Cùng Kẻ Thù Xuyên Thành Đôi Anh Em Phản Diện

Chương 108

 

Đối với Minh Ương, lau kính chỉ là chuyện nhỏ, vì muốn nhanh chóng ra ngoài giúp đỡ, nên cô bé làm việc không hề qua loa. Thẩm Gia Thước còn chưa lau xong một tấm kính​‌‌​​‌‌‌‍​‌‌‌​‌​‌‍​‌‌​​‌​‌‍​‌‌‌​​‌‌‍​‌‌‌​‌​​‍ đã muốn kêu mệt nhưng thấy cô bé nghiêm túc chăm chỉ như vậy, trong lòng bỗng trỗi dậy tinh thần ganh đua, hì hục thay một chậu nước khác rồi tiếp tục làm việc.

Kết quả là cậu nhóc bận rộn cả buổi, cũng​‌‌​​‌‌‌‍​‌‌‌​‌​‌‍​‌‌​​‌​‌‍​‌‌‌​​‌‌‍​‌‌‌​‌​​‍ không bằng một tấm kính của Minh Ương.

Khu vực cô bé phụ trách lau không những sáng bóng, mà còn không có​‌‌​​‌‌‌‍​‌‌‌​‌​‌‍​‌‌​​‌​‌‍​‌‌‌​​‌‌‍​‌‌‌​‌​​‍ vết nước; ngược lại Thẩm Gia Thước, lau còn tệ hơn không lau.

Thẩm Gia Thước nhìn tấm kính đầy vết nước trước mặt, rồi lại so sánh với tấm kính bên cạnh của​‌‌​​‌‌‌‍​‌‌‌​‌​‌‍​‌‌​​‌​‌‍​‌‌‌​​‌‌‍​‌‌‌​‌​​‍ Minh Ương, sáng đến mức có thể đập chết một con ruồi, cảm giác kính nể bỗng trào dâng——

“Ương Ương, em lau kính sạch thật đấy.”​‌‌​​‌‌‌‍​‌‌‌​‌​‌‍​‌‌​​‌​‌‍​‌‌‌​​‌‌‍​‌‌‌​‌​​‍ Cậu nhóc chân thành khen ngợi.

Minh Ương hà hơi lên kính, bàn tay nhỏ bé dùng sức lau​‌‌​​‌‌‌‍​‌‌‌​‌​‌‍​‌‌​​‌​‌‍​‌‌‌​​‌‌‍​‌‌‌​‌​​‍ vết bẩn trên đó, nói: “Vì ở nhà em thường xuyên lau.”

Thẩm Gia Thước trợn tròn mắt: “Ở nhà​‌‌​​‌‌‌‍​‌‌‌​‌​‌‍​‌‌​​‌​‌‍​‌‌‌​​‌‌‍​‌‌‌​‌​​‍ em ngày nào cũng lau kính à?”

Minh Ương đếm từng ngón tay: “Còn quét nhà, giặt​‌‌​​‌‌‌‍​‌‌‌​‌​‌‍​‌‌​​‌​‌‍​‌‌‌​​‌‌‍​‌‌‌​‌​​‍ quần áo và dọn dẹp nhà cửa nữa.”

Cô bé cố tình nói​‌‌​​‌‌‌‍​‌‌‌​‌​‌‍​‌‌​​‌​‌‍​‌‌‌​​‌‌‍​‌‌‌​‌​​‍ ra những lời này.

Bà Cố không quan tâm đến hai anh em, dì Hứa đương nhiên cũng sẽ không chăm sóc họ, đôi khi lười biếng còn sẽ cố tình giao​‌‌​​‌‌‌‍​‌‌‌​‌​‌‍​‌‌​​‌​‌‍​‌‌‌​​‌‌‍​‌‌‌​‌​​‍ việc nhà cho hai đứa trẻ làm. Cố Ngôn Thu không nỡ để em gái làm việc nặng, nên giặt quần áo đều là cậu làm.

