Thẩm Nghi ngây người, cả người bị Chu Tùng Cẩn bế ngang khỏi ghế sofa một cách dễ dàng.
Chiếc khăn khô chưa kịp dùng rơi xuống đất.
Thẩm Nghi hoảng hốt vỗ vào vai anh, lúng túng hỏi: "Chu Tùng Cẩn, anh làm gì vậy?"
Chu Tùng Cẩn xoay cánh tay phải, buông chân cô xuống rồi ôm lấy eo, đổi sang tư thế như đang bế trẻ con, áp cô lên tường.
Anh ngẩng đầu, đôi mắt sâu thẳm tối tăm nhìn thẳng vào cô, giọng khàn khàn:
"Anh sẽ dạy em phải nhớ anh thế nào."
Nói xong, anh vùi mặt vào cổ cô, hơi thở nóng bỏng dần dần trượt theo từng nụ hôn mơ hồ trên làn da cô.
Dù lý trí chưa nghĩ, ít nhất cơ thể phải nhớ lấy trước.
Cảm xúc hụt hẫng trong lòng anh hóa thành h*m m**n mờ ám, lực đạo nơi môi bắt đầu tăng dần.
Hương trầm lặng lẽ tỏa ra, nụ hôn từ cổ lan dần đến xương quai xanh.
Thẩm Nghi run rẩy liên tục khi cảm nhận được hơi nóng hừng hực phả lên da thịt, cố gắng dùng tay đẩy anh ra.
Chu Tùng Cẩn vẫn ôm eo cô bằng tay phải, nâng người cô lên, tay trái giữ chặt hai cổ tay đang chống cự của cô áp lên tường trên đỉnh đầu.
Đôi mắt nhạt màu của Thẩm Nghi phủ một lớp sương mờ, toàn thân run nhẹ, tiếp nhận sự thân mật từ anh.
Hai chân cô không chạm đất, bị anh nâng cao hơn cả đầu anh. Cô cụp mắt xuống, từ góc nhìn này có thể thấy rõ đỉnh đầu rậm tóc của anh.
Có hai xoáy tóc... Thẩm Nghi ngẩn người, thầm nghĩ: người này chắc tính khí không tốt, rất bướng bỉnh, cố chấp.
Cô khẽ cắn môi, cố nhịn tiếng rên khe khẽ tràn ra nơi cổ họng thì đột nhiên ngoài cửa vang lên tiếng nói.
"Đã bảo mang hai cây dù rồi lại không chịu mang, giờ ướt hết cả." Giọng trách móc của Thẩm Tiểu Quân vang lên, kèm theo tiếng nhập mã khóa cửa vang rõ trong tai Thẩm Nghi.
Cô hoảng hốt, vội vàng đẩy người đàn ông phía dưới ra, nhưng không nhúc nhích được chút nào.
Ở cửa, Thẩm Tiểu Quân và bạn trai La Trạch trố mắt đứng chết trân…
Chỉ thấy một người đàn ông cao lớn đang ép sát chị gái dịu dàng xinh đẹp của mình vào tường, một tay giữ chặt cổ tay cô trên đỉnh đầu, một tay ôm eo, đầu vùi vào ngực cô, đang...
Chiếc ô trong tay Thẩm Tiểu Quân rơi “bộp” xuống đất, đầu óc cô hoàn toàn trống rỗng...
Cô vừa mới chứng kiến một cảnh tình ái hạn chế độ tuổi...
Người đàn ông kia vóc dáng vượt trội, cơ bắp lưng rõ rệt, chẳng phải cũng chính là người lần trước ép chị gái cô xuống ghế sofa sao?
Chu Tùng Cẩn điềm nhiên đặt Thẩm Nghi đang đỏ mặt như sắp bốc cháy xuống đất, điều chỉnh lại tư thế, dùng lồng ngực rộng lớn che chắn cô khỏi tầm nhìn ở cửa, tay khéo léo chỉnh lại cổ áo bị anh làm rối loạn.
