Cứng Đầu - Nhất Điều Đại Ngư Đầu

Chương 132: Vừa hay hôm nay anh mặc đồ ở nhà

Tại studio Nhiên Sắc.

Lê Sơ Thần xách theo hai hộp quà, một lớn một nhỏ, đẩy cửa bước vào.

Mấy đồng nghiệp đứng gần cửa vừa thấy anh liền cười rôm rả: "Anh Sơ Thần lại mang đồ ăn ngon đến nữa à?"

Lê Sơ Thần đưa hộp lớn cho bạn lễ tân rồi cười nói: "Bánh kem đó. Tôi không biết mọi người thích vị gì nên nghe cửa hàng trưởng gợi ý, chọn vị trái cây."

"Ôi, bánh của tiệm này đắt lắm đấy, cảm ơn anh Sơ Thần!" Mọi người thi nhau vây lại mở bánh ra đầy phấn khích.

Lê Sơ Thần liếc mắt nhìn quanh khu vực tiếp khách, hỏi: "Thẩm Nghi đâu rồi?"

Mấy đồng nghiệp đang mở bánh nhìn nhau cười, rồi chỉ về phía một studio chụp hình: "Đang chụp ảnh khách với chị Nguyên ở trong đó."

"Cảm ơn." Lê Sơ Thần lịch sự chào mọi người rồi xách hộp bánh nhỏ đi vào studio.

Trong studio ánh sáng khá mờ. Lê Sơ Thần đưa mắt tìm quanh, ánh nhìn dừng lại ở Thẩm Nghi. Cô đang tập trung chụp ảnh cho một cặp đôi. Anh lặng lẽ nhìn cô vài giây rồi đi đến ngồi cạnh Tưởng Nguyên đang ngồi trước máy tính phía sau.

Tưởng Nguyên liếc mắt nhìn anh như thể đã quen với chuyện này, thấy hộp quà nhỏ anh đặt cạnh, liền hỏi: "Gì đây?"

"Bánh kem. Cho hai người ăn thử." Lê Sơ Thần liếc mắt về phía Thẩm Nghi đang làm việc.

Tưởng Nguyên trêu: "Chủ yếu mua cho Thẩm Nghi đúng không?"

"Không, là mua cho cả studio." Anh cười nhấn mạnh.

Đúng lúc đó, tiếng chụp ảnh dừng lại. Thẩm Nghi vừa kết thúc buổi chụp, trao đổi vài câu với khách rồi quay lại phía họ.

Cô thấy Lê Sơ Thần thì như thường lệ chào hỏi: "Anh Sơ Thần."

"Thẩm Nghi." Lê Sơ Thần gật đầu, khéo léo mở hộp bánh ra, ra hiệu mời: "Nếm thử không?"

"Bánh kem à?" Thẩm Nghi bước lại gần ngồi xuống.

"Ừ, cảm ơn em về mấy bộ ảnh quảng bá lần trước. Nhờ vậy anh mới nhận được đơn hàng lớn đấy."

Tưởng Nguyên cười nói thêm: "Là bên Tây Tử Miên, hôm qua chị nói với em rồi đấy."

Thẩm Nghi phản ứng lại: "Là thương hiệu đồ ngủ lụa bên Hàng Châu à?"

"Ừ."

Tây Tử Miên là một thương hiệu đồ ngủ cao cấp nội địa, hiện đang cần thay đổi toàn bộ hình ảnh thương hiệu, dự định chụp một bộ ảnh đồ ngủ mùa hè.

Ban đầu, phía thương hiệu thấy được vài bộ ảnh mẫu của Lê Sơ Thần được đăng trên tài khoản chính thức của Nhiên Sắc, cảm thấy phong cách chụp ảnh và người mẫu rất phù hợp, liền liên hệ với Tưởng Nguyên, muốn hợp tác với chính nhiếp ảnh gia và mẫu ảnh trong hình.

Tưởng Nguyên nói: "Tây Tử Miên ở Hàng Châu, nên vài hôm nữa em và Sơ Thần phải đi công tác đến đó để chụp ảnh."

Thẩm Nghi gật đầu, nghe thấy Lê Sơ Thần ở bên cạnh bật cười hỏi: "Thẩm Nghi, em từng chụp đồ ngủ chưa?"

Cô lắc đầu: "Hôm qua em xem qua yêu cầu, chủ yếu là mấy bộ đồ ngủ đôi phong cách ở nhà."

"Đúng vậy." Tưởng Nguyên gật đầu, chỉ vào Lê Sơ Thần: "Người mẫu nữ bên thương hiệu là người Hàng Châu, hôm nay không tiếp xúc được, em có thể tập trước với mẫu nam để làm quen cảm giác chụp ảnh đồ ngủ ở nhà."

Thẩm Nghi nhìn sang Lê Sơ Thần đang ngoan ngoãn bị sắp xếp, khẽ mím môi cười rồi gật đầu.

Lê Sơ Thần bất đắc dĩ giơ tay ra như đầu hàng, rồi nhìn về phía máy ảnh trên tay cô, dịu dàng cười: "Vừa hay hôm nay anh mặc đồ rất phong cách ở nhà."

Tại văn phòng tổng giám đốc Tập đoàn An Hạ.

Giang Tử Dương gõ cửa rồi nhanh chóng bước vào báo cáo: "Chu Tổng, bên bất động sản Hoa Giới – Quý Minh Hạo quả nhiên đã liên hệ với tôi."

Chu Tùng Cẩn ngẩng đầu khỏi màn hình máy tính, hỏi: "Hắn nói gì?"

"Y như anh dự đoán… ăn với hắn mấy bữa, hắn liền tỏ vẻ muốn mời tôi về làm, thực chất chỉ muốn moi thông tin về nhận định của anh đối với hai khu đất ở phía tây thành phố."

Vùng ngoại ô Tây Nam và Tây Bắc của Cẩm Thành đang được chính phủ quy hoạch đầu tư trọng điểm, sẽ chọn một trong hai nơi làm khu công nghệ mới của thành phố.

Việc chọn Tây Nam hay Tây Bắc vẫn chưa có quyết định cuối cùng.

Mấy năm nay, các công ty bất động sản lớn đều âm thầm chờ động thái của chính quyền để kịp thời thu mua đất đai quanh khu vực.

Mà việc mời doanh nghiệp, quan trọng nhất là phải có một doanh nghiệp đầu tàu.

Chính quyền vẫn chưa quyết định, một phần vì còn đang chờ xem Tập đoàn An Hạ – đầu mối kinh tế quan trọng nhất Cẩm Thành sẽ đầu tư vào đâu.

Chu Tùng Cẩn trầm ngâm một lúc, ánh mắt lạnh lùng hiện rõ sự thâm sâu và sắc bén, sau đó trầm giọng nói: "Sắp xếp cho tôi một bữa cơm với Thị trưởng Lương. Ăn xong thì tung tin cho Quý Minh Hạo rằng tôi nghiêng về khu Tây Bắc."

Giang Tử Dương lập tức hiểu ý: "Rõ."

"Nhớ đấy, lời nói đừng quá rõ ràng, phải từ từ tiết lộ." Chu Tùng Cẩn dặn dò.

"Hiểu rồi." Giang Tử Dương gật đầu.

"À, đúng rồi, Chu Tổng." Giang Tử Dương sực nhớ ra, báo cáo thêm: "Khoản học bổng trợ cấp của anh đã được xử lý xong rồi."

Chu Tùng Cẩn cụp mắt suy nghĩ một lát, gật đầu nói: "Biết rồi, cảm ơn cậu."