Cứng Đầu - Nhất Điều Đại Ngư Đầu

Chương 233: Khu chợ có phần bẩn và lộn xộn

Hai người đang mải mê hôn nhau say đắm, bỗng nhiên trong phòng khách xuất hiện hai bóng người.

Thẩm Tiểu Quân và La Trạch đều cầm điện thoại trên tay, mắt tròn mắt dẹt nhìn hai người đang "chiến đấu" ở cửa, làm cho màn hình game Liên Quân bỗng chốc mất hết hấp dẫn.

Thẩm Nghi nhìn thoáng thấy Tiểu Quân và La Trạch, giật mình, vội vàng đẩy Chu Tùng Cẩn ra khỏi người, cuối cùng cô mới được anh buông ra đặt xuống đất.

“Tiểu... Tiểu Quân?” Thẩm Nghi đỏ mặt đến mức muốn chui xuống đất, kéo anh vội vàng che chắn cho khuôn mặt nóng ran: “Chị... chị tưởng hôm nay em không về cơ mà?”

Chu Tùng Cẩn quay lại nhìn, mới nhận ra trong nhà có thêm hai khán giả không mời.

Anh nén sự bực bội và oán giận trong lòng, dùng tấm lưng rộng lớn che chắn cho Thẩm Nghi khỏi bị nhìn thấy, nhẹ nhàng lau đi giọt nước trên khóe môi và vẻ ướt át của môi cô, rồi vuốt lại mớ tóc rối trước trán cô.

“Chị...!” Thẩm Tiểu Quân cười khẩy vài tiếng, nói lí nhí, còn khá cứng ngắc:

“Em tưởng hôm nay chị đi nhà anh ấy, nên... bất chợt quyết định cùng La Trạch về đây chơi...”

Ai ngờ, trời xui đất khiến, hai cặp đôi lại trùng hợp gặp nhau trong một căn nhà.

“Chào anh rể!” Tiểu Quân cười hớn hở vẫy tay chào Chu Tùng Cẩn, tay còn chạm nhẹ vào bạn trai bên cạnh.

La Trạch hiểu ý, đặt điện thoại xuống, cũng chào Chu Tùng Cẩn: “Chào anh, Chu tổng.”

“Chào các em.” Chu Tùng Cẩn nhanh chóng lấy lại vẻ điềm tĩnh, thoải mái như ở nhà, kéo Thẩm Nghi thay giày vào nhà.

Tiểu Quân ngồi xuống sofa, vừa chơi game vừa nhìn Chu Tùng Cẩn, vô tình hỏi:

“Anh rể, dạo trước có đi công tác không? Từ ngày sinh nhật chị ấy em chưa thấy anh về nữa.”

Chu Tùng Cẩn:

Anh vốn ngồi thoải mái trên sofa, nghe Tiểu Quân nhắc đến sinh nhật, lập tức tỉnh táo, ngồi ngay ngắn thẳng lưng.

Anh liếc Thẩm Nghi, sợ cô lại lạnh nhạt với anh.

May mà Thẩm Nghi chỉ nhẹ nhàng nhìn xuống, không nói gì về chuyện đó.

La Trạch bỗng nhớ ra điều gì, cười hỏi: “Chị Thẩm, anh Chu, tối nay có kế hoạch đi ăn đâu không?”

Thẩm Nghi lắc đầu: “Không.”

Cô nhìn Chu Tùng Cẩn: “Anh ấy chỉ ở đây một lát rồi về.”

Chu Tùng Cẩn: “…”

Anh nghe lời La Trạch, đang suy nghĩ xem tối dẫn cô đi ăn gì thì thấy cô sắp đuổi mình về, chỉ đành nhìn cô với ánh mắt có chút buồn.

La Trạch cười: “Em với Tiểu Quân định ăn lẩu ở nhà, anh Chu nếu phải về thì chị Thẩm ăn cùng chúng em nhé?”

Cậu ấy mời nhiệt tình, không để ý Chu Tùng Cẩn đã tỏ ra hơi khó chịu, ánh mắt sâu thẳm bắn thẳng vào mình.

Tiểu Quân tinh mắt, nhanh chóng nhận ra sự không hài lòng từ Chu Tùng Cẩn, khẽ hất cùi chỏ La Trạch ra hiệu im lặng.

Rồi cô hỏi Chu Tùng Cẩn: “Anh rể, tối có phải làm thêm không?”

Chu Tùng Cẩn lắc đầu, vẻ nghiêm túc nói: “Không.”

“Vậy sao về sớm thế? Cùng ăn lẩu với tụi em đi.” Tiểu Quân mỉm cười đề nghị.

Chu Tùng Cẩn giấu niềm vui trong lòng, lặng lẽ nhìn Thẩm Nghi, chưa chờ cô phản ứng, anh gật đầu: “Được.”

Thẩm Nghi thấy anh đồng ý nhanh chóng, cười thầm, che giấu cảm xúc không nhịn được cười trong lòng.

Bốn người ngồi nói chuyện trong phòng khách một lúc, Tiểu Quân nhìn đồng hồ, đề nghị đi chợ mua nguyên liệu cho bữa lẩu tối.

“Anh lái xe đưa mọi người đi siêu thị nhé.” Chu Tùng Cẩn nói.

“Không cần.” Tiểu Quân cười vẫy tay: “Ở đối diện khu chung cư có một chợ rau, em và chị thường đi đó mua đồ, rẻ hơn siêu thị.”

“Chỉ là...” Tiểu Quân liếc Chu Tùng Cẩn đang mặc đồ đo may sang trọng: “Chợ rau hơi bẩn và lộn xộn... Anh rể mặc như vậy không hợp lắm đâu.”

Chu Tùng Cẩn nhìn xuống trang phục mình, đầy vẻ nghi ngờ.

La Trạch mỉm cười với Tiểu Quân: “Mua đồ thì hai đứa tụi em đi là đủ, chị Thẩm và anh Chu cứ ở nhà nghỉ ngơi.”

Nghe vậy Chu Tùng Cẩn gật đầu dễ hiểu, tự nhiên ngả người vào lưng sofa.

“Anh ở nhà đi.” Thẩm Nghi nói với Chu Tùng Cẩn.

Anh nhìn cô, thấy Thẩm Nghi xách túi: “Em với Tiểu Quân đi xem đồ.”

Chu Tùng Cẩn: “...”

Anh đứng dậy, bước theo cô, chen vào khu vực hẹp của lối vào thay giày.

“Chu Tùng Cẩn?” Thẩm Nghi nhìn anh thắc mắc.

“Anh đi cùng em.” Anh vừa thay giày vừa nắm tay cô thật chặt.

Tiểu Quân nhìn bốn người chen chúc trong lối vào chật hẹp, nghĩ bụng: Thôi chết, cuối cùng cũng phải đi cùng nhau.