Một tuần sau, Thẩm Nghi mới gặp lại Chu Tùng Cẩn.
Cận kề kỳ nghỉ cuối năm, công việc dồn dập, cô lại phải tranh thủ thời gian tìm nhà để thuê chung với Vương Lộc, bận đến mức không kịp thở.
Chiều chủ nhật, điện thoại rung lên báo có tin nhắn.
Thẩm Nghi cúi đầu nhìn, là tin nhắn của Chu Tùng Cẩn.
"Túi hành lý của em để quên trên xe anh."
Lúc này cô mới sực nhớ, hôm đi tiệc cuối năm từ đảo Thanh Lãng trở về, mình rời khỏi văn phòng anh sớm mà quên mất túi vẫn để trong xe anh.
Cô còn đang nghĩ cách lấy lại thì tin nhắn thứ hai lại đến:
"Anh đang ở trước khu nhà em."
Thẩm Nghi hơi sững người. Anh ấy... tự mang đến sao?
Cô vội vàng đứng dậy, khoác áo choàng rồi đóng cửa ra ngoài.
Chiếc Maybach của Chu Tùng Cẩn đậu bên lề cổng khu chung cư, dưới bóng cây trông vô cùng nổi bật. Khi Thẩm Nghi bước tới, cửa kính xe hạ xuống, lộ ra gương mặt tuấn tú lạnh lùng của anh ẩn trong bóng tối.
Thẩm Nghi đút tay vào túi áo choàng, đứng trong gió lạnh đầu đông, hơi áy náy nói:
"Xin lỗi Chu Tổng, làm phiền anh còn phải đích thân mang tới."
Cô vừa dứt lời, Chu Tùng Cẩn lại không đưa túi ra.
"Vào xe đi." Anh khẽ cúi mắt, liếc nhìn vào trong xe như ra hiệu, cùng lúc cửa ghế phụ tự động mở ra.
Thẩm Nghi không hiểu chuyện gì, do dự một lúc rồi vẫn ngồi vào trong.
"Túi của tôi..."
"Để ở nhà anh rồi." Chu Tùng Cẩn nhìn thẳng về phía trước, lạnh nhạt đáp.
Thẩm Nghi khẽ nhắm mắt. Ở nhà anh? Vậy nên cuối tuần anh chạy tới cổng khu nhà gọi cô ra là vì...?
Lại còn lấy lý do là cô để quên túi trên xe.
"Dạo này em bận gì vậy?" Chu Tùng Cẩn liếc nhìn cô.
Thẩm Nghi buột miệng đáp: "Làm việc, tìm nhà."
"Em định mua nhà ư?"
Câu hỏi khiến cô bật cười, thản nhiên đáp: "Bọn tôi thuê nhà thôi."
"Bọn em?" Ánh mắt Chu Tùng Cẩn hơi nheo lại, thoáng lạnh.
"Tôi và Vương Lộc." Thẩm Nghi không mảy may để ý, còn tiện miệng nói rõ tên người kia.
Hừ. Chu Tùng Cẩn cúi mắt nhìn về khoảng không, khẽ cười khẩy.
Tiếng cười nhỏ nhẹ nhưng đủ để Thẩm Nghi nghe rõ.
Giọng điệu đó, giống hệt hai năm trước.
Sắc mặt cô tối lại, quay đầu nhìn nghiêng gương mặt lạnh lùng kiêu ngạo của anh, cả người toát ra vẻ khinh thường.
Hạng người như anh, tất nhiên sẽ chẳng coi ra gì mấy người phải đi thuê nhà như cô.
Nếu là người khác có phản ứng như vậy, cùng lắm cô sẽ coi như không khí mà lờ đi.
Nhưng người này là Chu Tùng Cẩn. Cô rất nhạy cảm với những lời châm chọc dù là hữu ý hay vô tình từ anh, giọng cô trầm xuống:
"Anh còn chuyện gì không? Nếu không thì tôi về trước."
Cô quay người định mở cửa thì bên cạnh truyền đến giọng nói lạnh lùng:
"Xem ra em thật sự thích cậu ta, đến loại chụp ảnh kiểu đó cũng có thể tha thứ."
Thẩm Nghi khựng lại.
Tấm ảnh đó, anh quả nhiên đã nhìn thấy.
Cô hơi nghiêng người, cúi đầu không nhìn anh, điềm tĩnh đáp:
"Chỉ là ảnh chụp bất ngờ thôi, họ chỉ là đồng nghiệp."
"Vương Lộc cố tình bay về từ xa, chỉ để giải thích với em thế à?"
Thẩm Nghi hơi ngạc nhiên.
Anh để ý đến chuyện giữa cô và Vương Lộc nhiều như vậy sao?
"Đó là chuyện riêng giữa tôi và anh ấy."
Đôi mắt màu nhạt của Chu Tùng Cẩn ánh lên vẻ lạnh lẽo, chân đạp nhẹ lên chân ga. Chiếc xe đột ngột chuyển động, khiến Thẩm Nghi bất ngờ bị đẩy ra sau, lưng va vào ghế.
Cô khẽ kêu một tiếng, chờ đến khi nhận ra thì xe đã bon bon lăn bánh.
Thẩm Nghi quay đầu lại, cau mày nhìn anh: "Anh định đi đâu?"
"Thắt dây an toàn." Giọng anh thản nhiên lạnh nhạt, nhưng không trả lời câu hỏi của cô.
Thẩm Nghi nghẹn lời. Trên đường không tiện tranh cãi, cô đành im lặng cúi người cài dây an toàn.
Đầu óc hơi rối, cô kéo dây nhiều lần vẫn chưa vào đúng chốt. Đến khi kéo được đai an toàn tới chỗ khóa, lại mấy lần cắm không vào.
Cô bắt đầu mất kiên nhẫn, lộ rõ vẻ lúng túng và bối rối.
Người ngồi bên cạnh nhận ra sự căng thẳng của cô, vẫn nhìn thẳng phía trước, tay phải rời khỏi vô lăng, vươn tới nắm lấy tay cô cùng dây đai, nhẹ nhàng kéo xuống và cài vào khóa.
“Cạch” một tiếng, dây an toàn được cài chặt.
Trái tim Thẩm Nghi khẽ run, tay cứng đờ, chưa kịp rút về thì hơi ấm trên mu bàn tay đã rút đi.
Cô lập tức thấy khó thở, vành tai cũng nóng bừng. Cảm giác tê rần còn đọng lại trên mu bàn tay và các ngón tay bị anh chạm vào.
Chu Tùng Cẩn vẫn im lặng, không hề nhìn cô, tay phải đặt trở lại vô lăng.
Các ngón tay thon dài khẽ miết lên lớp da thật trên vô lăng, dường như để xua đi cảm giác tê tê còn sót lại dưới lòng bàn tay.
Anh khẽ nuốt, giọng nhàn nhạt: "Sao tay lại lạnh thế?"
"Buổi sáng đi xem nhà, đi ngoài đường một vòng..." Thẩm Nghi ngẩn người, ngoan ngoãn trả lời.
"Cậu ta đâu?"
Thẩm Nghi nhìn ra ngoài cửa sổ: "Singapore."
"Đêm giao thừa cũng không về?"
Thẩm Nghi: "......"
"Không xin nghỉ được."
Gương mặt nghiêm túc của Chu Tùng Cẩn thoáng qua một tia cười lạnh không tiếng động.
Không xin nghỉ được?