Cứng Đầu - Nhất Điều Đại Ngư Đầu

Chương 121: Tôi không cần anh, anh ra ngoài đi!

Cơ thể cô dán sát vào lồng ngực rộng lớn vững chãi, tỏa ra cảm giác an tâm, điềm tĩnh. Mùi trầm hương dịu nhẹ lẫn với hơi lạnh còn sót lại sau một đêm bôn ba, len lỏi vào mũi, vào tim, bất chợt mang đến một cảm giác không sao diễn tả nổi.

Cô cảm giác mình bị ai đó bế vào một căn phòng, không gian kín bưng ngăn cách hoàn toàn với khí lạnh bên ngoài. Hơi thở dày đặc mang dấu ấn riêng của người kia vây quanh khắp nơi, tiếp xúc da thịt chạm vào khiến cô rùng mình, toàn thân cứng đờ lại như hóa đá.

Mối nguy hiểm đã thay đổi, nỗi sợ hãi và phẫn nộ trong phòng bao trước đó ở quán bar dần bị thay thế bởi sự xấu hổ và bối rối trong tình cảnh hiện tại.

Sau lưng cô chạm vào chiếc giường mềm mại. Một bàn tay ấm áp đặt lên trán cô, cảm giác tê rần ấy khiến cô giật bắn mình.

Cô lập tức đẩy người bên cạnh ra, thấp giọng quát khẽ: “Tránh xa tôi ra!!”

“Thẩm Nghi!” Chu Tùng Cẩn thấy cô như đang chịu đựng một cơn đau đớn, khẽ r*n r*, tứ chi không yên, nhất thời cũng luống cuống tay chân, chỉ còn biết giữ chặt tay chân đang giãy giụa của cô, kéo cơ thể mềm mại ấy ôm vào lòng, khẩn thiết an ủi: “Đừng sợ, đừng lo.”

Luồng khí tức mạnh mẽ ấy siết chặt lấy cô, nhiệt độ cao từ người đối diện xuyên qua vài lớp vải mỏng truyền thẳng vào tim cô, khiến cô càng thêm nóng bức, cơn trống rỗng khó hiểu từ dưới lan thẳng l*n đ*nh đầu, toàn thân run rẩy khó chịu.

Cô nắm chặt lấy vạt áo anh, những ý nghĩ điên cuồng như bão tố tràn về trong đầu...

Muốn giãy ra, muốn đẩy đi, muốn mắng mỏ, nhưng lại muốn ôm, muốn dán sát hơn, muốn quấn lấy không rời...

Khát vọng với mùi trầm dịu kia giằng co với lý trí khước từ người đàn ông ấy, từng hồi trong đầu cô, khiến cả người rơi vào trạng thái nửa mê nửa tỉnh, nóng lạnh đan xen, vừa xấu hổ vừa rối bời...

“Alo? Tùng Cẩn?” Giọng Cố Hoài hơi khàn, mang theo vài phần ngái ngủ, liếc đồng hồ, thấy đã ba giờ rưỡi sáng.

“Có chuyện gì vậy? Giữa đêm gọi điện cho tôi làm gì?”

“Cố Hoài.” Giọng bên kia trầm thấp khàn đục, rõ ràng đang cố đè nén cảm xúc hoảng loạn: “Thuốc đó... giải kiểu gì?”

Cố Hoài sững lại: “Hả?”

Anh ngẩn người mấy giây, rồi bỗng hiểu ra, giật mình rùng mình: “Cậu bị hạ thuốc hả?”

“Không phải tôi!” Giọng bên kia ngập ngừng một chút “Là Thẩm Nghi.”

Cố Hoài lập tức tỉnh táo hẳn, hạ thấp giọng, kinh ngạc hỏi: “Cậu cho cô ấy uống thuốc à?”

“Cố Hoài!” Chu Tùng Cẩn gắt nhẹ, nhắc anh nghiêm túc: “Có cách nào làm dịu không?”

“Ờ... chuyện này tôi cũng không rành lắm. Dù sao tôi cũng đâu cần dùng mấy loại thuốc đó để quen bạn gái.”

Chu Tùng Cẩn: “...”

“Nhưng theo tôi biết, loại thuốc này không có cách nào giải nhanh đâu. Chỉ có hai lựa chọn...” Ánh mắt Cố Hoài dừng trên trần nhà, nói vòng vo: “Một là... cậu giúp cô ấy. Hai là... để cô ấy tự chịu đựng.”

“Chịu đựng bao lâu?”

“Cậu hỏi cậu hay cô ấy?”

“Cô ấy!!”

“Ờ.” Cố Hoài gãi mũi, nói: “Cái này còn tùy vào liều lượng. Nếu ít thì nửa tiếng là qua. Nếu nhiều thì có khi tới sáng mai.”

Anh còn định nói gì thêm, thì đầu dây bên kia đã tắt máy “tút” một tiếng.

Cố Hoài ngẩn người nhìn màn hình một hồi, chỉ còn biết khẽ cười lắc đầu.

Chu Tùng Cẩn vừa tắt máy, người trong lòng bỗng vùng vẫy dữ dội.

“Chu Tùng Cẩn, tránh xa tôi ra!!!”

Không biết có phải mơ hồ nghe được đoạn đối thoại giữa anh và Cố Hoài hay không, sự cảnh giác và kháng cự của Thẩm Nghi với người bên cạnh lập tức tăng vọt đến đỉnh điểm.

Cô đau đầu như muốn nổ tung, vừa tức giận vừa xấu hổ, dốc hết sức lực thoát khỏi vòng tay anh, rúc vào một góc giường.

“Thẩm Nghi...”

“Tôi chịu được, tôi giỏi chịu đựng lắm...” Cô lẩm bẩm, tự an ủi, tự cổ vũ.

Chu Tùng Cẩn nghe vậy, tim như bị dao cắt. Anh muốn an ủi cô, nhưng lại bị cô giật mình né tránh. 

Cô vùi đầu vào gối, gào lớn: “Ra ngoài! Ra ngoài!”

“Tôi không cần anh, anh đi đi! Ra ngoài!!” Tiếng quát đầy tuyệt vọng, thậm chí còn run rẩy!

Trong phòng lặng ngắt như tờ, bàn tay Chu Tùng Cẩn vừa vươn ra giữa không trung chợt khựng lại, ánh mắt đau đớn không thể che giấu, cảm giác nhói tim như có ngọn lửa thiêu đốt, vậy mà anh lại không dám chạm vào cô thêm chút nào nữa.

Điện thoại vang lên một tiếng “ting”, là tin nhắn mới từ Cố Hoài.

[Nhưng tốt nhất cậu vẫn nên ở bên cạnh cô ấy, loại thuốc này tác dụng phụ còn mạnh hơn tác dụng chính, thường gây ra hoảng loạn, bất an, nếu nhẹ thì ngất, nặng thì... tinh thần yếu có khi tự tử…]

Chu Tùng Cẩn nhìn chằm chằm vào dòng tin ấy, suýt chút nữa nghẹn thở.

Anh nhìn về phía Thẩm Nghi đang bị tra tấn cả thể xác lẫn tinh thần trên giường, nhưng không dám tiến lại gần thêm bước nào, chỉ có thể nén lòng đau đớn, âm thầm ở bên cạnh canh chừng cô.