Hôm nay, Chu Tùng Cẩn mặc một chiếc áo khoác lửng bằng da lộn màu đen. Chất liệu vừa tinh tế vừa sang trọng, rất hợp với khí chất trầm tĩnh của anh.
Anh ngồi trên ghế, cúi đầu đọc một cuốn tạp chí tiện tay lấy từ kệ bên cạnh. Ngón tay lật từng trang, kéo theo cánh tay và khuỷu tay khẽ chuyển động, vai hơi mở ra. Phom dáng cứng cáp của chiếc áo khoác càng làm nổi bật thân hình rắn rỏi ẩn dưới lớp vải cao cấp.
Thẩm Nghi khẽ nín thở, nhanh chóng dời mắt đi. Cô quay người, giả vờ tiếp tục dạo quanh hiệu sách, lòng thầm mong sẽ tìm được lối ra khác. Nhưng cuối cùng đành chấp nhận rằng, cả hiệu sách chỉ có một cửa duy nhất.
Không hiểu sao lại thấy căng thẳng, cô không muốn chạm mặt anh, nên cố tình nấn ná thêm vài phút.
Cô đặt lại cuốn sách lên kệ, rồi len lén nhìn ra ngoài, Chu Tùng Cẩn vẫn chưa đi.
Lúc này cô mới để ý anh còn choàng một chiếc khăn quàng ngắn màu xanh đen. Khi ăn cơm và chơi trò chơi lúc nãy cô cũng không để ý đến chi tiết này.
Chiếc khăn mang phong cách khác hẳn với vẻ nghiêm túc và xa cách thường ngày của anh, khiến anh như dịu dàng hơn vài phần.
Gió biển thổi qua, tấm poster treo dưới mái hiên khẽ lay động, phát ra tiếng xào xạc.
Chu Tùng Cẩn vẫn bình thản ngồi đó, không ngẩng đầu lên.
Thẩm Nghi thở hắt một hơi, bước chân nhẹ hẫng, mắt nhìn thẳng về phía trước, giả vờ như không thấy anh, rảo bước ra ngoài.
Vừa đi ngang qua anh vài bước, phía sau bất chợt vang lên một giọng nói trầm thấp:
“Bình thường em cũng đối xử với những khách hàng khác như thế à?”
Thẩm Nghi lập tức khựng lại, ngượng ngập quay người lại, nhỏ giọng chào:
“Chào ngài, Chu tổng.”
“Ừm.” Chu Tùng Cẩn khẽ gập cuốn tạp chí trong tay, đặt xuống bàn, ngước mắt nhìn cô.
Thẩm Nghi không rõ ánh mắt ấy là lạnh lùng hay nồng nhiệt. Nhưng giấc mơ khiến cô đỏ mặt tim đập mấy hôm trước lại bất chợt ập đến trong đầu.
Cô vô thức siết nhẹ mấy ngón tay, chợt nhớ đến lời hứa với Vương Lộc — phải giữ khoảng cách với anh.
Cô định chào cho có lệ rồi quay người rời đi, nhưng Chu Tùng Cẩn chỉ tay về phía tấm poster gần đó:
“Giúp tôi chút chuyện.”
Thẩm Nghi nhìn theo, là poster giới thiệu sách, cuốn Khu Vườn Xa Khơi, bản dịch mới của một nữ nhà văn nổi tiếng người Argentina.
“Chu tổng... tôi cần về khách sạn rồi.”
“Không mất nhiều thời gian đâu.” Anh đã đứng dậy, đi trước cô vào lại hiệu sách.
Nhìn theo bóng lưng anh, trong lòng Thẩm Nghi có chút bức bối. Khách hàng thì khách hàng, nhưng đến chuyện tìm sách cũng bắt cô giúp là sao?
Không còn cách nào khác, cô đành miễn cưỡng đi theo. Hai người cùng bước vào một dãy kệ sách nhỏ.
Gần đây đảo đang cổ vũ lối sống xanh, nên buổi tối không có nhiều người tới mượn sách. Ánh đèn cũng dịu nhẹ, hơi tối.
Lối đi giữa các kệ khá hẹp, Chu Tùng Cẩn bất chợt đi chậm lại. Thẩm Nghi không để ý, đạp trúng gót giày anh.
Anh dừng bước ngay lập tức.
Thôi xong rồi! Cô lúng túng lùi lại một bước.
Chu Tùng Cẩn quay đầu, cúi mắt nhìn cô trong ánh đèn vàng mờ, không nói một lời.
“Em cố ý đấy à?” Anh hỏi, giọng trầm, mang chút ý cười mơ hồ.
Hương nước hoa trầm lắng xen lẫn mùi sách vở từ người anh lan tới. Thẩm Nghi khẽ rối loạn hơi thở, cúi đầu, cố giữ vẻ bình thản:
“Tôi không cố ý.”
Chu Tùng Cẩn không trách móc gì thêm, chỉ dời mắt, bắt đầu tìm sách trên kệ bên cạnh.
