Lần nữa Thẩm Nghi gặp lại Hạ Quý là vào buổi tối cô từ Hàng Thành trở về Cẩm Thành.
Lúc đó Lê Sơ Thần mời cô đi ăn tối, hai người tình cờ gặp Hạ Quý trong một nhà hàng.
Hạ Quý đi cùng một người đàn ông, là người đầu tiên nhận ra cô, lập tức ôm lấy cô nhảy nhót một lúc lâu, chu môi trách móc: “Cậu về Cẩm Thành mà không báo một tiếng, tớ vừa mới biết đấy!”
Thẩm Nghi khẽ chớp mắt, giọng có phần áy náy: “Hạ Quý... xin lỗi nhé.”
Lần trở lại Cẩm Thành lần này, cô thực sự đã cố tình không liên lạc với Hạ Quý. Vì mỗi lần nghĩ đến cô ấy, lại không tránh khỏi nhớ đến khoảng thời gian thực tập đầy sóng gió tại công ty của Chu Tùng Cẩn.
Nhưng nhiều năm đã trôi qua, khúc mắc khi xưa cũng dần nguôi ngoai, không thể vì chuyện với Chu Tùng Cẩn mà cắt đứt tình bạn bị vạ lây một cách vô lý.
Hạ Quý chỉ hỏi bâng quơ, hoàn toàn không trách móc gì, ánh mắt nhanh chóng rơi lên người Lê Sơ Thần đang ngồi đối diện cô, kinh ngạc bật cười:
“Bạn trai hả?”
Thẩm Nghi vội xua tay: “Bạn thôi.”
Nghe nhắc đến mình, Lê Sơ Thần liền đứng dậy, lịch sự bắt tay cô: “Chào cô Hạ, tôi là Lê Sơ Thần.”
“Chào anh Lê.” Hạ Quý đánh giá anh từ đầu đến chân, rõ ràng bị chiều cao và ngoại hình của anh làm cho choáng ngợp, rồi quay sang nháy mắt với Thẩm Nghi.
Thẩm Nghi nhìn dáng vẻ hoạt bát quen thuộc ấy, bất đắc dĩ cười đáp lại ánh mắt trêu chọc của cô ấy.
Cô liếc sang người đàn ông đang đứng đợi ở cửa sau lưng Hạ Quý: “Bạn trai cậu?”
Hạ Quý lắc đầu như cái trống lắc: “Đi xem mắt.”
Nói rồi thở dài: “Không ra gì cả!”
Thẩm Nghi định an ủi đôi câu thì Hạ Quý đã liếc thấy người đàn ông phía sau đang mất kiên nhẫn, bèn vội vã nói lời từ biệt:
“Lần sau hẹn riêng nói chuyện nha, mình đi trước đây.”
…
Vừa bước vào cửa quán bar, Lâm Thiên Tiêu đã thấy Hạ Quý đang tạo dáng ở quầy bar, lập tức sải bước tới kéo tay cô lôi xuống khỏi ghế:
“Cô còn dám đến cái quán bar này à?!”
Hạ Quý kêu lên một tiếng, quay đầu nhíu mày: “Anh là ai thế?!”
“Không nhận ra tôi à? Tôi là Lâm Thiên Tiêu!”
Hạ Quý chớp chớp mắt đầy khó hiểu: “Anh Lâm? Xin hỏi anh là?”
Lâm Thiên Tiêu hít sâu một hơi, nghiến răng: “Hôm trước cô làm đổ rượu lên áo sơ mi của tôi, quên rồi à? Bồi thường đi!”
Lúc này Hạ Quý mới nhớ ra, liền đổi sang vẻ mặt ngoan ngoãn, ấm ức nói: “Anh Lâm, hôm đó tôi thật sự không cố ý mà~”
“Cô cố ý hay không thì cái áo sơ mi đó của tôi coi như bỏ đi rồi! Bồi thường! Hai ngàn tệ!”
Thấy anh ta hung dữ, Hạ Quý rút tay khỏi tay anh ta: “Áo sơ mi mà dính tí rượu đã giặt không ra thì chắc vải không tốt rồi. Tôi nói thật, cái áo đó chắc gì đã đáng giá hai ngàn.”
