Cứng Đầu - Nhất Điều Đại Ngư Đầu
Chương 124: Chúng tôi không chịu trách nhiệm chuyển giao đồ cá nhân
Trần Duệ ngừng lại một lúc rồi tiếp tục cười nói: “Cũng không biết cậu ta từ đâu chạy tới, lúc nhận được điện thoại của tôi thì bảo sẽ đến ngay, vậy mà chờ mấy tiếng vẫn không thấy bóng dáng. Trước khi tôi ngủ thiếp đi còn tưởng cậu ta cho tôi leo cây rồi cơ.”
Thẩm Nghi dùng ánh mắt phức tạp nhìn Trần Duệ, lặng lẽ rơi vào trầm tư.
Trần Duệ thấy sắc mặt cô hơi khó coi, liền nghĩ ngợi rồi buột miệng trêu: “Hai người vẫn còn giận nhau à?”
Thẩm Nghi ngạc nhiên nhìn ông ta.
Trần Duệ thở dài, dùng ánh mắt từng trải nhìn cô:
“Tối qua tổng giám đốc Chu sợ cô gặp chuyện, cuống cuồng chạy tới giải vây cho cô. Kết quả là cả đêm ngủ trong xe. Sáng nay tôi thấy cậu ta vừa mở mắt ra, ôi chao, cả đôi mắt đầy tia máu. Tôi không biết hai người đã xảy ra chuyện gì, nhưng nhìn dáng vẻ cậu ta quan tâm cô như vậy, cô cũng nên thương xót người ta chút chứ.”
Không rõ trong đầu nghĩ gì, Thẩm Nghi khẽ hít sâu một hơi, cố gắng đè nén cảm xúc cuộn trào, không nói gì thêm.
…
Sảnh tiếp tân tầng một của tòa nhà An Hạ rộng rãi, sang trọng. Người ra vào đều ăn mặc chỉn chu, trang nhã, trông tự tin và mang vẻ vội vã.
Thẩm Nghi đi tới quầy lễ tân, đặt chiếc túi giấy trắng nhỏ lên bàn, lễ phép nói với một cô gái tiếp tân: “Xin chào, làm phiền chị giúp tôi chuyển chiếc túi này cho tổng giám đốc Chu ở văn phòng giám đốc được không?”
Cô gái trang điểm kỹ lưỡng đang gõ bàn phím thì khựng lại, ngẩng đầu nhìn cô từ trên xuống dưới, xác nhận lại: “Chu Tổng?”
Thẩm Nghi gật đầu.
Cô gái hơi nghi ngờ, liếc nhìn kỹ túi giấy trắng trong tay cô rồi hỏi: “Cái này là gì vậy?”
Thẩm Nghi trầm ngâm giây lát, nhàn nhạt đáp: “Đồ cá nhân.”
Ánh mắt cô gái lóe lên chút khó hiểu. Sau khi nhìn kỹ người đối diện, thấy khuôn mặt xinh đẹp, ngũ quan hài hòa, đôi mắt sáng trong như cửa kính sau mưa, mái tóc dài ngang vai điểm vài lọn mái thưa nhẹ nhàng vắt qua trán và tai, càng tôn lên gương mặt thanh tú.
Rất xinh đẹp, nhưng... ánh mắt cô gái tiếp tân hạ xuống, nhận ra trang phục của Thẩm Nghi lại rất bình thường.
Cô gái bèn nở nụ cười xã giao cứng nhắc: “Xin lỗi cô, chúng tôi không chịu trách nhiệm chuyển giao đồ cá nhân.”
Nói xong còn bổ sung: “Cô có thể liên hệ trực tiếp với tổng giám đốc Chu.”
Cô giả vờ cười thân thiện, trong lòng thì nghĩ: nếu cô liên hệ được thật thì đâu cần tới đây?
Thẩm Nghi chẳng buồn để tâm đến ẩn ý trong lời nói kia, suy nghĩ rồi khẽ gật đầu.
Cô gái đưa tay hờ hững chỉ về phía dãy ghế sofa cạnh cửa kính sát đất trong sảnh: “Cô có thể ngồi ở đó để liên lạc.”
Thẩm Nghi gật đầu cảm ơn rồi quay người bước đến hàng ghế bên cạnh cửa ra vào, ngồi xuống.
Cô đang cúi đầu nhắn tin thì cánh cửa sảnh mở ra, một người bước vào.
Tiếng chuông leng keng khe khẽ vang lên theo từng bước chân nhẹ nhàng, đôi bốt đinh tán thời trang, chiếc túi xách đen nhỏ treo thêm búp bê và chuông nhỏ trông rất dễ thương.
Thẩm Nghi ngẩng đầu nhìn, hơi sững lại… là Đào Tân Tân.
Đào Tân Tân không nhìn thấy Thẩm Nghi, đi thẳng tới quầy lễ tân, gõ nhẹ lên bàn khiến bốn cô tiếp tân đều lập tức đứng dậy, nở nụ cười đón chào: “Chào Đào tiểu thư, cô tới gặp tổng giám đốc Chu ạ?”
“Ừ.” Đào Tân Tân nháy mắt với mấy người, cười thân thiện: “Phiền các cô mở cửa giúp tôi nhé.”
“Dĩ nhiên rồi, mời cô đi lối này.” Cô gái lúc nãy trò chuyện với Thẩm Nghi đích thân bước ra khỏi quầy, dẫn Đào Tân Tân đến cổng kiểm soát trong đại sảnh và mở cửa cho cô ấy.
Thẩm Nghi thu lại ánh mắt, liếc nhìn điện thoại. Đối phương nhắn lại rất nhanh: “Cô đợi một chút, tôi xuống ngay.”
Cô đáp lại một chữ “Được”, tắt màn hình rồi yên lặng ngồi đợi.