Cứng Đầu - Nhất Điều Đại Ngư Đầu

Chương 175: Anh… về sớm nhé

Đến tối, cổ họng Thẩm Nghi không những không đỡ mà còn đau rát hơn, giọng ngày càng khàn.

Chu Tùng Cẩn nghe ra tiếng cô khản đặc qua điện thoại, giọng anh chợt căng thẳng: “Giọng em sao thế?”

“Cổ họng hơi đau, chắc là cảm lạnh thôi.” Thẩm Nghi không để tâm.

“Đã uống thuốc chưa?”

“Uống rồi, nhưng không hiệu quả lắm. Mai em đi bệnh viện xem sao.” Cô đáp thản nhiên.

Chu Tùng Cẩn nghiêm túc hỏi tiếp: “Có ho không? Sốt không?”

“Có hơi ho, còn sốt thì… chắc là không.” Thẩm Nghi đưa tay sờ trán mình.

Đầu dây bên kia im lặng một lúc.

Gần đây ở Hồng Kông bùng phát một loại cúm dịch mới, tốc độ lây nhiễm rất nhanh, thậm chí có ca tử vong.

Hồng Kông đã có dịch, trong nước chắc cũng khó tránh khỏi.

Viêm họng, ho, nhưng không sốt – rất giống triệu chứng giai đoạn đầu của loại cúm dịch đó.

Chu Tùng Cẩn nghiêm giọng dặn dò: “Ngày mai em đến bệnh viện anh từng đưa em đến, anh sẽ gọi cho viện trưởng Cố, nhờ ông ấy làm kiểm tra cho em.”

“Không cần đâu.” Thẩm Nghi vội vàng từ chối “Không cần phiền viện trưởng làm gì. Em đi theo quy trình bình thường là được.”

Chu Tùng Cẩn hiểu cô không muốn dựa vào mối quan hệ cá nhân để chen ngang tài nguyên công cộng nên không ép, chỉ trầm ngâm rồi dặn thêm: “Vậy em giữ liên lạc với anh nhé.”

“Em biết rồi.” Thẩm Nghi đáp, nhớ đến lời của chị Nguyên lúc ban ngày, lòng bỗng ấm áp. Trước khi cúp máy, cô nhẹ nhàng nói thêm: 

“Anh… về sớm một chút nhé.”

Chu Tùng Cẩn bỗng nghe bên tai “oong—” một tiếng, trong đầu vang vọng như tiếng pháo Tết rộn ràng, rực rỡ ánh sáng.

Lúc lấy lại tinh thần, điện thoại đã ngắt kết nối từ lâu.

Anh ngẩn người nhìn vào màn hình đã tắt, tim vẫn đập dồn dập như có pháo hoa bùng nổ trong đầu.

Hôm sau, Thẩm Nghi xin nghỉ nửa buổi để đến bệnh viện.

Bệnh viện đông người, ai cũng đi cùng người thân đến khám.

Cô hẹn được một bác sĩ trưởng khoa, người này kiểm tra nhiệt độ, hỏi vài câu rồi nhanh chóng kê giấy cho chụp CT phổi và một số xét nghiệm khác, đưa đơn cho cô: “Đóng phí trước, rồi đi kiểm tra.”

Thẩm Nghi cảm ơn một câu.

Bác sĩ không ngẩng đầu lên, nhấn nút gọi bệnh nhân tiếp theo.

Cô xách túi một mình, đầu óc choáng váng, chạy tới lui giữa các tầng của bệnh viện.

Chu Tùng Cẩn nhắn WeChat hỏi cô đang khám ở đâu, kết quả thế nào. Thẩm Nghi lúc đó đang đợi trước phòng chụp CT, trả lời đơn giản: kết quả chưa có.

Sau khi hoàn tất tất cả xét nghiệm, một buổi chiều đã trôi qua.

Cổ họng vốn đã khô rát giờ bị dày vò càng thêm đau đớn, cả người mệt mỏi rã rời.

Khi đang mang kết quả quay lại phòng bác sĩ, lúc đi ngang tầng sản khoa, có vài y tá đang đẩy một thai phụ bụng to lùm lùm ngang qua cô.

Bên cạnh giường là một người đàn ông trẻ đang đi theo sát không rời.

Thẩm Nghi không để ý, bước qua vài bước thì đột nhiên nghe có người gọi mình: “Thẩm Nghi.”

Cô khựng lại, quay đầu nhìn về phía giọng nói, thấy thai phụ trên giường đang ngẩng đầu gọi mình.

Ánh mắt cô khẽ dao động. Là Lộ Tiểu Thần…

Tầm mắt chuyển từ người cô ta sang người đàn ông đang đi bên cạnh giường, đúng như cô đoán… Vương Lộc.

“Thẩm Nghi…” Vương Lộc đã lâu không gặp cô, bất ngờ chạm mặt khiến trong lòng anh ta dâng lên từng cơn hối hận và nhung nhớ mãnh liệt.

Ánh mắt lạnh nhạt của Thẩm Nghi lướt qua người anh ta, không nói lấy một lời.

Lộ Tiểu Thần thấy vậy liền trừng mắt nhìn Vương Lộc. Anh ta bị ánh mắt cảnh cáo ấy làm cho cụp đầu, không dám liếc nhìn Thẩm Nghi lần nào nữa.

Trông Lộ Tiểu Thần đã vào thời kỳ gần sinh, nằm trên giường bệnh, ánh mắt bình thản đánh giá Thẩm Nghi.

Lúc nãy thấy cô đeo túi chéo, cầm bệnh án lặng lẽ đi ngang qua, trong lòng cô ta chợt cảm thấy nhẹ nhõm, không kìm được muốn khoe khoang, cố tình lớn tiếng gọi cô lại.

Cô ta ra hiệu cho y tá và Vương Lộc đẩy giường lui lại mấy bước, đến gần Thẩm Nghi hơn.

“Cô bị sao thế? Đến bệnh viện khám à?” Cô ta khoác tay Vương Lộc đang thả lỏng bên giường, mỉm cười nói “Con của tôi và Vương Lộc sắp chào đời rồi. Cô không đến dự tiệc cưới thì nhất định phải đến dự tiệc đầy tháng của bé đấy nhé.”

Giọng điệu thân thiết như thể hai người là bạn bè thân lâu năm.

Thẩm Nghi siết chặt tờ bệnh án trong tay, không muốn đôi co với họ, càng không hứng thú với sự khiêu khích đầy tự mãn kia. Cô lạnh nhạt đáp: “Tôi đi trước đây.”

“Thẩm Nghi!” Thấy cô chẳng thèm để ý mình, còn quay lưng bỏ đi, Lộ Tiểu Thần sầm mặt lại.