Còn Tiểu Minh Ương thì phụ trách những việc​‌‌​​‌‌‌‍​‌‌‌​‌​‌‍​‌‌​​‌​‌‍​‌‌‌​​‌‌‍​‌‌‌​‌​​‍ đơn giản như lau nhà và lau kính.

Quả nhiên, những lời này đã gây ra​‌‌​​‌‌‌‍​‌‌‌​‌​‌‍​‌‌​​‌​‌‍​‌‌‌​​‌‌‍​‌‌‌​‌​​‍ sự nghi ngờ của một số người.

[Tiểu thư nhà giàu mà cũng​‌‌​​‌‌‌‍​‌‌‌​‌​‌‍​‌‌​​‌​‌‍​‌‌‌​​‌‌‍​‌‌‌​‌​​‍ phải làm việc nhà sao?]

[Có phải người giúp việc lười biếng không muốn làm, cố tình bắt​‌‌​​‌‌‌‍​‌‌‌​‌​‌‍​‌‌​​‌​‌‍​‌‌‌​​‌‌‍​‌‌‌​‌​​‍ chúng tự làm không? Người mẹ già này càng thương xót hơn.]

[Hu hu hu đau lòng quá, hồi năm​‌‌​​‌‌‌‍​‌‌‌​‌​‌‍​‌‌​​‌​‌‍​‌‌‌​​‌‌‍​‌‌‌​‌​​‍ tuổi tôi còn chẳng biết cái gì.]

[Vậy nhà họ Cố thực sự không phát hiện ra sao? Đừng nói là nhắm mắt làm ngơ giả​‌‌​​‌‌‌‍​‌‌‌​‌​‌‍​‌‌​​‌​‌‍​‌‌‌​​‌‌‍​‌‌‌​‌​​‍ vờ không thấy, sau khi chuyện vỡ lở thì đổ hết trách nhiệm cho người giúp việc.]

[Thôi đi, người lớn không đi làm sao? Nếu nhà họ Cố thực sự ngược đãi​‌‌​​‌‌‌‍​‌‌‌​‌​‌‍​‌‌​​‌​‌‍​‌‌‌​​‌‌‍​‌‌‌​‌​​‍ chúng thì cũng không dám to gan cho chúng lên chương trình thế này đâu.]

Hai bên tranh cãi không dứt, phần lớn mọi người đều tin rằng nhà họ​‌‌​​‌‌‌‍​‌‌‌​‌​‌‍​‌‌​​‌​‌‍​‌‌‌​​‌‌‍​‌‌‌​‌​​‍ Cố không đến nỗi bắt nạt hai đứa trẻ mồ côi cha mẹ.

Thẩm Gia Thước không khỏi nhìn đôi bàn tay nhỏ​‌‌​​‌‌‌‍​‌‌‌​‌​‌‍​‌‌​​‌​‌‍​‌‌‌​​‌‌‍​‌‌‌​‌​​‍ bé đang cầm khăn lau của cô bé.

Tròn vo, hơi ngắn, trên mu bàn tay còn có mười núm​‌‌​​‌‌‌‍​‌‌‌​‌​‌‍​‌‌​​‌​‌‍​‌‌‌​​‌‌‍​‌‌‌​‌​​‍ đồng tiền, nhỏ hơn tay em gái cậu nhóc một xíu.

Thẩm Gia Thước bỗng trỗi dậy lòng muốn bảo vệ, vỗ ngực đảm bảo:​‌‌​​‌‌‌‍​‌‌‌​‌​‌‍​‌‌​​‌​‌‍​‌‌‌​​‌‌‍​‌‌‌​‌​​‍ “Ương Ương, em đừng làm nữa, việc còn lại để anh làm cho!”

