‌‍​‌‌‌​​‌‌‍​‌‌‌​‌​​‍ quay đang hậm hực, nhíu mày: “Anh Tiền, có chuyện gì vậy?”

“Không có gì.” Tiền Nguyên Kiệt đẩy gọng kính: “Ương Ương​‌‌​​‌‌‌‍​‌‌‌​‌​‌‍​‌‌​​‌​‌‍​‌‌‌​​‌‌‍​‌‌‌​‌​​‍ không cẩn thận làm đổ nước vào người tôi thôi.”

Anh ta cười gượng, đưa tay định xoa​‌‌​​‌‌‌‍​‌‌‌​‌​‌‍​‌‌​​‌​‌‍​‌‌‌​​‌‌‍​‌‌‌​‌​​‍ đầu Minh Ương: “Không sao đâu, chú...”

Bốp!

Nhưng chưa kịp chạm vào, Minh Ương đã thẳng tay gạt ra, vẻ mặt chán ghét lùi lại hai bước, giọng nói trẻ con đầy vẻ ghét bỏ: “Tay chú bẩn, không​‌‌​​‌‌‌‍​‌‌‌​‌​‌‍​‌‌​​‌​‌‍​‌‌‌​​‌‌‍​‌‌‌​‌​​‍ được chạm vào con.” Như sợ thứ dơ bẩn kia vấy lên người mình, Minh Ương ra sức chà tay vào quần áo, thể hiện rõ sự chán ghét ra mặt.

Ống kính máy quay đang chĩa thẳng vào mặt hắn ta, những người xung quanh cũng đều nghe thấy câu nói đó, tất​‌‌​​‌‌‌‍​‌‌‌​‌​‌‍​‌‌​​‌​‌‍​‌‌‌​​‌‌‍​‌‌‌​‌​​‍ cả đều tò mò nhìn sang, đối với hắn ta mà nói, đây chẳng khác nào một sự sỉ nhục khác.

Tiền Nguyên Kiệt mặt mày tái mét nhưng vẫn phải cố​‌‌​​‌‌‌‍​‌‌‌​‌​‌‍​‌‌​​‌​‌‍​‌‌‌​​‌‌‍​‌‌‌​‌​​‍ gắng duy trì hình tượng hiền lành, chất phác.

“Ương Ương, chú rửa​‌‌​​‌‌‌‍​‌‌‌​‌​‌‍​‌‌​​‌​‌‍​‌‌‌​​‌‌‍​‌‌‌​‌​​‍ tay rồi mà.”

Minh Ương hừ một tiếng: “Vẫn​‌‌​​‌‌‌‍​‌‌‌​‌​‌‍​‌‌​​‌​‌‍​‌‌‌​​‌‌‍​‌‌‌​‌​​‍ bẩn, con ghét chú.”

Cô bé thẳng thắn bày tỏ sự ghét​‌‌​​‌‌‌‍​‌‌‌​‌​‌‍​‌‌​​‌​‌‍​‌‌‌​​‌‌‍​‌‌‌​‌​​‍ bỏ của mình, không hề che giấu.

[Hơi mất lịch​‌‌​​‌‌‌‍​‌‌‌​‌​‌‍​‌‌​​‌​‌‍​‌‌‌​​‌‌‍​‌‌‌​‌​​‍ sự nhỉ??]

Có thể tưởng tượng được, khán giả xem​‌‌​​‌‌‌‍​‌‌‌​‌​‌‍​‌‌​​‌​‌‍​‌‌‌​​‌‌‍​‌‌‌​‌​​‍ đến đây lại bắt đầu lên án.

[Làm đổ nước vào người ta rồi còn​‌‌​​‌‌‌‍​‌‌‌​‌​‌‍​‌‌​​‌​‌‍​‌‌‌​​‌‌‍​‌‌‌​‌​​‍ nói người ta bẩn, cái này...]

