Thẩm Nghi dừng lại trước một cửa hàng hoa quả, nhìn thấy quả hồng trước cửa.
Bà chủ ngồi ngoài cửa chỉ vào mấy quả hồng nói: “Hồng hôm nay giảm giá 20% cho năm cân, cân năm cân thì có lợi hơn.”
Thẩm Nghi do dự một chút, lắc đầu: “Chỉ lấy mấy quả thôi, nhiều quá không xách về được.”
Bà chủ liếc nhìn Chu Tùng Cẩn bên cạnh cô, rồi lại nhìn La Trạch đang đi đến phía sau cô, nói một câu: “Để bạn trai cô xách đi.”
Thẩm Nghi cúi đầu lựa chọn mà không nhận ra bà chủ nói “bạn trai” là chỉ La Trạch.
Còn Chu Tùng Cẩn thì sắc mặt ngay lập tức biến đổi.
Anh nhìn Thẩm Nghi, rồi nhìn La Trạch, hai người trông đúng là cùng lứa tuổi.
Nghĩ đến đây, môi anh mím chặt.
La Trạch vốn tính sẽ giúp chị Thẩm Nghi xách hồng, nghe lời bà chủ nói, bỗng dừng bước, liếc nhanh Chu Tùng Cẩn, vừa đúng nhìn trúng ánh mắt anh, trong lòng đột nhiên hẫng một nhịp.
Quay người chạy nhanh như thoát thân về phía Tiểu Quân đứng đằng sau.
Thẩm Nghi không để ý sự khác lạ của hai người, chọn mấy quả định thanh toán thì đột nhiên có người chen thêm rất nhiều quả hồng vào túi.
Cô vội ngăn lại người đó: “Chu Tùng Cẩn? Không ăn hết được nhiều thế đâu.”
“Anh thích ăn.” Chu Tùng Cẩn nhìn cô mang chút cứng đầu.
Thẩm Nghi nghe vậy đành buông tay không cản nữa.
Anh nắm lấy tay cô trước mặt bà chủ, tay còn lại lại lén bỏ thêm hai quả vào túi, cuối cùng hài lòng đưa bà chủ cân, giọng trầm xuống: “Cân năm cân, tôi xách.”
Bà chủ nhận túi hồng của Chu Tùng Cẩn, nhìn hai cặp đôi trước mặt mới nhận ra mình hiểu lầm.
Lúc trước bà tưởng người đàn ông bên cạnh cô gái nghiêm nghị đó là anh trai hoặc chú em nào đó, không ngờ lại chính là bạn trai cô.
“Tám cân rồi đấy.” Bà chủ nhìn số trên cân rồi mỉm cười thân thiện.
Bà trao túi hồng cho Chu Tùng Cẩn: “Giúp bạn gái nhỏ của anh xách nhé.”
Chu Tùng Cẩn nghe vậy mặt hiện vẻ hài lòng, gật đầu: “Tám cân cũng được, tôi xách về.”
Thẩm Nghi nhìn túi hồng nặng trĩu, lặng lẽ nói với anh: “Tối nay em sẽ để ý xem anh ăn hết tất cả chúng thế nào.”
…
Bốn người về nhà.
Từ lúc chuẩn bị bày biện đồ ăn, cho đến ngồi xuống ăn, Chu Tùng Cẩn luôn đứng sát bên Thẩm Nghi.
Cô thái rau trong bếp, anh đẩy Tiểu Quân sang một bên, đứng bên cạnh cô rửa rau.
Cô bưng đồ ăn lên bàn, anh đi theo sát bên sau, cũng giả vờ bê đồ bày biện đĩa.
Khi cô ngồi xuống, anh liền ngồi cạnh.
Đối diện, Tiểu Quân và La Trạch nói chuyện về mấy bộ skin mới trong game.
Thẩm Nghi vừa ăn vừa nghe, chưa ăn được bao nhiêu thì cảm thấy một bàn tay lớn từ phía sau nhẹ nhàng đặt lên eo mình.
Cô bình tĩnh, đưa tay ra kéo bàn tay to đó xuống.
Cả bữa tối, cô thấy anh không mấy hứng thú, dường như không ăn được nhiều, tay phải để trên bàn chỉ chăm chăm gắp đồ cho cô, còn mình lại ít khi đụng đũa.
Cô chỉ cho anh rau trong nồi lẩu, anh cũng chả mấy hứng thú.
Cô gắp cho anh viên thịt viên và bò, anh cũng tỏ ra không đói.
Thẩm Nghi nhìn ánh mắt anh dính lấy mình, có phần u ám và buồn bã.
Cô ngừng đũa, đặt tay lên trán anh xem thử, dường như anh không sốt.
Nghĩ đến bữa trưa gia đình, cô cho rằng anh buồn vì mâu thuẫn với ba, liền thò tay dưới bàn, nắm nhẹ hai ngón tay anh như để an ủi.
“Dù không đói cũng cố ăn chút đi nhé?” cô khuyên.
Tiểu Quân vừa ăn vừa liếc nhìn người đàn ông đối diện, nghĩ thầm: Anh rẻ không phải không đói đâu, anh ấy “đói” đến mức hoảng luôn rồi ấy.
Cả cơ thể anh tỏa ra mùi đói như thú săn mồi, ánh mắt nhìn Thẩm Nghi đầy tham vọng và mãnh liệt.
Nhưng lúc này anh cố nén không biểu hiện, vì thứ anh muốn ăn không phải là đồ trong nồi lẩu đâu, chị ơi.
Tiểu Quân bất lực trước sự ngây ngô của Thẩm Nghi, thở dài nhìn La Trạch, hai người hiểu ý nhau, thôi không nói chuyện game nữa, cúi đầu ăn nhanh phần của mình.