Cứng Đầu - Nhất Điều Đại Ngư Đầu

Chương 54: Bức Ảnh Trong Vòng Bạn Bè

Khi điện thoại của Thẩm Nghi gọi tới, Giang Tử Dương đang hòa mình cùng đám đồng nghiệp nam của công ty Lam Tâm, uống rượu và chơi bài.

Anh đang rất vui, thấy cuộc gọi của Thẩm Nghi thì vội ra một góc yên tĩnh để nghe máy.

“Cô Thẩm? Cô có chuyện gì sao?”

Gọi điện lúc mười một giờ đêm, chắc là có chuyện gấp?

Giọng của Thẩm Nghi bên kia rất nhẹ nhàng, nhưng trong âm thanh vẫn nghe ra chút run rẩy.

“Trợ lý Giang, mấy tấm ảnh anh vừa đăng lên vòng bạn bè WeChat…”

Giang Tử Dương “à” một tiếng, đáp: “Đó là ảnh từ dự án của MJ ở Singapore, hôm nay làm lễ khởi động, tôi đăng vài tấm để quảng bá một chút.”

Cá nhân anh thấy mấy tấm ảnh kiểu này đăng hay không cũng chẳng quan trọng, nhưng Chu tổng đã nhắc thì anh cũng đành phải làm theo cho có lệ.

“Điều tôi muốn hỏi là... tấm cuối cùng...”

“Chờ một chút.” Giang Tử Dương thoát khỏi giao diện cuộc gọi, mở lại bài đăng trong vòng bạn bè vừa nãy, kéo đến tấm ảnh cuối.

“Ảnh này à, mấy người trong ảnh là đội cung ứng vật liệu xây dựng của MJ.”

“Hai người phía sau…” Giọng Thẩm Nghi càng lúc càng nhỏ.

Giang Tử Dương phóng to tấm ảnh, nhìn thấy ở cuối đám đông có một nam một nữ đang đứng.

Cô gái tóc dài xõa xuống, dùng muỗng nhỏ múc một thìa bánh kem trong tay mình rồi đưa tới bên miệng người đàn ông.

Người đàn ông vui vẻ đón lấy, miệng ăn bánh, tay trái tay phải mỗi tay cầm một ly trà sữa, rõ ràng là của hai người.

Động tác thân mật, vẻ mặt ngọt ngào.

“À, hai người đó tên là... Vương Lộc và Lộ Tiểu Thần. Cả hai đều là người của Tập đoàn Cửu Nghiệp, làm việc chung lâu năm rồi, nhìn cũng giống như...”

Giang Tử Dương buột miệng nói thêm: “Một đôi vậy đó.”

Đầu óc Thẩm Nghi bỗng vang lên một tiếng “ong”, gần như không nghe được gì nữa.

“Cô Thẩm, cô quen hai người này à?”

Không có hồi âm. Giang Tử Dương gọi lại lần nữa: “Cô Thẩm? Cô không sao chứ?”

Im lặng rất lâu, Giang Tử Dương gọi liên tiếp mấy lần, bên kia cuối cùng mới phản ứng lại, nói một câu: “Không sao, cảm ơn anh.”

Sau đó lập tức cúp máy.

Giang Tử Dương hơi khó hiểu, nhưng không nghĩ nhiều, tắt điện thoại rồi quay lại tiếp tục nhập cuộc.

Vương Lộc đi công tác ở Singapore gần một tháng, ngoài việc đôi khi trả lời tin nhắn chậm hơn trước, còn lại đều không có gì bất thường.

Thẩm Nghi nhìn chằm chằm vào khung chat giữa hai người trên điện thoại, ngón tay lơ lửng trên màn hình, do dự một lúc lâu rồi bấm gọi video.

Lần này anh bắt máy rất nhanh.

“Thẩm Nghi.” Trong video, Vương Lộc mặc bộ đồ ngủ bằng vải bông, tóc ngắn còn hơi ướt.

Thẩm Nghi chăm chú quan sát nét mặt nhỏ nhất của anh, trong lòng đầy những nghi vấn, nhưng đến lúc lại chẳng thốt được lời nào.

“Sao thế?” Vương Lộc nhận ra có điều gì đó không ổn, hỏi đầy quan tâm: “Hội nghị cuối năm hôm nay vui không?”

“Cũng được.”

