Khi Lâm Thiên Tiêu và Cố Hoài xông vào phòng bao trong quán bar, Chu Tùng Cẩn đã say mềm. Anh nằm bẹp trên ghế sofa, gần như mất ý thức.
Hai người kinh ngạc nhìn nhau.
“Sao lại ra nông nỗi này?”
Chu Tùng Cẩn tuy tửu lượng tốt, nhưng trước giờ luôn biết chừng mực, rất hiếm khi uống nhiều, càng không bao giờ say đến mức thảm hại như vậy.
Cố Hoài nhìn nhân viên phục vụ đưa họ vào phòng, hỏi: “Cậu ấy đến lúc nào? Uống bao nhiêu rồi?”
Người phục vụ đáp: “Khoảng ba giờ chiều đã đến rồi.”
Anh ta chỉ vào chai rượu whisky trên bàn: “Thay chai mới được một lúc rồi.”
Lâm Thiên Tiêu “ai da” một tiếng rồi đi tới đỡ người ngồi dậy, vỗ vỗ vai anh, lớn tiếng gọi: “Anh bạn, có chuyện gì thế? Bị kích động à? Tân Tân tái hôn rồi hả?”
Cố Hoài khoát tay ra hiệu cho phục vụ rời đi, rồi ngồi phịch xuống ghế cạnh sofa, nhìn Chu Tùng Cẩn đang say khướt, chậc chậc hai tiếng.
“Giao thừa với mùng Một chẳng thấy bóng dáng cậu đâu, chạy đi đâu thế? Về rồi lại uống say bí tỉ thế này?”
Chu Tùng Cẩn khẽ hé đôi mắt mờ mịt, tựa lưng vào sofa, không phản ứng gì.
“Hôm qua dì Chu còn bảo cậu đi làm tăng ca mà?” Lâm Thiên Tiêu nghi hoặc.
Cố Hoài nhìn gương mặt đỏ ửng, uể oải của Chu Tùng Cẩn, lắc đầu cười: “Tăng ca mà thành ra thế này sao?”
“Cũng chẳng phải vì Tân Tân đâu nhỉ? Hôm qua Tân Tân hẹn cậu mà cậu không đi, em ấy còn than phiền với tôi nữa kìa.”
Nói xong, Lâm Thiên Tiêu chợt nhớ lại chuyện giao thừa cậu ta nói có hẹn với bạn bè, đột nhiên thấy có gì đó không đúng, vỗ đùi đứng bật dậy: “Tôi nhớ ra rồi, là bạn hôm giao thừa chứ gì!”
Cậu ta hét lên: “Giao thừa, mùng Một, hai ngày trời... đừng nói là cậu ở cùng cái người họ Thẩm kia đấy nhé?!”
Cố Hoài nhìn Lâm Thiên Tiêu đang kích động mà mặt mày không cảm xúc: “Sao lại kéo Thẩm tiểu thư vào đây nữa rồi.”
“Chắc chắn là thế! Cô ta tâm cơ nặng, tổng giám đốc nhà ta chắc bị lừa rồi!” Lâm Thiên Tiêu hoảng hốt ngồi xuống bên cạnh Chu Tùng Cẩn, ghé sát mặt anh, lớn tiếng hỏi: “Này anh em! Không phải bị con nhỏ kia lừa gạt rồi nên mới ra nông nỗi này chứ?”
Chu Tùng Cẩn nghiêng đầu, hé mắt, ánh nhìn lạnh lùng và sắc bén bắn thẳng vào cậu ta, Lâm Thiên Tiêu lại ghé sát hơn, kích động hỏi tiếp: “Cậu có phải với cô Thẩm kia đã…”
…
Khi Chu Tùng Cẩn tỉnh lại trong bệnh viện, hai bên thái dương vẫn nhức buốt.
“Tỉnh rồi à?” Cố Hoài ngồi ở ghế bên giường bệnh, vẻ mặt phức tạp nhìn anh.
Chu Tùng Cẩn mặt không cảm xúc, chống tay ngồi dậy dựa vào đầu giường, quan sát xung quanh rồi lạnh nhạt hỏi: “Tôi bị sao vậy?”
“Không có gì nghiêm trọng...” Cố Hoài đáp.
“Đây là bệnh viện.”
“Tôi biết.” Cố Hoài liếc anh, mím môi cười khẽ: “Là Tiêu Đầu To... đến khám bệnh.”
“Cậu ta bị gì?” Chu Tùng Cẩn hỏi, giọng hờ hững.
Cố Hoài: “...”
“Cậu ta bị gì?” Anh lặp lại.
Cố Hoài nhếch môi, từ tốn đáp: “Cậu ta thật sự thành ‘Tiêu Đầu To’ rồi. Cậu đã đánh cậu ta đấy, quên rồi sao?”
Chu Tùng Cẩn sững người, nghe Cố Hoài tiếp tục kể lại “chiến sự”: “Mặt phải ăn một cú đấm cực mạnh, rồi cậu nhào lên bổ thêm mấy phát... phát nào cũng nhắm ngay cái miệng cậu ta... nếu không có tôi cản, chắc giờ thành án mạng rồi.”
