Bên ngoài những bông tuyết tựa như lông ngỗng vẫn không ngừng rơi.
Từ văn phòng của Chu Tùng Cẩn nhìn xuống có thể thu trọn toàn cảnh khu trung tâm thương mại mới nổi ở Cẩm Thành, còn có cả dòng sông Ngọc Băng xuyên suốt trung tâm thành phố và khu phố cổ rộng lớn bên kia bờ sông.
Đứng ở góc độ này, quả thực có thể nói là thu vào tầm mắt nửa giang sơn Cẩm Thành, nhìn xuống chỉ thấy người như kiến, xe như bọ.
Không hiểu sao, Thẩm Nghi lại nghĩ đến điều đó.
Tuyết lớn phủ lên mặt đường, tán cây và mái nhà bên dưới một lớp trắng mỏng.
Cô nhìn đồng hồ, đã gần ba giờ chiều.
Chu Tùng Cẩn nói cuộc họp sẽ kết thúc trong nửa tiếng.
Thế nhưng Thẩm Nghi đã đợi anh suốt một tiếng đồng hồ trong văn phòng nhưng vẫn chưa thấy bóng dáng anh đâu.
Màn hình điện thoại bật lên thông báo một tin nhắn WeChat.
"Xin lỗi, tạm thời có thêm một cuộc họp nữa, đợi anh thêm mười phút nhé."
Thẩm Nghi khẽ thở dài, sớm biết thế đã không tin lời anh nói rằng chỉ nửa tiếng sẽ xong việc.
Cô nghĩ bụng nếu mười phút nữa anh vẫn chưa quay lại thì cô sẽ nhân cơ hội nói muốn tự về nhà.
Đang nghĩ như thế thì điện thoại lại báo có tin nhắn mới.
Thẩm Nghi cúi đầu nhìn, tim cô chợt đập mạnh.
Là Vương Lộc.
"Thẩm Nghi, anh về nước rồi, đang ở nhà em chờ em về."
…
"Phần trên là bản báo cáo tổng kết năm ngoái của chúng tôi. Về kế hoạch năm nay thì…"
Trong phòng họp rộng lớn, Chu Tùng Cẩn đang yên lặng lắng nghe phần báo cáo dự án thì liếc thấy điện thoại xuất hiện tin nhắn mới.
"Tôi có việc gấp nên về trước, đã giúp anh đóng cửa văn phòng. Cảm ơn anh đã cho đi nhờ xe hôm nay."
Anh thoáng khựng lại, định trả lời thì cùng lúc một tin nhắn khác được gửi đến.
"Chu Tổng, hôm nay Vương Lộc xin nghỉ hai ngày, đã bay chuyến sáng nay, chắc giờ đã về tới Cẩm Thành."
Ánh mắt lạnh lẽo lập tức đông cứng lại, như lưỡi dao băng giá lướt qua, ánh lên tia lạnh sắc bén trong đôi đồng tử.
Anh cúi đầu, âm thầm hít sâu một hơi, cố nén cảm xúc tức giận đang dâng lên trong ngực.
…
Khi Thẩm Nghi mở cửa bước vào, Vương Lộc đang hầm canh cho cô.
Nghe thấy tiếng cửa mở, anh lập tức lau khô tay, bước ra với nụ cười trên môi.
"Thẩm Nghi, em về rồi!"
Thẩm Nghi nhìn anh, trong lòng ngổn ngang, chẳng còn tâm trí đâu để đáp lại.
Chỉ vì một tấm ảnh, Vương Lộc lập tức xin nghỉ, bay từ Singapore về chỉ để trực tiếp giải thích với cô.
Thậm chí anh còn kéo cô ngồi xuống ghế sofa, tự tay bấm gọi video với Lộ Tiểu Thần.
Cô gái ở đầu dây bên kia cười ngọt ngào, gọi cô là "chị Thẩm Nghi" đầy thân thiết.
Lộ Tiểu Thần nói rõ ràng rằng giữa cô ấy và Vương Lộc không hề có bất cứ quan hệ mờ ám nào, những hành động trong ảnh chỉ là do hai người hợp tác lâu ngày nên đã quên mất khoảng cách giới tính, mới gây ra sự hiểu lầm, mong cô đừng suy nghĩ nhiều.
Trong video, Lộ Tiểu Thần tỏ ra thẳng thắn, còn Vương Lộc thì phối hợp với vẻ mặt chân thành và hối lỗi.
Mọi thứ dường như thật sự chỉ là một hiểu lầm khó chịu, có lẽ là do cô đã suy nghĩ quá nhiều.
Trái tim vốn đã dao động của Thẩm Nghi bắt đầu nghiêng về phía tha thứ.
Có lẽ, bức ảnh đó… thật sự chỉ là vấn đề của góc chụp.
…
Sáng sớm hôm sau, Vương Lộc đưa cô đến công ty.
"Chiều nay mấy giờ anh bay?" Thẩm Nghi xuống xe, trả lại chiếc mũ bảo hiểm cho anh. Lần này anh về quá gấp, chỉ kịp xin nghỉ hai ngày, hôm qua bay về, hôm nay lại phải quay lại Singapore.
"Một giờ chiều." Vương Lộc nhận mũ, đặt xuống, vừa chỉnh khăn choàng cho cô vừa nói.
Thẩm Nghi khẽ gật đầu, như chợt nhớ ra điều gì, liền hỏi: "Chỉ còn nửa tháng nữa là giao thừa, anh đã chắc chắn xin được mấy ngày nghỉ chưa? Em còn phải nói với bác gái thời gian hai đứa mình về quê."
Năm ngoái Thẩm Nghi ăn Tết một mình, năm nay sau khi chính thức hẹn hò với Vương Lộc, anh đã nhiều lần khuyên cô về nhà anh ăn Tết cùng.
Sau khi ba cô mất, bố mẹ Vương Lộc đã đến dự tang lễ. Cũng chính dịp đó, cô đã gặp bố mẹ anh.
Theo lời Vương Lộc kể, bố mẹ anh rất quý cô.
Thực tế hình như cũng đúng như vậy.
Từ sau khi họ xác lập quan hệ, bác gái nhà họ Vương thường xuyên nhắn WeChat hỏi han, quan tâm cô đủ điều.
Đây cũng là một trong những lý do chính khiến Thẩm Nghi đồng ý về nhà anh ăn Tết năm nay.
Vương Lộc giơ tay hứa chắc: "Anh về Singapore sẽ bàn lại với sếp, chốt được ngày nghỉ sẽ báo cho em ngay!"
"Ừm." Thẩm Nghi gật đầu.