Hai người đứng im lặng một lúc, giọng nói trầm thấp của Chu Tùng Cẩn vang lên từ vai cô: “Anh vào được không?”
Âm thanh run rẩy áp sát làn da khiến cô rùng mình một cách tê dại.
Thẩm Nghi ngửi được một mùi rượu nhè nhẹ, có vẻ như… tâm trạng anh không tốt.
Bị anh ôm chặt, cô nhẹ nhàng lùi một bước, dẫn anh vào trong sảnh, tiện tay đóng cửa lại.
Liếc nhìn giá để giày bên cạnh, cô vỗ nhẹ vào vai anh, ra hiệu: “Thay giày đi.”
Chu Tùng Cẩn dường như không nghe thấy, cánh tay đang ôm eo cô vẫn không buông lơi.
“Cố Hoài nói với anh, Lê Sơ Thần đã hẹn em đi ăn.” Giọng anh khàn khàn vang lên bên tai cô.
Thẩm Nghi hơi sững người: “Sao anh ta biết?”
“Tình cờ thấy.”
Cô nhắm mắt lại, khẽ hỏi: “Vì chuyện này mà anh dừng công tác, quay về nước à?”
Chu Tùng Cẩn nghiến răng thấp giọng: “Anh đã cảnh cáo cậu ta!”
Thẩm Nghi: “…”
Cô đẩy anh ra, cau mày nghiêm túc nói: “Chu Tùng Cẩn?! Anh là xã hội đen đấy à?”
Cuối cùng Chu Tùng Cẩn ngẩng đầu, ánh mắt có vẻ tỉnh táo, không hề say, đôi mắt tối nhìn chằm chằm vào cô: “Anh không thể cảnh cáo cậu ta sao?”
“Cố Hoài nói, cậu ta đã tỏ tình với em.”
Thẩm Nghi: “…”
Cuối cùng cô cũng hiểu được lý do khiến anh ủ rũ như vậy. Cô thở dài, dịu giọng xuống: “Thế… Cố Hoài có nói với anh là em đã từ chối anh ấy không?”
Chu Tùng Cẩn sững lại, ngớ người lắc đầu. Sau đó, khuôn mặt hiện lên vẻ vui mừng: “Em cũng không thích cậu ta, đúng không?”
Thẩm Nghi nghe chữ “cũng” ấy, sống mũi có chút cay.
Cô tránh ánh mắt anh, cúi đầu nói nhỏ: “Thay giày đi.”
Cô cúi xuống lấy ra một đôi dép đi trong nhà mới: “Siêu thị đang giảm giá, mua rẻ thôi, anh… mang tạm vậy.”
Nhưng Chu Tùng Cẩn lại không tỏ ra hào hứng gì trước lời mời này, không biết đang nghĩ gì, nét mặt trầm lặng, khẽ lắc đầu: “Muộn rồi, anh về trước đây.”
Dứt lời, anh buông cánh tay đang ôm eo cô ra, thả xuống bên người.
Bàn tay Thẩm Nghi đang cầm dép khựng lại, ngón tay buông nhẹ, đôi dép rơi trở lại giá giày.
“Được.” Cô cúi đầu đáp nhỏ.
Hơn mười ngày không gặp, mới hội ngộ mà bầu không khí giữa hai người… lại như cách một lớp màng mờ mịt.
Nhìn anh xoay người rời đi, Thẩm Nghi cố nén nỗi xót xa trong lòng mà không nói gì.
Trong làn sương mờ của ánh mắt, người đối diện bỗng quay lại, ôm lấy mặt cô, đặt lên môi một nụ hôn sâu lặng.
Thẩm Nghi hơi ngẩng đầu đón lấy, hai giọt nước mắt cuối cùng cũng lăn xuống má.
Nụ hôn không kéo dài, Chu Tùng Cẩn nhanh chóng buông cô ra, hơi thở phả vào đầu mũi cô, ánh mắt sâu thẳm nhìn cô, giọng thấp trầm: “Ngủ ngon.”