Thẩm Nghi ngẩng đầu nhìn tấm bảng hướng dẫn treo phía trên: “Thơ ca”. Vì anh quá cao nên phần tóc sau đầu chạm nhẹ vào bảng, vài sợi tóc dựng lên, hơi rối.
Sự tương phản giữa vẻ chỉn chu nghiêm nghị của anh và vài sợi tóc xoăn nghịch ngợm đó khiến cô muốn bật cười, cảm giác áp lực cũng dịu bớt.
Cô quay người, tìm sách ở kệ đối diện.
Khu Vườn Xa Khơi nằm ngay trong tầm tay, hơn chục bản bày thẳng hàng.
Tốt, rất dễ tìm. Cô rút một cuốn ra, lật vài trang. Một câu văn bất ngờ đập vào mắt: “Chúng ta gần nhau, để rồi xa nhau.”
Cô còn chưa kịp đọc tiếp, thì phía sau vang lên một câu hỏi:
“Mối tình đầu à?”
Thẩm Nghi quay lại nhìn, thấy anh đang cầm một cuốn sách dày, cúi đầu đọc.
Cửa tiệm giờ chỉ còn hai người họ. Rõ ràng là đang hỏi cô.
Mất vài giây, cô mới phản ứng lại, đây là đang nhắc đến câu trả lời của cô trong trò chơi “Nói Thật hay Thử Thách” lúc nãy.
“Đúng.” Cô gật đầu, mắt vẫn lật trang sách.
Anh im lặng.
Ánh mắt Chu Tùng Cẩn sâu như mặt biển ngoài kia, tối không thấy đáy.
“Mối tình đầu” là lần đầu xác định quan hệ, hay lần đầu rung động?
Nếu là điều sau... vậy thì trước Vương Lộc, cô chưa từng rung động với ai khác?
Anh vờ như lật vài trang sách, hỏi tiếp:
“Cô yêu cậu ta lắm sao?”
Thẩm Nghi khép sách lại:
“Tất nhiên, anh ấy là bạn trai tôi mà.”
Cô nhìn ra mặt biển đen như mực ngoài cửa sổ, giọng nhẹ nhàng:
“Lúc ba tôi bệnh nặng, là anh ấy luôn ở bên chăm sóc, tìm cách khiến ba vui, giúp ba khuây khỏa. Khi ba qua đời, mọi việc tang lễ cũng đều do anh ấy lo liệu.”
“Quãng thời gian khó khăn nhất trong đời tôi, đều có anh ấy kề bên… Tôi thật sự rất biết ơn anh ấy.”
“Anh ấy vui vẻ, hài hước, hoạt bát, tràn đầy năng lượng. Hai năm qua, như mặt trời luôn bên tôi vậy.”
Ánh mắt cô lướt qua chiếc vòng tay ánh xanh lấp lánh nơi cổ tay, ánh mắt dần lắng xuống. Cô chợt nhớ đến những bất đồng gần đây giữa hai người, giọng nhẹ nhàng mà chân thành:
“Tuy tính cách có nhiều khác biệt, nhưng cả hai vẫn cố gắng hòa hợp. Anh ấy là người yêu tôi... và cũng là người thân duy nhất còn lại trên đời của tôi.”
Chu Tùng Cẩn hoàn toàn không còn tập trung vào nội dung cuốn sách. Lông mi anh khẽ run, cuối cùng đóng sập cuốn sách lại.
Thẩm Nghi nhận ra cảm xúc kỳ lạ và lạnh lùng nơi anh, quay đầu nhìn bóng lưng xa cách trước mặt.
Có người từng tàn nhẫn đâm dao vào cuộc đời cô khi cô đau khổ nhất. Cũng có người như ánh sáng định mệnh, xuất hiện đúng lúc, đem lại hơi ấm.
Chu Tùng Cẩn là người đầu tiên.
Lý trí thì cô đã tha thứ. Nhưng nhớ lại việc ba cô trước khi mất vẫn day dứt vì lần bị làm nhục hôm ấy, lòng cô lại chỉ mong không còn dây dưa gì với người đàn ông này.
Cô đưa cuốn Khu Vườn Xa Khơi cho anh, lịch sự nói:
“Nếu không còn gì nữa, tôi xin phép về trước.”
Chu Tùng Cẩn im lặng nhìn theo bóng cô khuất dần nơi góc tường. Gương mặt tuấn tú lúc này là một mớ hỗn độn giữa lạnh lùng, cô đơn và giận dữ, cuối cùng chỉ còn lại một tiếng thở dài.
Anh buông cuốn sách trong tay xuống.
Màn hình điện thoại sáng lên, hiện ra vài tin nhắn.
Anh lướt qua mấy bức ảnh, ánh mắt dừng lại ở một tấm, vẻ lạnh lùng trong đáy mắt hóa thành một nụ cười mỉa mai sắc lẹm.
“Người thân duy nhất... sao?” Anh bật cười, ánh nhìn thoáng chốc tối đi.