Tại đồn cảnh sát.
Cảnh sát nữ trẻ tuổi đưa cho Cố Hoài một túi đá chườm, anh mỉm cười dịu dàng: “Cảm ơn em gái, em chu đáo quá.”
Cô cảnh sát trẻ liếc nhìn anh một cái, vành tai hơi đỏ lên, nhỏ giọng đáp lại: “Không có gì.” Nói xong liền nhanh chóng quay người đi mất.
Cố Hoài áp túi đá lên khoé mắt hơi sưng của mình, vừa quay đầu lại thì thấy một cảnh sát dẫn Chu Tùng Cẩn và Thẩm Nghi từ cửa đi nhanh vào.
Ánh mắt anh lướt qua hai người họ đang đi sát nhau, tay chườm đá cũng khựng lại một chút. Anh lập tức nở nụ cười quen thuộc, bước lên đón: “Tùng Cẩn, cuối cùng cậu cũng tới rồi.”
Nói xong lại quay sang cô gái đi bên cạnh Chu Tùng Cẩn vẫy tay chào: “Chào Thẩm tiểu thư, lâu rồi không gặp.”
“Chào anh Cố.” Thẩm Nghi khẽ gật đầu với anh, ánh mắt liếc qua một vòng trong phòng rồi hỏi: “Hạ Hạ đâu rồi?”
“Hạ Hạ à? Ồ, cô ấy còn đang ở một phòng khác bị thẩm vấn.” Cố Hoài tiện tay chỉ về hướng ngoài cửa.
Chu Tùng Cẩn đánh giá anh một lượt, thấy mắt phải của anh sưng vù như một quả núi nhỏ, ánh mắt vốn mang ý cười lập tức biến thành ngạc nhiên: “Xảy ra chuyện gì thế?”
Cố Hoài thở dài: “Chuyện này nói đơn giản thôi. Tối nay tôi, Hạ Quý và Tiêu Đầu To đi uống rượu ở bar. Mới ngồi được một lát, mấy thanh niên ngồi bàn bên cạnh vừa vặn là em trai của Tiêu Đầu To – Lâm Dương và đám bạn của cậu ta. Đám đó hình như quen Tiêu Đầu To, nên mới đến bắt chuyện rồi nói vài câu đùa.”
“Vấn đề là đã nói xấu người ta mà còn nói to nữa. Kết quả là Tiêu Đầu To nghe thấy, cậu ta lập tức cầm chai rượu lên đập vào đầu người ta… Tôi và Hạ Quý chạy tới can, không may tôi ăn trọn một cú đấm…”
Cố Hoài nhún vai: “Thế đấy.”
“Họ nói gì?” Thẩm Nghi hỏi.
Cố Hoài nhìn cô vài giây. Cô mặc áo khoác nam kiểu âu, rõ ràng là của Chu Tùng Cẩn. Bên trong là váy đen ôm dáng, thân hình thon thả bị lớp áo khoác rộng che đi phần nào. Tóc dài vừa phải được vén sau tai, vài lọn tóc mái hơi ướt rủ trước trán.
Lông mày đậm nét, ánh mắt lẫn biểu cảm nơi khoé mi nhẹ đi vài phần, dịu dàng hơn hẳn so với hình ảnh lạnh lẽo khi xưa.
Cố Hoài chợt nhớ lại giọng khàn lạ thường của Chu Tùng Cẩn khi bắt máy điện thoại vừa nãy, lập tức hiểu được nguyên nhân cho sự thay đổi khí chất của Thẩm Nghi.
Anh thu ánh nhìn lại, mỉm cười bình tĩnh trả lời: “Chẳng qua là nói cậu ta là đồ phá gia chi tử, vô dụng, suốt ngày ăn chơi nhậu nhẹt.”
Thẩm Nghi khẽ nhắm mắt lại, không nói gì.
Cố Hoài tiếp tục kể: “Thực ra những câu này Tiêu Đầu To nghe mãi thành quen rồi, mặt dày lắm, chẳng để tâm đâu. Chỉ là lần này bọn họ lôi cả em trai của cậu ta ra so sánh, nói là không bằng em trai. Vậy là trúng điểm yếu.”
“Em trai?” Thẩm Nghi hơi khó hiểu. Cô không biết Lâm Thiên Tiêu còn có một người em trai.
“Lâm Thiên Tiêu đâu rồi?” Chu Tùng Cẩn hỏi.
“Ở phòng tạm giam.” Một cảnh sát trung niên đứng cạnh trả lời: “Chu tiên sinh, trong đơn xin bảo lãnh của Lâm Thiên Tiêu, người được điền là anh.”
Chu Tùng Cẩn lịch sự gật đầu, rồi nói: “Vậy có thể cho chúng tôi gặp cậu ấy không?”
“Tất nhiên.” Cảnh sát nói xong liền dẫn cả nhóm đi về phía phòng tạm giam.
Trên đường, họ gặp Hạ Hạ vừa được thẩm vấn xong. Thẩm Nghi lập tức bước đến hỏi: “Hạ Hạ, cậu không sao chứ?”
Hạ Hạ chớp mắt vô tội, lắc đầu: “Tớ thì không sao, chỉ là anh Đầu To...”
Cô lại nhìn sang Chu Tùng Cẩn: “Chu tiên sinh, may mà anh đến rồi. Nếu không, anh Đầu To chắc sắp phát điên mất.”
Cả nhóm theo cảnh sát bước vào phòng tạm giam.
Lâm Thiên Tiêu đang bị nhốt trong một phòng kính, thấy Chu Tùng Cẩn bước vào liền lập tức xông tới đập vào cửa kính: “Tùng Cẩn, cứu tôi với!”
Chu Tùng Cẩn mặt không cảm xúc, không thèm để ý tới anh ta, quay sang hỏi cảnh sát: “Xin hỏi, tình hình của mấy người bị đánh thế nào rồi?”
“Cũng không bị thương nặng.” Cảnh sát đáp, “Vụ này bị xếp vào dạng ẩu đả đánh nhau. Chúng tôi đã hoà giải với ba người kia, họ cũng không muốn làm lớn chuyện hay báo về nhà. Họ chỉ yêu cầu bồi thường một khoản, rồi bỏ qua.”
“Bồi thường tiền?” Lâm Thiên Tiêu nghe thấy liền hét lên từ trong phòng kính:
“Bồi cái con khỉ! Cảnh sát các người làm việc kiểu gì vậy? Ai yếu ai đúng chắc? Tôi…”
Anh ta còn đang định đập cửa kính tiếp thì đã bị ánh mắt sắc lạnh của Chu Tùng Cẩn trừng cho im bặt.
Cảnh sát kia cũng chẳng thấy lạ, chỉ thản nhiên nhìn đồng hồ: “Xem giờ thì người bảo lãnh ba cậu kia chắc cũng sắp đến rồi.”
Chu Tùng Cẩn gật đầu với ông ta, bình thản nói: “Tiền bồi thường để tôi lo. Thủ tục bảo lãnh cho Lâm Thiên Tiêu, tôi sẽ xử lý.”