Chu Tùng Cẩn ngơ ngác một lúc, đưa tay xoa nhẹ trán như đang cố nhớ lại vài mảnh ký ức rời rạc.
Bên ngoài bỗng vang lên tiếng khóc nức nở, âm thanh nghẹn lại trong cổ họng, như không thể thoát ra từ miệng, chỉ còn nhờ lồng ngực run rẩy mà phát ra.
Chẳng mấy chốc, Lâm Thiên Tiêu lôi theo giá truyền dịch, ấm ức xuất hiện ở cửa phòng bệnh. Vừa thấy Chu Tùng Cẩn tỉnh lại, cậu ta liền giơ cánh tay đang truyền nước lên định lao tới, bị y tá và Cố Hoài nhanh tay ngăn lại.
“Lâm Thiên Tiêu, bình tĩnh lại!”
“Hu hu... Chu Tùng Cẩn, cậu bị điên à? Hu hu... cậu uống say rồi ra tay đánh tôi... tôi lo cho cậu, hỏi han cậu... vậy mà cậu đấm tôi như đấm kẻ thù...”
Chu Tùng Cẩn mặt lạnh như băng, ngồi trên giường bất động, dửng dưng nhìn màn kịch đang diễn ra trước cửa phòng.
“Tại sao?” Lâm Thiên Tiêu bị ép dán sát vào tường, miệng sưng đỏ, nửa bên mặt phồng rộp, ngửa mặt ấm ức: “Tôi chọc gì cậu chứ? Sao đánh tôi tàn bạo vậy?!”
“Tôi nói thật, Lâm Thiên Tiêu, cái miệng cậu đúng là đáng bị đánh!” Cố Hoài quay sang Chu Tùng Cẩn, rót nước rồi nói: “Nhưng cậu ra tay cũng hơi... quá đà rồi.”
“Tôi chỉ mới nói một câu về con nhỏ họ Thẩm kia là…”
Câu chưa dứt, mặt Chu Tùng Cẩn lập tức tối sầm, anh hất chăn định xông xuống giường. Cố Hoài hoảng hốt lập tức xoay người cản lại, đẩy anh ngồi xuống giường.
“Gì... gì thế này?!” Cố Hoài hét lên, quay sang Lâm Thiên Tiêu: “Tiêu Đầu To, cậu im miệng đi!”
Rồi quay lại nhìn Chu Tùng Cẩn, sắc mặt vẫn còn chút váng vất sau cơn say, giọng dịu xuống: “Tùng Cẩn à, cậu bao nhiêu tuổi rồi? Nhìn lại thân phận và địa vị của cậu đi, đánh nhau trong bệnh viện thì ra thể thống gì?”
Nói xong, anh vội kéo Lâm Thiên Tiêu, đẩy luôn cả giá truyền dịch, kéo nguyên một đám người ầm ầm rời khỏi phòng.
Lâm Thiên Tiêu bị đẩy đi được một đoạn mới hoàn hồn, kêu toáng lên: “Cố Hoài, cậu đẩy tôi đi đâu vậy?!”
Cậu ta quay đầu chỉ vào căn phòng phía sau, lớn tiếng tố cáo: “Đó là phòng bệnh của tôi!”
Cố Hoài buông tay ra, làm bộ nhún vai, lạnh nhạt liếc cậu ta: “Ờ, phòng cậu đấy, quay lại đi, quay về đi!”
Lâm Thiên Tiêu như con chó vừa được tháo xích, khí thế đang bốc liền cụp xuống, mặt ỉu xìu, tự kéo giá truyền dịch chầm chậm quay đầu đi tiếp.
Cậu ta tự suy nghĩ một lúc, chẳng hiểu ra được gì, cuối cùng lẩm bẩm: “Chắc ra ngoài uống nhầm thuốc rồi.”
Cố Hoài đi theo, bật cười, mắng nhẹ: “Tôi đã cảnh báo cậu bao nhiêu lần rồi, nhắc đến Thẩm tiểu thư thì đừng có nói bậy. Giờ thì hay rồi, ăn đòn chưa?”
“Làm sao tôi biết, mới qua cái Tết mà cậu ta đối xử với con nhỏ họ Thẩm kia...”
“Ê ê!” Cố Hoài trừng mắt nhắc nhở.
Lâm Thiên Tiêu vội đổi giọng: “...đối xử với cô T kia... thay đổi hẳn 180 độ.”
Càng nghĩ càng tức, cuối cùng không nhịn được nữa, cậu ta bặm môi sưng đỏ như xúc xích, tức tưởi oán trách: “Từ ba tuổi tôi đã theo cậu ta như cái đuôi, hồi nhỏ cậu ta uống nước tôi bưng ly, cậu ta đi vệ sinh tôi cầm giấy... giờ chỉ vì một người phụ nữ, mà lại nỡ lòng ra tay đánh tôi!”
Cố Hoài nghĩ đến sự bất thường của Chu Tùng Cẩn, bất giác thở dài một tiếng, cười khẽ: “Ai mà biết đã xảy ra chuyện gì chứ.”