Khi tỉnh dậy từ giấc ngủ, đầu óc của Thẩm Nghi vẫn còn chút mơ hồ sót lại từ cơn mê tối qua.
Cô ngồi dậy trên giường, đôi mắt mờ mịt, ngơ ngác một lúc lâu.
Nắng đầu hạ xuyên qua lớp rèm mỏng len lỏi vào căn phòng, mang theo ánh sáng ấm áp và dịu dàng.
Cô lướt mắt nhìn quanh phòng, mọi thứ đều sạch sẽ, ngăn nắp, không hề có bóng dáng ai khác.
Cũng chẳng có dấu hiệu cho thấy ai đó từng ra vào.
Cô lơ ngơ với tay tìm điện thoại, mở khóa màn hình, chỉ thấy tin nhắn từ nhóm công việc.
Trần Duệ trong nhóm đang nhắc mọi người ăn trưa xong thì trả phòng sớm để chiều còn cùng nhau rời đảo.
Mọi thứ đều bình thường đến mức không thể bình thường hơn. Như thể chuyện giằng co tối qua, cảm xúc tủi hổ và đau đớn, nhịp tim dồn dập hay mùi hương quen thuộc kia… tất cả chỉ là một giấc mơ.
Cô vừa định bước xuống giường thì ánh mắt lơ đãng lướt qua mặt bàn đầu giường… trái tim vốn đang trống rỗng bỗng chốc thắt lại.
Chính giữa mặt bàn là một chiếc đồng hồ đeo tay.
Mặt đen viền vàng, dây cao su, kiểu nam, hoàn toàn xa lạ…
Vẻ mặt Thẩm Nghi lập tức trở nên căng thẳng, hơi thở cũng chững lại trong thoáng chốc.
Chiếc đồng hồ đó chính là lời nhắc nhở chân thực nhất về tất cả những gì đã xảy ra tối qua.
Anh từng đột ngột xuất hiện giải vây, trước mặt cả phó thị trưởng vẫn nắm chặt tay cô, nói rằng cô là bạn gái anh, sau đó là những cái ôm cuồng nhiệt trong căn phòng này, làn da chạm vào nhau, hơi thở nóng bỏng hòa quyện... từng khoảnh khắc đều in đậm trong trí nhớ cô.
Cô nhìn chằm chằm chiếc đồng hồ trông có vẻ xa xỉ kia một lúc rồi lạnh lùng rời mắt đi.
Cô mang dép xuống giường... đánh răng rửa mặt, tắm rửa thay đồ...
Rồi thu dọn hành lý, xếp lại đồ đạc của mình trên bàn... Từng bước một đều không hề nhìn lại chiếc đồng hồ kia.
Đến khi mọi việc đã hoàn tất, cô chẳng còn gì để làm nữa, chỉ đành ngồi yên trở lại bên mép giường.
Căn phòng tĩnh lặng đến mức có thể nghe rõ tiếng kim giây của chiếc đồng hồ kia đang tích tắc vang lên, từng nhịp một như gõ vào lòng cô.
Tiếng động máy móc đều đặn ấy khiến cảm xúc tưởng như đã yên ả lại bị khuấy động lần nữa. Thẩm Nghi cau mày, có chút bực bội, cuối cùng vẫn quay đầu nhìn lại chiếc đồng hồ kia.
…
Chu Tùng Cẩn nhận được thông báo WeChat khi xe vừa tiến vào hầm để xe của toà nhà An Hạ.
Khi thấy thông báo người gửi, đôi mắt vốn luôn lạnh nhạt khẽ sáng lên.
Như dự đoán, anh mở ảnh ra, là chiếc đồng hồ của mình.
Anh gõ vài chữ: "Xin lỗi, để quên trong phòng em rồi."
Thẩm Nghi nhìn dòng tin nhắn vừa nhận, hàng mi dài khẽ run nhẹ.
Cô trả lời: "Tôi sẽ gửi lại lễ tân khách sạn."
Phía bên kia nhanh chóng nhắn lại:
"Thẩm Nghi, anh đã về thành phố rồi."
"Em có thể tiện tay mang giúp anh về không? Sau này anh sẽ tìm em lấy."
Thẩm Nghi không trả lời nữa, bàn tay cầm điện thoại buông thõng xuống, ánh mắt nhìn về phía chiếc đồng hồ kia mang theo chút bất lực.
Cô và Chu Tùng Cẩn đã gần bốn tháng không có liên lạc, những tưởng anh đã sắp hoàn toàn biến mất khỏi cuộc sống cô. Những tưởng, cuối cùng cũng có thể xoá sạch dấu vết của người đàn ông ấy...
Vậy mà bốn tháng xa cách, lại chẳng bằng một đêm chạm mặt đầy mơ hồ tối qua.
Hàng mi rậm khẽ cụp xuống, đổ bóng trên gương mặt tĩnh lặng của Thẩm Nghi. Trong lòng cô lại dấy lên phiền muộn và rối bời.
…
Trong sảnh khách sạn, Trần Duệ đang tập hợp các nhân viên công ty Lam Tâm để chuẩn bị quay về thành phố.
Ông liếc mắt nhìn sang Thẩm Nghi đang đứng ở quầy làm thủ tục trả phòng, thấy sắc mặt cô bình thường, tinh thần cũng ổn, liền bước tới kéo cô sang một bên, hạ giọng hỏi nhỏ: “Thẩm Nghi, tối qua cô không sao chứ?”
Thẩm Nghi nhìn ông ta một cái, khẽ gật đầu.
“Cô về kiểu gì vậy? Cuối cùng là Chu Tổng đến đón cô hả?”
Nghe vậy, Thẩm Nghi như sực nhớ ra điều gì, quay đầu nhìn anh: “Trần tổng, sao ông biết anh ấy tới?”
“Dĩ nhiên là tôi gọi cậu ấy tới mà!” Trần Duệ chỉ vào mũi mình, có chút đắc ý nói:
“Tối qua thấy tình hình nguy cấp, tôi lo cô xảy ra chuyện, mà cũng không biết nhờ ai, nên mới gọi điện nhờ cậu ấy đến cứu viện.”