Cứng Đầu - Nhất Điều Đại Ngư Đầu

Chương 133: Anh ta có vẻ dễ mến hơn cậu một chút

Sau khi rời khỏi văn phòng, Giang Tử Dương vừa bước ra đã thấy Cố Hoài từ thang máy đi tới, liền cười chào: “Chào Cố tiên sinh.”

“Chào Tử Dương.” Cố Hoài gật đầu lễ phép rồi chỉ về phía văn phòng tổng giám đốc: “Chu Tổng có trong đó không?”

“Có ạ.” Giang Tử Dương lập tức quay lại gõ cửa, mời anh vào.

Chu Tùng Cẩn liếc nhìn Cố Hoài đang đứng trước cửa cười toe toét chào mình, sau đó chẳng buồn để tâm mà quay lại nhìn màn hình máy tính.

“Ơ này, cậu làm gì mà lơ tôi thế?”

Chu Tùng Cẩn không ngẩng đầu lên, nhạt giọng: “Cậu tới chắc chắn chẳng có chuyện gì tốt lành.”

“Sao lại không thể là chuyện tốt?” Cố Hoài thở dài tỏ vẻ oan ức.

Thấy ánh mắt Chu Tùng Cẩn lộ ra chút chán chường, Cố Hoài cũng không dài dòng thêm, nhướng mày mở điện thoại, ấn vài cái rồi chìa ra trước mặt anh.

Chu Tùng Cẩn liếc nhìn ảnh đại diện WeChat hiển thị trên màn hình, cau mày: “Ai vậy?”

“Chậc!” Cố Hoài thở dài đầy thất vọng, nhìn anh, thốt ba chữ: “Tình địch của cậu.”

Ngón tay đang đặt trên chuột của Chu Tùng Cẩn khựng lại một chút, anh chậm rãi ngước mắt nhìn kỹ ảnh đại diện kia, trầm giọng nói: “Lê Sơ Thần.”

“Ồ, phản ứng nhanh đấy!” Cố Hoài cười tươi.

Sắc mặt Chu Tùng Cẩn tối lại, nhìn chằm chằm đối phương: “Sao cậu lại có WeChat của anh ta?”

“Thì tôi kết bạn mà.” Cố Hoài cười toe: “Vài hôm trước mới làm quen.”

Thấy Chu Tùng Cẩn nhìn mình bằng ánh mắt như muốn ăn tươi nuốt sống, Cố Hoài vội giơ tay giải thích: “Ấy đừng hiểu lầm, tôi không cố ý kết bạn với tình địch của cậu để chọc tức đâu nhé. Thật sự là tình cờ thôi.”

“Chuyện là thế này, mẹ anh ta kéo anh ta đi xem mắt với cô em họ sắp tốt nghiệp đại học của tôi. Mà em họ tôi không muốn đi một mình nên bắt tôi đi cùng...”

Chu Tùng Cẩn xoa xoa ấn đường, ra hiệu ngắn gọn: “Bỏ phần rườm rà đi.”

Cố Hoài lập tức bỏ qua phần dông dài, đi thẳng vào vấn đề: “Lê Sơ Thần, 26 tuổi. Mẹ là tổng giám đốc khu Đại Trung Hoa của thương hiệu thời trang xa xỉ ABINA.

Còn anh ta tốt nghiệp Học viện Nghệ thuật Âm nhạc Berlin, từng phát hành vài album nhưng có vẻ không mặn mà, năm nay mới chuyển hướng sang nghề người mẫu.”

Anh dừng lại vài giây rồi tiếp tục: “Hiện tại độc thân, từng có ba mối tình, cụ thể là ai, chia tay vì lý do gì thì vẫn đang tra.”

“Nhưng mà tôi đã tiếp xúc trực tiếp, ngoài việc anh ta cao hơn cậu vài phân, còn lại về nghề nghiệp, thu nhập, tuổi tác đều không bằng.”

Chu Tùng Cẩn: “…”

“Về ngoại hình thì cũng ngang cơ thôi. Đẹp xấu còn phải xem gu của Thẩm tiểu thư nhà cậu.”

“Chỉ có điều, tính cách ấy mà…” Cố Hoài liếc nhìn anh, cười nhẹ: “Anh ta có vẻ dễ mến hơn cậu một chút.”

Chu Tùng Cẩn im lặng lắng nghe, cuối cùng mặt không cảm xúc giơ tay chỉ ra cửa: “Cảm ơn thông tin. Ra cửa rẽ trái, có thang máy.”

“Ơ này! Đợi chút đã.” Cố Hoài chẳng để tâm đến chuyện bị đuổi, đưa điện thoại ra trước mặt anh: “Xem ảnh anh ta mới đăng trên vòng bạn bè nè.”

Đó là một bức ảnh rất đời thường của Lê Sơ Thần.

Góc chụp hơi thấp, là kiểu ngẩng đầu nhìn lên. Anh ta mỉm cười ấm áp, tay đưa về phía trước như đang vuốt tóc người chụp ở ngoài khung hình.

Dòng chú thích phía dưới viết: 

“Chia sẻ hôm nay: tôi dưới góc nhìn của bạn gái.”

Chu Tùng Cẩn nhìn thấy dòng chữ đó, đôi mắt đen thẫm lập tức dán chặt vào bức ảnh, khuôn mặt lạnh lùng đen sì trong chớp mắt.

Cố Hoài thấy vẻ mặt anh bỗng nhiên trở nên u ám thì cũng hơi khó hiểu.

Cho dù bức ảnh đó là do Thẩm Nghi chụp đi chăng nữa, cũng chẳng đến mức ghen tuông dữ dội như thế chứ.

Anh ta bối rối rút lại điện thoại, cười gượng an ủi: “Nè, từ tốn thôi, Thẩm tiểu thư dù gì cũng là nhiếp ảnh gia, chụp ảnh cho người mẫu là chuyện bình thường, đâu cần ghen như thế…”