Sau bữa ăn, Thẩm Nghi và Chu Tùng Cẩn phụ trách rửa bát trong bếp, còn Thẩm Tiểu Quân và La Trạch thì dọn dẹp bàn ghế, vứt rác ở phòng khách.
Bát đĩa của Thẩm Nghi còn chưa rửa xong thì Tiểu Quân và La Trạch đã cầm mấy túi rác đứng ngoài bếp nói lời tạm biệt.
“Chị ơi, em với La Trạch... tối nay qua nhà anh ấy ngủ luôn, tiện mang rác xuống.” Tiểu Quân mỉm cười nói.
Nghe vậy, Chu Tùng Cẩn rửa bát liền ngừng tay, rồi trở nên thong thả hẳn ra.
Thẩm Nghi hơi bất ngờ, đặt bát xuống, quay ra hỏi Tiểu Quân: “Em cũng đi à?”
“Đúng vậy!” Tiểu Quân vừa đẩy La Trạch vừa chào Chu Tùng Cẩn: “Anh rể, anh ở lại nhé, tụi em đi đây.”
“Ừ.” Chu Tùng Cẩn bình thản gật đầu: “Đi đường cẩn thận.”
Thẩm Nghi tiễn Tiểu Quân ra cửa, cô nhìn thoáng Chu Tùng Cẩn trong bếp rồi nói với Tiểu Quân: “Chị... thì...”
“Chị chăm sóc tốt cho bản thân nhé.”
“Ý em là sao?” Thẩm Nghi thoáng ngẩn người, không hiểu ý.
Tiểu Quân định nói gì đó nhưng lại thôi, chỉ ngoác miệng cười rồi cố ý gọi lớn từ trong bếp: “Mai em cũng không về đâu!”
Nói xong cô vẫy tay chào đơn giản rồi quay người đi, đóng cửa lại.
…
Thẩm Nghi đứng ngẩn người nhìn hai người vội vã rời đi, chưa kịp lấy lại tinh thần thì sau lưng đã có người ôm sát.
Cô nghiêng đầu tránh hơi thở của anh áp lên cổ: “Chu Tùng Cẩn, đừng nghịch nữa, em còn phải rửa bát mà.”
“Rửa xong rồi.” Chu Tùng Cẩn nói nhỏ.
Sao nhanh thế? Rửa sạch chưa nhỉ?
Thẩm Nghi nghi ngờ, ừ một tiếng, rồi nhắm mắt lại: “Vậy anh có nên về không?”
Chu Tùng Cẩn: “...”
Anh im lặng một lát, giọng anh văng vẳng bên cổ cô: “Tiểu Nghi, anh đói rồi.”
Thẩm Nghi: “...”
“Chu Tùng Cẩn! Anh cố tình đúng không?” Cô giận dỗi bật lên.
Cô quay người, tay chống vào ngực anh, cau mày nhìn anh: “Vừa nãy ăn sao không kêu đói, rửa bát vừa xong đã đói rồi à?”
“Thật mà.” Chu Tùng Cẩn từ cổ trắng nõn của cô di chuyển lên, hôn nhẹ sau tai cô, cắn nhẹ và l**m tai cô như muốn trêu chọc.
Thẩm Nghi bị những nụ hôn như mưa rào làm giật mình, lập tức hiểu ý anh đang “đói” nghĩa là gì.
Tai đỏ rực vì bị hôn, cô ngơ ngác một lúc rồi chợt sáng mắt, đẩy đầu anh ra.
“Em biết rồi.” Cô cười thầm, quay về bếp.
Chu Tùng Cẩn nhìn túi to đựng đầy quả hồng Thẩm Nghi mang ra từ bếp, khóe miệng co giật.
Cô nghiêng đầu giả vờ thắc mắc nhìn anh, nửa cười nửa mắng: “Anh không phải đói sao? Còn cả một túi hồng lớn chưa xử lý mà!”
Chu Tùng Cẩn: “... Anh... không có cảm giác thèm hồng.”
“Anh không thích ăn sao?”
Chu Tùng Cẩn: “...”
…
Thẩm Nghi rửa mặt xong bước ra từ nhà tắm, thấy Chu Tùng Cẩn ngồi trên sofa phòng khách đang đọc cuốn sách gần đây anh hay xem.
Anh mặc áo len cổ lọ xanh chàm, dựa lưng vào sofa, quần tây cắt may vừa vặn tôn dáng đôi chân dài thẳng tắp, duỗi ra hai bên.
Tư thế thảnh thơi, lười biếng, có vẻ tối nay định nằm lì ở đây.
Thẩm Nghi đành quay đi chỗ khác, liếc nhìn đĩa hồng được anh lựa vài quả rửa sạch bày ra.
“Hồng có ngon không?” Cô nhìn những quả hồng bóng mịn căng tròn, nuốt nước bọt hỏi.
Chu Tùng Cẩn ngước mắt khỏi sách nhìn cô một cái.
Cô thay bộ đồ ngủ màu kem, cài kín cúc áo trên cùng nhưng cổ áo vẫn rộng, lộ rõ xương quai xanh trắng nõn như đỉnh núi tuyết, vừa lạnh lùng vừa quyến rũ.
Anh nhìn cô trầm ngâm, nói: “Thử đi.”
“Em đã đánh răng rồi.” Thẩm Nghi cố kìm h*m m**n, lắc đầu.
Cô liếc nhìn Chu Tùng Cẩn, thấy anh thong thả lật sang trang khác, lặng lẽ ngồi cạnh anh trên sofa.
“Anh đọc đến đâu rồi?” Cô hỏi.
“Cái gì?”
“Là phần tiếp theo của câu chuyện đó.” Cô chỉ vào cuốn sách trong tay anh.
Chu Tùng Cẩn ngừng tay cầm sách, một lúc không biết trả lời sao. Thực ra anh lật sách cả buổi mà chẳng đọc được chữ nào.