"Anh là Cố Hoài." Cố Hoài nhẹ nhàng bắt tay với Hạ Quý, sau khi giới thiệu ngắn gọn thì lịch sự mời cô ngồi xuống.
Hai nhân viên phục vụ đứng bên cạnh liền bưng đồ uống đã chuẩn bị sẵn lên, cúi người đặt trước mặt mọi người.
Hạ Quý liếc mắt nhìn Chu Tùng Cẩn đang toát ra vẻ lạnh lùng đến đáng sợ, rồi lại nhìn sang Cố Hoài bên kia trông dịu dàng thân thiện, thế là mỉm cười ngồi xuống cạnh Cố Hoài, dáng vẻ đoan trang.
Cô khép hai chân nghiêng nhẹ, đưa tay vuốt nhẹ mái tóc dài uốn sóng, đuôi tóc khẽ quét vào người Lâm Thiên Tiêu vừa đi ngang qua. Lâm Thiên Tiêu hơi khựng lại, tỏ vẻ khó chịu né sang bên, lầm bầm mắng khẽ.
“Cô Hạ là đồng nghiệp cũ của Thẩm Nghi à?” Cố Hoài vừa rót rượu cho cô vừa cười hỏi.
“Đúng rồi, là đồng nghiệp cũ.” Hạ Quý đón lấy ly rượu anh đưa, đưa lên môi ngửi thử, lập tức cảm nhận được hương thơm nồng nàn.
“Cô theo nghề câu rể quý này được mấy năm rồi?” Lâm Thiên Tiêu ngồi đối diện, giọng đầy mỉa mai chen vào một câu.
“Cái này không nói chắc được, tôi bắt đầu từ hồi đại học rồi.” Hạ Quý chẳng buồn để ý, trả lời thẳng thắn và nghiêm túc.
Cố Hoài liếc xéo Lâm Thiên Tiêu, ra hiệu đừng phá chuyện.
Anh đổi sang chủ đề của mình, kín đáo liếc nhìn Chu Tùng Cẩn đang cúi đầu không nói lời nào, hỏi cô: “Hai người hẹn nhau mấy giờ?”
Hạ Quý nhìn đồng hồ: “Chắc sắp đến rồi.”
Cô vừa dứt lời, không nhận ra người đàn ông đang ngồi một mình đối diện — Chu Tùng Cẩn — toàn thân căng cứng, các ngón tay thon dài siết chặt ly rượu, xoay nhẹ miệng ly, sau đó nhấc lên nhấp một ngụm.
Lâm Thiên Tiêu chăm chú nhìn Hạ Quý liên tục cụng ly với Cố Hoài, tâm trí vẫn lởn vởn ở đề tài ban nãy, tiếp tục mỉa mai:
“Câu nhiều năm thế rồi mà vẫn chưa câu được ai ra hồn à?”
Hạ Quý liếc nhìn anh ta một cái, rồi lắc đầu thở dài: “Dạo này chất lượng rể quý giảm sút nhiều lắm, hoặc là xấu, hoặc là vô học, có người còn nghiện rượu, trăng hoa... Tôi với mẹ tôi đều không ưng.”
Lâm Thiên Tiêu lập tức tối sầm mặt. Ánh mắt cô liếc anh ta trước khi nói, có ý gì chứ!?
Hạ Quý nói xong thì nhìn sang Cố Hoài bên cạnh bằng ánh mắt đầy ngưỡng mộ, nũng nịu nói: “Như anh Cố đây, khiêm tốn lễ độ, đúng là hiếm có khó tìm.”
Sự đối lập quá rõ rệt khiến Lâm Thiên Tiêu phát cáu, lập tức đứng bật dậy, chỉ vào Cố Hoài hét: “Cậu ta lễ độ khiêm tốn? Toàn dùng mấy chiêu đó để dụ dỗ cả rổ con gái thì có!”
Cố Hoài nhìn Lâm Thiên Tiêu đang chửi mình mà không hiểu chuyện gì, bực bội mắng: “Tiêu đầu to, cậu bị gì vậy?”
Lâm Thiên Tiêu lặng lẽ ngồi lại vào chỗ, nhìn sang Hạ Quý, nói nhỏ: “Cô từng nghĩ đến việc, câu hoài mà chẳng ai dính, có khi là do cô không đủ hấp dẫn?”
“Không đâu.” Hạ Quý ngẩng cằm đầy tự tin, đáp: “Mẹ tôi bảo tôi rất xinh. Từ nhỏ đến lớn ai cũng khen tôi xinh, có số gặp được rể quý tìm đến tận nhà.”
Rể quý mà còn đòi đến tận nhà? Mơ giữa ban ngày.
Lâm Thiên Tiêu hừ lạnh một tiếng đầy khinh miệt.
…
Chưa đầy vài phút sau, Thẩm Nghi nhắn tin đến: [Hạ Quý, tớ đến rồi.]
Hạ Quý ngẩng đầu khỏi điện thoại, vẫy tay gọi lớn về phía cửa: “Thẩm Nghi, bên này!”
Mấy người đàn ông trong góc ghế sofa đều khựng lại, Lâm Thiên Tiêu và Cố Hoài liếc nhau, cả hai đồng loạt ngồi ngay ngắn lại.
Chu Tùng Cẩn cầm ly rượu, đầu ngón tay vô thức xoa quanh miệng ly trơn bóng, ánh mắt sâu thẳm dõi theo bóng người mảnh mai đang tiến đến từ cửa.
Thẩm Nghi đi qua ánh đèn rực rỡ và dòng người qua lại, chưa kịp bước vào ghế ngồi đã vô thức liếc nhìn vào bên trong. Khi thấy rõ mấy người đang ngồi đó, cô lập tức cứng đờ.
Người đàn ông ngồi chính giữa mặc vest chỉnh tề, dáng ngồi ngay ngắn, đôi chân dài bắt chéo đầy lịch thiệp. Anh cầm ly rượu trong tay, đặt nhẹ lên đầu gối, lúc này đang dùng ánh mắt sâu hun hút đầy cảm xúc nhìn thẳng về phía cô.
Hạ Quý không nhận ra bầu không khí có gì lạ, chỉ nghĩ họ là bạn cũ lâu ngày không gặp nên lúng túng, thế là kéo Thẩm Nghi đang căng cứng bước vào ghế, vui vẻ giới thiệu với người ngồi giữa:
“Chu tổng, còn nhớ Thẩm Nghi chứ? Hai người từng ăn tối vài lần đó.”
Hạ Quý ra hiệu bằng mắt, Thẩm Nghi cố gắng đè nén sự thôi thúc muốn quay đầu rời đi, giữ gương mặt lạnh nhạt ngồi xuống cạnh Hạ Quý.
Chu Tùng Cẩn không nói gì, ánh mắt sâu hút vẫn dán chặt vào người đối diện.
Mấy sợi tóc mái lòa xòa trên gương mặt trắng ngần của cô, cổ áo còn ướt nước — cô bị dính mưa à?
Hàng mi dài rũ xuống, phủ kín nỗi lo trong đáy mắt.