Cứng Đầu - Nhất Điều Đại Ngư Đầu

Chương 193: Cậu là ngủ... hay là cùng...

Sau một hồi quấn quýt, cả người Thẩm Nghi đã mệt rã rời, mí mắt nặng trĩu đến mức không thể mở lên nổi.

Cô nằm nghiêng, thân thể nhỏ nhắn vùi trong lớp chăn đệm mềm mại như mây, vai lưng mảnh khảnh tựa vào vòng tay rắn chắc của Chu Tùng Cẩn. Giọng cô yếu ớt thì thầm:

“Chu Tùng Cẩn, em muốn... đi tắm.”

Giọng anh khàn khàn như ngà say, khẽ vang bên tai cô: “Vừa mới tắm rồi, ngủ một lát đi.”

Thẩm Nghi không cố chấp nữa, khẽ động người một chút, nhíu mày lẩm bẩm: “Vậy... anh ra ngoài trước đã.”

Chu Tùng Cẩn khựng lại.

Anh miễn cưỡng rời khỏi người cô, thấy cô trằn trọc lật người một cách khó khăn thì bèn bế cô lên, ôm vào lòng, để cô tựa đầu lên ngực mình.

Anh thò tay vào trong chăn, nhấc một bên chân thon dài của cô đặt lên đùi mình, rồi nhẹ nhàng xoa lưng cô bằng lòng bàn tay ấm áp.

Khuôn mặt Thẩm Nghi tựa vào lồng ngực anh, cùng nhịp tim trầm ổn của anh dần ổn định lại, từ từ chìm vào giấc ngủ.

Chẳng bao lâu, chuông điện thoại vang lên bên cạnh giường. Chuông đổ ba tiếng, đã bị ai đó bắt máy rất nhanh.

“A lô?” Giọng khàn khàn của Chu Tùng Cẩn vọng thẳng từ lồng ngực anh vào tai Thẩm Nghi.

“Tùng Cẩn?” Đầu dây bên kia là giọng Cố Hoài: “Cậu đang ở đâu vậy?”

“Đang ngủ.” Chu Tùng Cẩn đáp gọn, giọng vẫn còn khàn, mang chút cáu kỉnh vì bị phá ngang khoảnh khắc thân mật.

“Mười một giờ rưỡi mà đã ngủ rồi hả?” Cố Hoài ngập ngừng giây lát, rồi trêu: “Mà giọng cậu sao thế? Cậu đang ngủ... ngủ thật ấy hả? Hay là... cùng cô Thẩm?”

“Không có gì thì tôi cúp đây.” Chu Tùng Cẩn lạnh lùng định dập máy, nhưng bị Cố Hoài cuống quýt giữ lại: “Ê đừng! Có chuyện thật đấy!! Là về Tiêu Đầu To, cậu ta xảy ra chuyện rồi!”

Chu Tùng Cẩn hạ thấp giọng, trở nên nghiêm túc hơn: “Cậu ta làm sao?”

“Ài, tóm lại nói một hai câu không rõ đâu. Cậu ta đánh nhau trong quán bar, giờ tôi với cậu ta và cô bé kia Hạ Quý cả ba đều đang bị giữ ở đồn công an. Cần có người bảo lãnh.”

Chu Tùng Cẩn trầm mặc một lúc: “Liên lạc với ba cậu ta chưa?”

Cố Hoài hạ giọng: “Tôi lén gọi rồi, bác Lâm nói... mặc kệ sống chết.”

Chu Tùng Cẩn nói vài câu ngắn gọn nữa rồi cúp máy.

Anh cúi đầu, phát hiện Thẩm Nghi đã mở mắt nhìn mình từ lúc nào.

“Xin lỗi, anh làm em tỉnh à.” Anh vén nhẹ tóc mai cô ra sau tai, nói dịu dàng: “Em ngủ tiếp đi, anh ra ngoài một lát.”

“Em đi với anh.” Thẩm Nghi nói.

Có vẻ cô đã nghe được nội dung cuộc gọi. Chu Tùng Cẩn hơi bất ngờ: “Em đồng ý để anh công khai mối quan hệ của chúng ta với họ?”

Thẩm Nghi từ ngực anh ngẩng đầu lên, nhìn anh như thể đang nói một điều quá hiển nhiên: “Chu Tùng Cẩn, bọn họ biết từ lâu rồi mà?”

Chu Tùng Cẩn ngập ngừng: “Cố Hoài đoán ra thôi.”

Anh nghĩ một chút, tiếp tục biện minh: “Còn Lâm Thiên Tiêu với Hạ Quý, anh chưa từng nhắc đến.”

Thẩm Nghi: “…”

“Ngay sau khi tụi mình xác định quan hệ không lâu, Hạ Quý đã gọi chúc mừng, nói là nghe từ Lâm Thiên Tiêu. Mà Lâm Thiên Tiêu thì nghe từ miệng Cố Hoài.”

Chu Tùng Cẩn khẽ cười bất lực: “Vậy cũng là lỗi của... Cố Hoài.”

Thẩm Nghi lườm anh một cái, nhưng không tiếp tục truy cứu, chỉ nhẹ giọng thở dài: “Đi thôi.”

Chu Tùng Cẩn kéo chăn bước xuống giường, rồi vào phòng thay đồ.

Lúc anh bước ra, đã chỉnh tề, khí chất ôn nhã lại trở về như thường ngày.

Thẩm Nghi không muốn cử động nhiều, nên chỉ ngồi trên giường thay váy áo sạch sẽ. Khi cô đang cúi đầu chỉnh lại cổ áo, Chu Tùng Cẩn lặng lẽ đứng sau lưng ngắm cô một lúc, rồi đột nhiên lên tiếng:

“Em còn bộ đồ nào khác không? Kiểu như áo hoodie, quần jeans ấy.”

Thẩm Nghi nghi hoặc quay đầu nhìn anh, liếc chiếc váy đen ôm sát người mình: “Bộ váy này... sao? Em chỉ mang hai bộ tới thôi.”

Cô liếc ra phía cửa, quần áo mặc ban ngày của cả hai đều bị nước làm ướt, rơi rải rác từ phòng khách đến phòng tắm: “Bộ còn lại đang ướt ngoài kia rồi.”

Chu Tùng Cẩn trầm mặc.

“Không sao đâu.” Anh liếc nhìn thân hình mềm mại trong chiếc váy đen ấy, bước tới trước mặt cô, từng nút từng nút cài lại cổ áo cho cô.

Khi đến nút cuối cùng trên cùng, Thẩm Nghi đẩy tay anh ra: “Nút này thôi khỏi, cài vào chật lắm.”

“Bên ngoài lạnh.”

“Ngộp thở.”

Chu Tùng Cẩn không còn cách nào, đành bỏ qua nút ấy. Anh thu lại ánh mắt sâu thẳm, quay người bước vào phòng thay đồ, lúc trở ra thì trên tay đã cầm thêm một chiếc áo vest nam.