Thẩm Nghi khẽ gật đầu, cất tiếng thì thầm: “Ngủ ngon.”
Chu Tùng Cẩn nhìn cô hồi lâu, cuối cùng không nhịn được, lại cúi đầu hôn lên môi cô ba cái liên tiếp.
Sau khi buông ra, anh như giải thích với chính mình: “Ngày mai anh bay sang Hồng Kông, công tác ba ngày. Mỗi cái hôn là một lần chúc ngủ ngon.”
Thẩm Nghi bất ngờ vì anh trêu chọc, cố nhịn tiếng nấc, bật cười đáp khẽ: “Ừ, anh nhớ giữ gìn sức khỏe.”
“Được.”
…
Có lẽ vì đêm qua bật điều hòa hơi lạnh, sáng sớm hôm sau Thẩm Nghi cảm thấy cổ họng hơi đau.
Cô không để tâm, uống vài cốc nước rồi theo thường lệ đến công ty.
Lướt điện thoại, thấy tin nhắn của Chu Tùng Cẩn: “Anh lên máy bay rồi.”
Thẩm Nghi nhớ lại trạng thái của anh tối qua, tâm trí lại rối bời.
May mắn hôm nay không có lịch chụp ảnh, cô ngồi trước máy tính, làm việc online với khách hàng để chọn ảnh.
Không biết từ khi nào, Tưởng Nguyên đi tới, đặt một cốc cà phê xuống cạnh tay cô.
“Chị Nguyên.”
“Chào buổi sáng.” Tưởng Nguyên nhìn cô.
“Chào buổi sáng.” Thẩm Nghi đáp lại.
Tưởng Nguyên ngắm cô vài giây, rồi đột ngột nói: “Lê Sơ Thần… cái thằng nhóc ấy…”
“Chị Nguyên” Thẩm Nghi nhìn sang chị “Em không có suy nghĩ gì với anh Sơ Thần cả.”
Tưởng Nguyên giơ tay đầu hàng: “Tuyên bố trước, chị không cùng phe với cậu ta đâu nhé!”
“Lần trước ăn tối, chính cậu ta gọi cho chị giữa chừng, bảo chị khỏi cần đến nữa. Lúc đó chị đang lái xe, suýt chút nữa định vác dao đến nhà nó rồi.”
Thẩm Nghi bật cười, lắc đầu.
Tưởng Nguyên chỉ vào chiếc máy ảnh Hasselblad bên cạnh cô, nhún vai cười: “Chị đã bảo nó rồi, em có người yêu rồi, nó vẫn khăng khăng muốn tỏ tình.”
“Cũng tốt, nói rõ rồi thì thôi, đỡ phiền mỗi ngày cứ chạy qua studio này.”
Thẩm Nghi ngẩn ra, nhìn chiếc máy ảnh: “Chị Nguyên, chị nói vậy là sao?”
Tưởng Nguyên cũng sững lại, ngạc nhiên hỏi: “Gì cơ… Tổng tài nhà em – Chu tổng ấy, không nói với em cái máy ảnh đó là do anh ta tặng sao?”
Thẩm Nghi nhìn chằm chằm vào chiếc Hasselblad, ngơ ngác lắc đầu.
Tưởng Nguyên mím môi cười nhẹ: “Vậy chắc là anh ta cũng chưa kể chuyện, suốt ba tháng liền ngồi ở quán cà phê đối diện con phố này, âm thầm ngắm em làm việc đâu nhỉ.”
Thẩm Nghi càng kinh ngạc hơn: “Cái gì… khi nào?”
Tưởng Nguyên buột miệng: “Từ đầu năm nay ấy, từ mùa xuân tới mùa hè. Đoán là anh ta ngại mất mặt nên không kể với em.”
“Anh ấy…”
Từ mùa xuân… tức là ngay sau Tết Nguyên Đán, lúc quan hệ giữa hai người căng thẳng nhất.
Trái tim Thẩm Nghi chợt run lên, cô vội vàng kìm lại cơn xúc động đang dâng trào, khẽ lắc đầu.