[Không bênh ai cả, tôi cũng không thích người lạ sờ đầu mình, mà nếu tôi nhớ không nhầm thì tập​‌‌​​‌‌‌‍​‌‌‌​‌​‌‍​‌‌​​‌​‌‍​‌‌‌​​‌‌‍​‌‌‌​‌​​‍ trước hình như người này còn vu oan cho Minh Ương mà? Không thích anh ta là chuyện bình thường.]

[Hình như Ương Ương chỉ nhắm vào anh ta thôi, có khi​‌‌​​‌‌‌‍​‌‌‌​‌​‌‍​‌‌​​‌​‌‍​‌‌‌​​‌‌‍​‌‌‌​‌​​‍ nào anh ta bắt nạt Ương Ương sau lưng không?]

[Fan Minh Ương vừa phải thôi, cả thế giới đều bắt nạt Ương Ương nhà các người được chưa. Người giúp việc​‌‌​​‌‌‌‍​‌‌‌​‌​‌‍​‌‌​​‌​‌‍​‌‌‌​​‌‌‍​‌‌‌​‌​​‍ bắt nạt, đạo diễn bắt nạt, nhân viên trường quay không tên tuổi cũng bắt nạt, Lọ Lem chắc? Chịu.]

[Nhưng mà rõ ràng rất​‌‌​​‌‌‌‍​‌‌‌​‌​‌‍​‌‌​​‌​‌‍​‌‌‌​​‌‌‍​‌‌‌​‌​​‍ kỳ lạ mà...]

“Ương Ương, em làm​‌‌​​‌‌‌‍​‌‌‌​‌​‌‍​‌‌​​‌​‌‍​‌‌‌​​‌‌‍​‌‌‌​‌​​‍ đổ nước à?”

Bầu không khí giữa một lớn một nhỏ có phần gượng gạo, Đàm Tiểu Á lúc này cũng không thể đứng nhìn, ôm​‌‌​​‌‌‌‍​‌‌‌​‌​‌‍​‌‌​​‌​‌‍​‌‌‌​​‌‌‍​‌‌‌​‌​​‍ đồ đi tới, thấy cô bé không làm bẩn mình, cô ấy thở phào: “Ương Ương, xin lỗi anh Tiền đi em.”

Minh Ương ngẩng đầu nhìn anh nhân viên trường quay họ Tiền, cô bé hoàn toàn không​‌‌​​‌‌‌‍​‌‌‌​‌​‌‍​‌‌​​‌​‌‍​‌‌‌​​‌‌‍​‌‌‌​‌​​‍ muốn nói xin lỗi người này nhưng cũng không muốn làm Đàm Tiểu Á khó xử.

Lặng lẽ nhìn hắn ta một lúc, Minh Ương​‌‌​​‌‌‌‍​‌‌‌​‌​‌‍​‌‌​​‌​‌‍​‌‌‌​​‌‌‍​‌‌‌​‌​​‍ mở miệng nói: “Chú ơi, con xin lỗi.”

Đàm Tiểu Á nhẹ nhàng xoa mái tóc xoăn của cô bé, cũng nói​‌‌​​‌‌‌‍​‌‌‌​‌​‌‍​‌‌​​‌​‌‍​‌‌‌​​‌‌‍​‌‌‌​‌​​‍ theo: “Trẻ con mà, anh Tiền đừng chấp nhặt với con bé.”

Sắc mặt Tiền Nguyên Kiệt hết xanh lại đỏ, đỏ rồi lại tím, cuối cùng đành cố nén sự bực dọc vào trong: “Không sao, lần sau cẩn​‌‌​​‌‌‌‍​‌‌‌​‌​‌‍​‌‌​​‌​‌‍​‌‌‌​​‌‌‍​‌‌‌​‌​​‍ thận hơn nhé.” Nói xong, hắn ta quay sang Đàm Tiểu Á: “Mau mang đồ cho phó đạo diễn đi, bên đó đang cần gấp đấy.”