“Cô...!!” Lâm Thiên Tiêu nghẹn lời, cuối cùng buông lời mỉa mai: “Lại đi câu đại gia à?!”
“Tôi hẹn bạn thôi!” Hạ Quý vẫn cười tươi.
“Ai tin cô chứ?”
Thấy cô lại định lẻn đi, Lâm Thiên Tiêu lập tức chắn đường. Trong lúc giằng co, từ cửa quán bar bước vào hai người đàn ông khác.
“Lâm Thiên Tiêu, đừng bắt nạt con gái.” Cố Hoài nhìn hai người đang giằng co phía trước, bất đắc dĩ lắc đầu.
Nghe tiếng nói, Hạ Quý quay đầu nhìn, chính là vị “quân tử ôn hòa” lần trước cô cưa cẩm không thành.
Người đàn ông đi trước, dáng cao ráo, khí chất lạnh lùng, gương mặt tuấn tú… chẳng phải chính là Chu Tùng Cẩn sao?!
“Chu tiên sinh!” Mắt Hạ Quý sáng rực lên, vội giật tay khỏi Lâm Thiên Tiêu, vui vẻ chào anh.
Chu Tùng Cẩn liếc cô một cái, ánh mắt hơi nghi hoặc, mất mấy giây mới nhận ra: “Hạ Quý?”
“Là tôi đây, Hạ Quý!”
Thấy hai người quen nhau, Lâm Thiên Tiêu mới chịu buông tay. Hạ Quý nhanh nhẹn xách túi chạy đến trước mặt Chu Tùng Cẩn, nháy mắt vui vẻ: “Không ngờ anh lâu vậy rồi vẫn nhớ tôi.”
Chu Tùng Cẩn gật đầu lạnh nhạt: “Chào cô.”
“Hạ Quý?” Trong đầu Lâm Thiên Tiêu và Cố Hoài như có gì lóe lên, mất vài giây mới nhớ ra cái tên này từng xuất hiện ở đâu.
Lâm Thiên Tiêu chợt bừng tỉnh, bước tới chỉ vào cô: “Cuối cùng tôi cũng nhớ ra rồi, ba năm trước ở quán bar, cô là người dẫn Thẩm Nghi đổ rượu lên người Tùng Cẩn đúng không?!”
Hạ Quý gật đầu như chuyện nhỏ: “Ừ, sao anh biết?”
“Tôi với Cố Hoài ngồi cạnh cậu ấy hôm đó, không biết mới lạ!”
Hạ Quý “ồ” một tiếng, nghe anh nhắc đến Thẩm Nghi thì ngạc nhiên: “Mấy người còn nhớ Thẩm Nghi à?”
Cố Hoài nhướng mày cười: “Cô vẫn còn liên lạc với cô ấy?”
“Ừm” Hạ Quý gật đầu, liếc Chu Tùng Cẩn, tiện miệng nói “Hôm nay người tôi hẹn chính là cô ấy.”
Câu nói vừa dứt, ba người đàn ông đối diện lập tức khựng lại.
Sắc mặt Chu Tùng Cẩn vốn lạnh lùng giờ bỗng sáng lên, ánh mắt sâu như đáy hồ bắt đầu gợn sóng.
Cố Hoài nhìn Hạ Quý đầy tò mò, đưa tay chỉ về khu vực ghế sofa VIP phía trước, cúi người lịch sự mời: “Cô Hạ, không biết có vinh hạnh mời cô qua khu VIP ngồi một lát không?”
Đôi mắt long lanh của Hạ Quý lập tức sáng rỡ, gật đầu liên tục: “Tất nhiên!”
“Cố Hoài, cậu bị gì vậy?! Mời cái cô gái này…” Lâm Thiên Tiêu còn chưa nói hết câu, bên kia Cố Hoài đã đưa người đi rồi.
Anh ta liếc nhìn Chu Tùng Cẩn bên cạnh, thấy anh im lặng, bước chân vốn định đi lên phòng bao tầng hai lại khựng lại, rồi chuyển hướng, cũng đi về phía khu ghế sofa.
“Tùng Cẩn?!”
Lâm Thiên Tiêu tức nghẹn, cuối cùng vẫn hậm hực đi theo sau.