Đôi mắt đỏ hoe vì k*ch th*ch vẫn chưa tan hết, gương mặt lạnh nhạt quay sang nhìn hai người ở cửa.
Vừa chạm phải ánh mắt sâu thẳm không thấy đáy ấy, Thẩm Tiểu Quân và La Trạch cùng rùng mình một cái.
Thẩm Tiểu Quân là người phản ứng lại đầu tiên, kéo bạn trai vẫn đang ngơ ngác xoay người lại, lúng túng nói: “Không biết em có để quên gì ở nhà anh không, hôm nay em qua đó ngủ nhé?”
La Trạch cũng vội vàng phụ họa: “Ừ, được đấy.”
Hai người vừa định rời đi thì bị giọng nói trầm thấp phía sau gọi lại: “Thẩm Tiểu Quân.”
Giọng anh vững vàng như dòng suối chảy giữa núi sâu.
Ơ... sao anh ấy lại biết tên cô?
Thẩm Tiểu Quân đành kéo bạn trai quay lại, cười gượng. Khi nhìn kỹ lại, cô kinh ngạc phát hiện gương mặt điển trai kia rất quen thuộc.
Đây chẳng phải là người đàn ông đã cùng chị gái cô về quê viếng mộ dịp Tết sao?
Chu Tùng Cẩn điềm nhiên, không hoảng không loạn, nhanh chóng lấy lại dáng vẻ trầm ổn thường ngày. Anh kéo Thẩm Nghi đang xấu hổ đến bốc khói ra phía trước, đưa tay ra bắt tay với hai người.
"Chu Tùng Cẩn" anh thẳng thắn giới thiệu.
Thẩm Nghi nghe anh thốt ra danh tính, lập tức siết chặt tay anh để nhắc nhở, thậm chí dùng lực tức giận bóp mạnh, nhưng anh hoàn toàn làm ngơ.
“Chu...Tùng Cẩn.” La Trạch làm việc trong công ty khởi nghiệp, đã nghe danh các lãnh đạo tập đoàn lớn ở Cẩm Thành. Khi nghe tên này, vẻ ngượng ngùng trên mặt lập tức chuyển sang kinh ngạc.
Anh nhìn người đàn ông có khí chất trầm ổn trước mặt, khí thế bức người, nhất thời cứng họng.
“Tập đoàn An Hạ... Chu Tổng?”
Chu Tùng Cẩn điềm tĩnh gật đầu, sau đó quay sang nhìn Thẩm Nghi, bổ sung: “Bạn trai của Thẩm Nghi.”
“Anh rể!!” Thẩm Tiểu Quân nghe anh chính miệng xác nhận mối quan hệ, vui mừng hét lên, lập tức lao tới kéo tay chị gái: “Chị!! Chị có anh rể rồi mà không nói với em?!”
Thẩm Nghi trừng mắt lườm Chu Tùng Cẩn, cuối cùng chỉ có thể bất đắc dĩ nói khẽ: “Chưa kịp nói với em.”
“Ồ, vậy là vừa mới xác định quan hệ thôi đúng không?!” Thẩm Tiểu Quân không hề để ý, vui sướng ra mặt, tiếp tục quan sát Chu Tùng Cẩn.
Chốc lát sau, cô mới nhớ mình cũng có bạn trai, vội quay lại khoác tay La Trạch, giới thiệu với anh đầy thân thiết: “Anh rể, đây là bạn trai em, La Trạch.”
“Chào... Chu Tổng.” La Trạch lập tức đứng thẳng, giữ nụ cười tự tin, nhanh chóng giới thiệu: “Tôi tên là La Trạch.”
Chu Tùng Cẩn liếc nhìn anh một cái, ngoại hình thuộc cùng kiểu với Giang Tử Dương.
Không phải gu của người nào đó.
Anh khẽ gật đầu, đáp lại lịch sự: “Chào cậu.”
Thấy hai người vẫn còn đứng ngoài cửa, anh ra hiệu: “Vào đi.” Giọng điệu chẳng khác gì chủ nhân chính thức của ngôi nhà.