“Em ở chung phòng với ai?”

“Ở với Gia Bảo, cô ấy chưa về.”

Vương Lộc cười: “Em trốn về phòng trước phải không? Anh biết mà, em vốn không thích tụ tập mấy chỗ đông người.”

“Vương Lộc…”

“Ừ?”

Thẩm Nghi cuối cùng cũng chậm rãi hỏi: “Người đi công tác cùng anh sang Singapore lần này, tên là gì?”

Vẻ mặt Vương Lộc khựng lại, rồi nhanh chóng trở lại bình thường: “Tên là Lộ Tiểu Thần. Sao em lại hỏi đến cô ấy?”

“Lộ Tiểu Thần…” Thẩm Nghi lặp lại cái tên: “Là con gái?”

Vương Lộc cười khan, gật đầu.

“Quan hệ hai người... rất tốt sao?”

Vương Lộc trả lời vòng vo: “Trước giờ em đâu để ý tới đồng nghiệp của anh, hôm nay sao lại quan tâm?”

Thẩm Nghi bấm gửi một tấm ảnh, giọng nhẹ tênh: “Chỉ là cảm thấy, quan hệ giữa hai người có vẻ rất tốt.”

Vương Lộc vừa nhìn thấy ảnh, nét mặt lập tức trở nên cứng đờ.

Cơ mặt co giật mấy cái: “Em... em lấy đâu ra tấm ảnh này...?”

“Vòng bạn bè của chúng ta, đôi khi cũng trùng nhau mà.”

“Thẩm Nghi…” Vẻ mặt anh đỏ ửng từ lúc nào, vội vã giải thích: “Tấm ảnh này chỉ là chụp bất chợt thôi, nhìn không rõ ràng, rất dễ gây hiểu nhầm…”

“Vương Lộc!” Thẩm Nghi hít sâu một hơi, cố kiềm chế giọng run: “Em không bị mù.”

Vương Lộc cuống cuồng: “Em... em nghe anh giải thích, anh có thể giải thích mà…”

Thẩm Nghi nhìn sang chỗ khác, ánh mắt thất vọng lặng lẽ rơi vào khoảng không trong phòng.

Một lúc sau, cô bình tĩnh lại, ngắt lời anh đang lặp đi lặp lại: “Anh nói đi.”

Đầu bên kia im lặng rất lâu, cuối cùng cúi đầu nói lời xin lỗi: “Xin lỗi, đúng là anh đã không giữ đúng giới hạn.”

“Em cũng biết, tính anh vốn hơi cẩu thả, tiếp xúc với người khác dễ qua loa. Anh chỉ xem cô ấy như anh em, thật sự anh không có ý gì với cô ấy cả…”

“Thẩm Nghi, em tha thứ cho anh được không? Anh hứa sau này nhất định sẽ giữ khoảng cách rõ ràng với cô ấy, anh thật sự… thề với trời…”

Vương Lộc giơ tay lên trước màn hình điện thoại, liên tục thề thốt.

Tâm trạng của Thẩm Nghi rối bời, không thể nghe lọt bất cứ lời nào, cô lập tức cúp máy.

Đầu bên kia gọi tới liên tiếp bảy, tám cuộc điện thoại, cô đều không bắt máy.

Cô chỉ nhắn lại một dòng WeChat: 「Anh để em yên tĩnh một lúc.」

Ngoài phòng, sóng biển không ngừng vỗ bờ, Thẩm Nghi ngẩn người lắng nghe.

Tiếng sóng biển trong đêm tối cứ thế đập vào bờ đá đen sì, lặp đi lặp lại, không chút mệt mỏi.

Trong phòng bật máy sưởi, vậy mà cảm giác lạnh lẽo vẫn từ sâu trong lòng dâng lên từng tầng, lan ra tay chân lạnh buốt.

Bức ảnh kia, dáng vẻ thân mật và nụ cười đầy tình cảm của hai người trong đó cứ lặp đi lặp lại trong đầu cô.

Không thể xua tan.

Vương Lộc đã không gọi nữa, nhưng từng dòng xin lỗi vẫn liên tục được gửi tới.

Thẩm Nghi thấy mệt mỏi, dứt khoát tắt màn hình điện thoại, vứt lên giường.

Cô bước ra ban công, trong màn đêm lặng lẽ hứng lấy làn gió biển lạnh buốt.