Chiếc xe màu đen dừng bên đường trong khu dân cư.
Thẩm Nghi tháo dây an toàn, liếc anh một cái: “Em xuống đây.”
Chu Tùng Cẩn: “... Thẩm Nghi.”
Anh đặt tay trái lên vô lăng, tay phải với sang nắm lấy tay áo cô, ánh mắt nhìn cô đẫm đầy lưu luyến và mang chút oán trách.
Thẩm Nghi rút mắt nhìn đi, quyết tâm rắn rỏi, rút tay khỏi tay anh đang níu áo mình, mở cửa bước xuống xe thẳng thừng.
Chu Tùng Cẩn nhìn cánh cửa xe đóng lại trong cô đơn, đang đắm chìm trong nỗi buồn vì chia ly thì bỗng nghe gõ cửa kính vài tiếng.
Anh nhanh chóng hạ cửa kính ghế phụ xuống. Thẩm Nghi đứng ngoài, tay nhét túi, nhìn anh qua kính xe, nói lạnh nhạt: “Tiểu Quân... hình như hôm nay không ở nhà. Anh có muốn... lên đó ngồi chơi không?”
Chu Tùng Cẩn không nói gì, tháo dây an toàn, mở cửa bước ra, tay bấm khóa xe một tiếng “tách”.
Thấy anh bước ra khỏi ghế lái, đi vòng qua đầu xe đến chỗ cô, cô định nói gì đó thì bất ngờ bị anh một tay ôm thẳng lên.
Anh còn nhẹ nhàng nhấc bổng cô, rồi sải bước dài tiến vào khu dân cư.
Thẩm Nghi thốt lên, tay vội vàng ôm cổ anh, liên tục vỗ vai anh: “Chu Tùng Cẩn! Thả em xuống!”
“Anh ôm em vào trong.” Giọng anh vui vẻ, nhẹ nhàng.
“Anh, anh để em tự đi! Ngượng lắm đó!” Thẩm Nghi đỏ tai.
“Ôm bạn gái sao lại ngượng chứ?” Anh cười, chân dài vung áo khoác, bước đi đều đều.
Thẩm Nghi không thoát ra được, liếc nhanh bốn phía khu dân cư, thấy người qua lại phía trước, vội cúi đầu chôn mặt vào cổ anh, nhắm mắt giả vờ bất động.
Cô tự nhủ trong lòng, giả vờ chân bị trẹo, không đi được, nên đành phải bị anh ôm.
Gió thu thổi qua, hai người càng lúc càng cảm thấy tâm tình vui tươi dâng trào, chìm đắm không hay.
Có vài ông bà già chơi với trẻ con trên sân trống nhìn thấy hai người ôm nhau như vậy đều tò mò nhìn chằm chằm.
Chu Tùng Cẩn trơ mặt ôm Thẩm Nghi vào tận cửa tầng chung cư, bấm thang máy, chờ thang máy xuống, vẫn không rời tay cô.
Thang máy dừng tầng một, cửa mở ra, Thẩm Nghi liếc vào, thấy trong đó có một bà dì quen thuộc đẩy xe đẩy trẻ con, trong xe là một bé bụ bẫm.
Đó chính là bà dì ở ngay bên cạnh nhà cô.
Trong và ngoài thang máy, bốn người nhìn nhau như mắt to mắt nhỏ.
Bà dì nhìn hai người ôm nhau kỳ lạ, nét mặt cứng ngắt, vừa ghét vừa chán, không nói gì, đẩy xe ra khỏi thang máy.
Chu Tùng Cẩn ôm Thẩm Nghi đi ngang qua bà dì, vào thang máy bấm tầng, cửa đóng lại.
Bên ngoài bà dì cằn nhằn: “Lại là đôi tình nhân đó, yêu đương mà đường đi cũng không biết, thật chẳng ra làm sao...”
Thẩm Nghi đỏ bừng mặt, vỗ mạnh lên vai anh: “Chu Tùng Cẩn!! Thả em xuống!”
Anh quay người đè cô vào thành thang máy, định hôn cô.
Cô vội dùng hai tay giữ lấy đầu anh kéo ra, ra hiệu nhìn lên góc trên trần thang máy: “Có camera!”
“Sợ gì chứ.” Anh cười nhẹ.
Nghĩ về thái độ lạnh nhạt dạo gần đây của cô, trong lòng bỗng chua xót, mắt rưng rưng.
Anh áp mặt vào ngực cô, hít sâu lấy hương thơm mát mẻ trên da cô, nán lại rất lâu không rời.
Thẩm Nghi nhìn đầu anh áp trên ngực, tay giơ lên muốn vuốt tóc anh nhưng dừng lại, nhẹ nhàng đặt lên vai anh.
Cô im lặng nhìn số tầng hiển thị trên trần thang máy, tim đập nhanh đếm từng nhịp.
“Đinh” một tiếng, cửa thang máy mở ra.
“Đến nơi rồi!” Cô vỗ vai anh nhắc.
Anh gật đầu, ngẩng đầu ra khỏi lòng cô.
Anh nhẹ nhàng nhấc cô lên, bước ra khỏi thang máy, vài bước đến cửa nhà cô, khẽ nghiêng đầu ra hiệu.
Thẩm Nghi ngoan ngoãn nhập mật khẩu, cơ thể vẫn được anh một tay ôm trọn, tay kia mở cửa.
Vào nhà, anh dùng khuỷu tay đóng cửa lại, chưa kịp thay giày đã nóng lòng đè cô lên tường ngay cửa, thở dồn dập rồi cúi xuống hôn lấy môi cô.
Thẩm Nghi bị đè cao, cúi đầu, một tay vô thức vuốt đầu anh, tay kia đặt lên vai, ngón tay xoa nhẹ vải áo khoác dạ mịn màng của anh, hít thở ngửi mùi hương mát lạnh từ gió thu trên áo anh.