Cứng Đầu - Nhất Điều Đại Ngư Đầu

Chương 165: Không thèm liếc nhìn anh một cái

Vừa thay giày, Thẩm Tiểu Quân vừa cười thúc bạn trai cũng mau thay giày.

La Trạch đứng ở cửa ra vào, ánh mắt quét một vòng qua kệ giày rồi đứng yên tại chỗ, trông có vẻ hơi lúng túng.

"Sao vậy? Thay giày đi chứ!" Thẩm Tiểu Quân nhắc anh.

La Trạch liếc nhanh xuống đôi dép đang đi dưới chân Chu Tùng Cẩn, nhất thời không biết phải mở miệng thế nào.

Thẩm Nghi ngay lập tức nhận ra sự khó xử của anh ta, cô ngẩng đầu, lạnh nhạt nói với Chu Tùng Cẩn đứng bên cạnh: "Anh về đi."

Chu Tùng Cẩn hơi bất ngờ, nghiêng mắt nhìn cô, giọng trầm thấp: "Thẩm Nghi, ống quần của anh còn chưa được lau."

"Anh cũng biết là chưa lau ư!"

Thẩm Nghi bình thản nhìn anh, chỉ vào vết bùn khô trên ống quần âu của anh, khẽ thở dài: "Bùn đất khô cả rồi, về nhà thay bộ khác đi."

"Còn nữa, trả dép lại cho La Trạch."

Chu Tùng Cẩn: "......"

La Trạch đứng bên cạnh, thấy Thẩm Nghi vì mình mà “đòi quyền lợi” trước mặt Chu Tùng Cẩn, nhất thời luống cuống, vội vàng xua tay lịch sự: 

"Không sao đâu, không sao đâu."

Thẩm Tiểu Quân thì sửng sốt trước cuộc trò chuyện giữa hai người, mắt cứ đảo qua đảo lại giữa họ, khẽ bĩu môi nghĩ thầm: Quả không hổ là chị của cô.

Đôi mắt u tối của Chu Tùng Cẩn hiện lên chút oán trách, nhưng khi chạm phải ánh mắt của Thẩm Nghi thì lại bị áp đảo, cuối cùng đành nói: "Em tiễn anh xuống dưới được không."

"Được." Thẩm Nghi đáp.

Lúc tiễn anh xuống, Thẩm Nghi không nói một lời. Chu Tùng Cẩn nhìn vẻ mặt của cô, hỏi: "Em giận à?"

"Chu Tùng Cẩn, anh đã hứa là sẽ không tiết lộ mối quan hệ của chúng ta ra ngoài."

Chu Tùng Cẩn điềm tĩnh cụp mắt nhìn cô: "Tiểu Quân là người ngoài sao?"

"Anh..." Thẩm Nghi nhất thời nghẹn lời, chỉ có thể khẽ thở dài rồi im lặng bỏ qua.

Trong quán bar nhạc sống.

Từ đằng xa, Tưởng Nguyên đã trông thấy Lê Sơ Thần đang ngồi một mình ở quầy bar uống rượu, cô bước tới ngồi cạnh, gọi thêm một ly rồi nghiêng đầu nhìn anh: "Sao thế? Sao lại gọi tôi ra uống rượu?"

Lê Sơ Thần xoay ly rượu trong tay, trầm mặc một lúc lâu mới mở miệng: "Trước đây cô từng nói, trong số những người theo đuổi Thẩm Nghi, có một người khiến ngay cả cô cũng thấy khó đối phó."

Tưởng Nguyên nhận lấy ly rượu từ bartender, nói cảm ơn rồi nhướng mày nhìn anh, nhấp một ngụm: "Đúng thế, sao vậy?"

"Người đó là ai?" Lê Sơ Thần trầm giọng hỏi.

Thấy anh nghiêm túc, Tưởng Nguyên hơi ngạc nhiên: "Sao tự nhiên lại hỏi chuyện đó?"

"Cô không nhận thấy dạo gần đây... Thẩm Nghi có gì đó khác lạ sao?"

Tưởng Nguyên suy nghĩ một chút rồi lắc đầu: "Khác gì đâu? Vẫn ổn định như thường, hiệu suất làm việc cũng rất cao."

Nói xong lại nhìn Lê Sơ Thần đầy nghi hoặc: "Rốt cuộc là có chuyện gì?"

Lê Sơ Thần suy nghĩ trong lòng nhưng không nói ra nghi ngờ của mình. Dù sao nếu những gì anh đoán là thật, mà giờ lại đi kể chuyện riêng tư khiến cô khó xử cho người khác nghe thì chẳng hề phù hợp.

Anh lắc đầu, lặp lại câu hỏi: "Người khiến cả cô cũng thấy khó đối phó, rốt cuộc là ai?"

Tưởng Nguyên thấy anh không chịu nói rõ, cũng không ép hỏi thêm, chỉ mơ hồ buông ra bốn chữ: "Tập đoàn An Hạ."

Nói xong, cô nâng ly rượu rời sang chỗ khác.

Tập đoàn An Hạ?

Lê Sơ Thần nghe đến cái tên này, trong lòng chấn động mạnh.

Chẳng lẽ là một vị giám đốc cấp cao nào đó trong An Hạ?

Là một ngày Chủ Nhật, Thẩm Nghi đang ngồi trên sofa trong văn phòng Chu Tùng Cẩn, chăm chú nhìn vào màn hình điện thoại.

Chu Tùng Cẩn phải tăng ca cuối tuần, nhất quyết đòi cô ở lại cùng.

Thẩm Nghi thì cũng không quá bận tâm việc tiêu tốn ngày nghỉ ở nhà hay trong văn phòng anh, chỉ cần được ngồi yên không phải làm gì, cô đã thấy hài lòng.

Bên ngoài trời nắng đẹp, ánh mặt trời mùa hè gay gắt chiếu thẳng vào trong, tạo nên một vệt sáng rực rỡ trên sàn nhà.

Trong phòng mở điều hòa nên không khí rất dễ chịu, mát mẻ.

Hôm nay Chu Tùng Cẩn không mặc vest sơ mi chỉnh tề, thay vào đó là một chiếc áo polo màu xám nhạt, kiểu dáng có khóa kéo ở cổ, khá thời thượng. Nhưng khi mặc lên người anh lại toát ra nét điềm đạm và chững chạc.

Anh ngồi trên ghế xoay, đọc tài liệu dự án trên màn hình máy tính. Bên tai lặng lẽ vang lên tiếng nhạc nền đơn điệu của trò chơi.

Chu Tùng Cẩn di chuột, khẽ ngước mắt nhìn về phía bên kia văn phòng – nơi Thẩm Nghi đang tập trung chơi game.

Chuột tiếp tục di chuyển, ánh mắt lại từ tài liệu hướng về phía cô, chăm chú.

Dạo gần đây, cô mê một trò chơi tên là Thế giới lý tưởng. Không phải thể loại bắn súng đối kháng như PUBG, cũng chẳng phải kiểu tổ đội đánh trụ như Liên Quân, mà là một game đơn giản, người chơi đơn độc đi dạo trong thế giới ảo rộng lớn để... xây nhà.

Cô bận xây nhà đến nỗi, không thèm liếc nhìn anh lấy một cái.