Minh Ương nghi ngờ nhìn cậu nhóc: “Sao tự dưng anh tốt với​‌‌​​‌‌‌‍​‌‌‌​‌​‌‍​‌‌​​‌​‌‍​‌‌‌​​‌‌‍​‌‌‌​‌​​‍ em thế? Chẳng phải anh không thích làm mấy việc này sao?”

Rõ ràng lúc nãy còn kêu mệt, sao chớp​‌‌​​‌‌‌‍​‌‌‌​‌​‌‍​‌‌​​‌​‌‍​‌‌‌​​‌‌‍​‌‌‌​‌​​‍ mắt đã thay đổi tính nết rồi.

“Mẹ anh bảo đàn ông con trai phải bảo vệ bạn nữ. Ương Ương ở nhà làm việc vất vả rồi, nên hôm nay không cần làm nữa.” Cậu​‌‌​​‌‌‌‍​‌‌‌​‌​‌‍​‌‌​​‌​‌‍​‌‌‌​​‌‌‍​‌‌‌​‌​​‍ nhóc chủ động cầm lấy giẻ lau trong tay Minh Ương, thề thốt đảm bảo: “Để anh, để anh làm, anh cũng sẽ làm tốt như Ương Ương.”

Cậu nhóc không thích Cố Ngôn Thu là một​‌‌​​‌‌‌‍​‌‌‌​‌​‌‍​‌‌​​‌​‌‍​‌‌‌​​‌‌‍​‌‌‌​‌​​‍ chuyện, còn Minh Ương lại là chuyện khác.

Huống hồ... huống hồ Thẩm Gia Thước vẫn chưa quên chuyện suýt chút nữa hại Minh​‌‌​​‌‌‌‍​‌‌‌​‌​‌‍​‌‌​​‌​‌‍​‌‌‌​​‌‌‍​‌‌‌​‌​​‍ Ương bị đập đầu, hôm nay chính là cơ hội tốt nhất để bù đắp!

Cậu nhóc sẽ không​‌‌​​‌‌‌‍​‌‌‌​‌​‌‍​‌‌​​‌​‌‍​‌‌‌​​‌‌‍​‌‌‌​‌​​‍ trốn tránh!

Vẻ mặt nghiêm túc của Thẩm Gia Thước khiến Minh Ương buồn cười, cô mím môi nín cười, cũng không đả kích sự​‌‌​​‌‌‌‍​‌‌‌​‌​‌‍​‌‌​​‌​‌‍​‌‌‌​​‌‌‍​‌‌‌​‌​​‍ tự tin của cậu nhóc, chủ động đảm nhận công việc hậu cần: “Vậy để em đi thay nước cho Gia Thước.”

Dù sao thì lau kính cũng gần xong rồi,​‌‌​​‌‌‌‍​‌‌‌​‌​‌‍​‌‌​​‌​‌‍​‌‌‌​​‌‌‍​‌‌‌​‌​​‍ phần còn lại không nặng nhọc lắm.

Cô xách xô nước nhỏ đi về phía nhà vệ sinh nhưng ngay​‌‌​​‌‌‌‍​‌‌‌​‌​‌‍​‌‌​​‌​‌‍​‌‌‌​​‌‌‍​‌‌‌​‌​​‍ lúc đó, Minh Ương chú ý đến hai bóng dáng quen thuộc.

Người đi phía trước là Đàm Tiểu Á, nhìn hướng đi​‌‌​​‌‌‌‍​‌‌‌​‌​‌‍​‌‌​​‌​‌‍​‌‌‌​​‌‌‍​‌‌‌​‌​​‍ thì có vẻ cô ấy đang đến nhà kho.

Minh Ương lại rướn cổ lên, liếc mắt nhận ra người đi theo phía​‌‌​​‌‌‌‍​‌‌‌​‌​‌‍​‌‌​​‌​‌‍​‌‌‌​​‌‌‍​‌‌‌​‌​​‍ sau là trợ lý trường quay phụ trách nhóm của Liễu Doanh Doanh.